
Còn tiếp
Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh
67
Chương
0
Lượt xem
286595
Đề cử
Giới Thiệu Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh Truyện Chữ
Hồi còn đi học, Minh Nguyệt là người tự ti trầm lặng, thành tích bình thường, cô rất ghét kiểu người nổi loạn ngông cuồng như Trần Chiêu.
Cậu học hành chẳng ra sao, lại còn hay gây chuyện, tính tình tùy tiện cao ngạo, là tâm điểm chú ý của đám đông, còn thích quấy rầy cô.
Ngày ấy, Trần Chiêu đứng trước mặt Minh Nguyệt, đỡ một viên đạn cho cô, sau đó, Trần Chiêu không lẽo đẽo bám theo cô nữa.
Sau khi Minh Nguyệt nhận được thư thông báo trúng tuyển của Thanh Đại, cô chuẩn bị rời khỏi Vân Thành.
*****
Di vật của Trần Chiêu chỉ có một bức thư chưa kịp gửi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy chữ viết ngay ngắn của cậu.
“Đáng lẽ tôi không nên ngăn cậu tiếp xúc với người tốt hơn tôi, nhưng nếu không có cậu thì tôi sẽ chết mất, nếu chết thì sẽ rơi xuống 18 tầng địa ngục, địa ngục lại không có cậu.”
“Chúc cậu thi đỗ ngôi trường mà mình mong ước, tạm biệt, ánh trăng nhỏ của tôi.”
— Ngày 6 tháng 6, 1 ngày trước khi thi đại học.
【Đoạn kịch nhỏ sau này】
Trong bệnh viện, người phụ nữ cầm dao bắt con tin, đội cảnh sát nhanh chóng đi tới.
Lúc ấy, vị bác sĩ nọ đá vào tay cô ta, cướp con dao trong tay ả, vật cô ta ngã sõng soài dưới đất.
Cô ta đau tới mức không đứng dậy được.
Mấy anh cảnh sát nhìn người phụ nữ nằm dưới sàn rồi lại nhìn đội trưởng của mình vốn dĩ lạnh lùng xa cách, sống như hoà thượng không dính bụi trần lại ôm cô bác sĩ kia.
Anh cúi đầu ôm người con gái vẫn còn sợ hãi vào lòng, khẽ dỗ cô: “Ánh trăng nhỏ của anh vẫn lợi hại quá.”
Mắt Minh Nguyệt đỏ bừng, cô cắn cổ anh, nức nở đáp: “Trần Chiêu, anh là đồ tồi, anh thử nói không quen tôi xem, tôi sẽ cắn chết anh.”
Trần Chiêu ôm cô chặt hơn, mặc kệ cô cắn mình đến mức chảy máu cũng không chịu buông ra.
Từ thời niên thiếu đến khi trưởng thành, Minh Nguyệt biết Trần Chiêu là người tốt nhất thế gian, không ai sánh bằng.
Cậu học hành chẳng ra sao, lại còn hay gây chuyện, tính tình tùy tiện cao ngạo, là tâm điểm chú ý của đám đông, còn thích quấy rầy cô.
Ngày ấy, Trần Chiêu đứng trước mặt Minh Nguyệt, đỡ một viên đạn cho cô, sau đó, Trần Chiêu không lẽo đẽo bám theo cô nữa.
Sau khi Minh Nguyệt nhận được thư thông báo trúng tuyển của Thanh Đại, cô chuẩn bị rời khỏi Vân Thành.
*****
Di vật của Trần Chiêu chỉ có một bức thư chưa kịp gửi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy chữ viết ngay ngắn của cậu.
“Đáng lẽ tôi không nên ngăn cậu tiếp xúc với người tốt hơn tôi, nhưng nếu không có cậu thì tôi sẽ chết mất, nếu chết thì sẽ rơi xuống 18 tầng địa ngục, địa ngục lại không có cậu.”
“Chúc cậu thi đỗ ngôi trường mà mình mong ước, tạm biệt, ánh trăng nhỏ của tôi.”
— Ngày 6 tháng 6, 1 ngày trước khi thi đại học.
【Đoạn kịch nhỏ sau này】
Trong bệnh viện, người phụ nữ cầm dao bắt con tin, đội cảnh sát nhanh chóng đi tới.
Lúc ấy, vị bác sĩ nọ đá vào tay cô ta, cướp con dao trong tay ả, vật cô ta ngã sõng soài dưới đất.
Cô ta đau tới mức không đứng dậy được.
Mấy anh cảnh sát nhìn người phụ nữ nằm dưới sàn rồi lại nhìn đội trưởng của mình vốn dĩ lạnh lùng xa cách, sống như hoà thượng không dính bụi trần lại ôm cô bác sĩ kia.
Anh cúi đầu ôm người con gái vẫn còn sợ hãi vào lòng, khẽ dỗ cô: “Ánh trăng nhỏ của anh vẫn lợi hại quá.”
Mắt Minh Nguyệt đỏ bừng, cô cắn cổ anh, nức nở đáp: “Trần Chiêu, anh là đồ tồi, anh thử nói không quen tôi xem, tôi sẽ cắn chết anh.”
Trần Chiêu ôm cô chặt hơn, mặc kệ cô cắn mình đến mức chảy máu cũng không chịu buông ra.
Từ thời niên thiếu đến khi trưởng thành, Minh Nguyệt biết Trần Chiêu là người tốt nhất thế gian, không ai sánh bằng.
Danh Sách Chương Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh TruyenChu
- #1Chương 1: Gặp lại
- #2Chương 2: Cả người như ngọn lửa rực rỡ
- #3Chương 3: Ngang ngược
- #4Chương 4: Cậu tưởng ông đây cho qua dễ thế à?
- #5Chương 5: “trùng hợp?”
- #6Chương 6: Thế nên ngoan ngoãn mặc cẩn thận vào đi
- #7Chương 7: Sao lại không ngoan rồi?
- #8Chương 8: Đi học mới nhanh khỏi ốm được
- #9Chương 9: “có mỗi chuyện dán urgo thôi mà sao trông cậu căng thẳng thế?”
- #10Chương 10: Nếu thua thì anh đây sẽ dỗ cậu
- #11Chương 11: Rõ ràng trần chiêu rất tốt mà
- #12Chương 12: Vui vẻ cuồng nhiệt
- #13Chương 13: Cuộc thi vật lý
- #14Chương 14: “tới lúc ấy chiêu gia sẽ đi tìm cậu nhé.”
- #15Chương 15: Cứu rỗi
- #16Chương 16: Bây giờ ý bà là sao?
- #17Chương 17: “cậu đừng khóc nữa được không?”
- #18Chương 18: “cậu gọi anh đi, được không?”
- #19Chương 19: Cực kì muốn
- #20Chương 20: Trêu cậu thôi
- #21Chương 21: “không có tư cách gì thì ông đây lại càng muốn quản cậu.”
- #22Chương 22: “nói mà không giữ lời à?”
- #23Chương 23: Cậu có vui không?
- #24Chương 24: “sinh nhật vui vẻ nhé, ánh trăng nhỏ của tôi.