
Tạm dừng
Ánh Sao Lạc Trong Bão Cát
124
Chương
0
Lượt xem
296199
Đề cử
Giới Thiệu Ánh Sao Lạc Trong Bão Cát Truyện Chữ
Lần đầu tiên Phó Tầm nhìn thấy Khúc Nhất Huyền là ở Tây An. Cô đang đứng trước tủ kính chọn tranh đường.
* Tranh đường: một loại tranh được vẽ bằng đường nóng lên.
Lần thứ hai thấy cô, là ở Hồ Khẩu, Hoàng Hà. Cô để chân trần, mu bàn chân lấm đất đen đen xám xám. Đêm đó phải nghỉ trọ ở cửa hàng lớn ven sông, cô hừ mũi, nhấc hành lí để lên trên giường anh: “Anh ngủ ở dưới tôi ngủ ở trên, có ý kiến gì không?”
Lần thứ ba thấy cô, cô đang mở cửa xe Cruiser đón khách trên đường vòng, sau lưng là đỉnh núi gió tuyết vù vù. Cô gác chân ngồi trong xe, cười tủm tỉm hỏi: “Quá tam ba bận, anh chạy theo tôi hơn nửa Trung Quốc, có phải vì đã thích tôi rồi đúng không?”
— Chuyên gia giám định di vật văn hóa cao cấp vs nữ chủ dẫn đầu đội cứu viện. —
Nhân vật chính: Phó Tầm, Khúc Nhất Huyền – Phối hợp diễn: Giang Nguyên, Viên Dã, Bành Thâm.
* Tranh đường: một loại tranh được vẽ bằng đường nóng lên.
Lần thứ hai thấy cô, là ở Hồ Khẩu, Hoàng Hà. Cô để chân trần, mu bàn chân lấm đất đen đen xám xám. Đêm đó phải nghỉ trọ ở cửa hàng lớn ven sông, cô hừ mũi, nhấc hành lí để lên trên giường anh: “Anh ngủ ở dưới tôi ngủ ở trên, có ý kiến gì không?”
Lần thứ ba thấy cô, cô đang mở cửa xe Cruiser đón khách trên đường vòng, sau lưng là đỉnh núi gió tuyết vù vù. Cô gác chân ngồi trong xe, cười tủm tỉm hỏi: “Quá tam ba bận, anh chạy theo tôi hơn nửa Trung Quốc, có phải vì đã thích tôi rồi đúng không?”
— Chuyên gia giám định di vật văn hóa cao cấp vs nữ chủ dẫn đầu đội cứu viện. —
Nhân vật chính: Phó Tầm, Khúc Nhất Huyền – Phối hợp diễn: Giang Nguyên, Viên Dã, Bành Thâm.
Danh Sách Chương Ánh Sao Lạc Trong Bão Cát TruyenChu
- #1Chương 1: ( quyển 1: cứu viện sa mạc ): tiết tử
- #2Chương 2: Chỉ nhận tên tuổi khúc gia, không nhận mặt khúc gia
- #3Chương 3: Chữ “kị” sáng rực trên hoàng lịch
- #4Chương 4: Đây rõ ràng là tìm diêm vương đến để trị cô mà!
- #5Chương 5: Tôi lần này, tới tìm “bảo”.
- #6Chương 6: Dù sao gần hai ngày, tìm không thấy người … đoán chừng phải nhặt xác
- #7Chương 7: Mẹ nó, tiểu gia bị chôn sống!
- #8Chương 8: Tay anh đặt lên lưng khúc nhất huyền, kéo người vào ngực, cúi người định dò xét.
- #9Chương 9: “muốn nhận ra tiểu khúc gia phải nhìn thuốc lá, trong toàn bộ đoàn xe, chỉ có cô ấy hút thuốc lá 555 nhập khẩu.”
- #10Chương 10: Đồ chân chó này! gặp tường liền bò! nói anh ta là hồng hạnh cũng là khen ngợi rồi!
- #11Chương 11: có lẽ người kia… trong cơn bão tối qua đã bị chôn dưới cát rồi
- #12Chương 12: anh hiếm khi hào hứng, nói đùa: “không nịnh nọt cô ấy, để cô ấy nghĩ tôi là loại đàn ông thô tục à?”
- #13Chương 13: Anh không muốn dung túng cô hút thuốc, dù là lúc cô hút thuốc “phong tình vạn chủng”
- #14Chương 14: Người hành tẩu giang hồ, không chỉ phải có khí phách giang hồ, còn phải có nghĩa khí.
- #15Chương 15: ( quyển 2: đường vành đai tây bắc ): hai con người nam giang, ngủ cùng một đêm trong nhà khách ở hồ khẩu, lại gặp l?
- #16Chương 16: “lúc đuổi theo cô tới đây, xe bị cọ xát trong ngõ hẻm, cô đến phụ một tay.”
- #17Chương 17: Anh cúi thấp mặt chóp mũi gần đến cơ hồ đụng vào cô
- #18Chương 18: Một người phụ nữ nghe ngóng một người đàn ông khác từ cậu ta ngoại trừ coi trọng còn có thể có nguyên nhân gì
- #19Chương 19: “đợi đến lúc cô ấy không giữ được bình tĩnh ” tôi sẽ quay lại
- #20Chương 20: “khúc gia rốt cục cô cũng nguyện ý nhìn thẳng vào ưu điểm của nam thần nhà tôi”
- #21Chương 21: “phó tầm anh chạy theo tôi hơn nửa trung quốc có phải thích tôi rồi đúng không”
- #22Chương 22: “nếu mà tôi nói thích thì cô định kết thúc như thế nào”
- #23Chương 23: Phó tầm không phải ném giấy vào đầu cô sao cô liền huýt sáo đùa giỡn anh!
- #24Chương 24: Phụ nữ vẫn là nên có chút tính tình lạnh lùng một chút hoang dã một chút mới kích thích
- #25Chương 25: Ánh mắt phó tầm hơi trầm xuống chính thức nhả ra “thật là tiểu nhân đắc chí”
- #26Chương 26: Phó tầm chê cô lộn xộn che gáy cô lại ép vào trong ngực mình
- #27Chương 27: Cô linh hoạt rút tay từ túi sau lưng ra kéo áo jacket của phó tầm chui đầu vào
- #28Chương 28: Mới vừa rồi cô bị con chuột bự phó tầm nuôi cầm cá khô đập
- #29Chương 29: Tây bắc là địa bàn của cô không thể để cho một kẻ ngoại lai đến quấy nhiễu làm mưa làm gió
- #30Chương 30: Khúc gia có gì đáng nhìn dáng dấp còn không bằng cậu ta ngàn dặm mới tìm được một người có gì đặc sắc đâu!
- #31Chương 31: Lòng bàn tay anh nhẹ vỗ vỗ gáy khúc nhất huyền nói “cô đứng đây tôi qua xem một chút”
- #32Chương 32: “mày đừng có động đậy trong tay tao đêm nay tao sẽ cho mày thêm ít thịt ức gà được không”
- #33Chương 33: “lần đầu tiên là ở tây an cách tủ kính cô đang chọn tranh đường “
- #34Chương 34: Cô thế mà hồ đồ đến trình độ phải giảng đạo lý với một con chồn mới có giường để ngủ
- #35Chương 35: “cô cùng tất cả nhưng gì cô quan tâm đều có liên quan tới tôi còn quan trọng hơn tôi”
- #36Chương 36: Cô thề sau này cô nhất định phải gả cho máy in tiền
- #37Chương 37: “còn đau”
- #38Chương 38: “xem như tôi chuộc tội với cô”
- #39Chương 39: quyển 3 ngọc bội câu vân “phó tầm lấy việc này làm ranh giới hai chúng ta xong”
- #40Chương 40: “ai lừa gạt cô tôi giúp cô tính toán từng ly sổ sách rõ ràng với anh ta”
- #41Chương 41: Khúc nhất huyền nửa điểm không khiêm tốn “đâu có đâu có ai bảo tôi xinh đẹp”
- #42Chương 42: Ngữ khí phó tầm kiềm chế ngữ điệu lại vẫn bình ổn như cũ “có tôi ở đây sẽ không có chuyện gì”
- #43Chương 43: “anh tầm anh mau nhìn xem khúc gia của tôi hình như đã xảy ra chuyện”
- #44Chương 44: Cô thề – sau này đánh chết cũng không ngồi xe phó tầm!
- #45Chương 45: Chuyện còn lại giao cho tôi
- #46Chương 46: Dường như anh cố ý cúi người kề sát tai thì thầm với cô “hình như là đuổi tới rồi”
- #47Chương 47: “đứng cho ngay ngắn tôi soát người”
- #48Chương 48: Phó tầm hơi động lòng bỗng nhiên cúi đầu hôn lên
- #49Chương 49: mỗi một mặt anh đều thích đến ghê gớm
- #50Chương 50: danh tiếng của tiểu khúc gia tại tây bắc thực sự rất vang dội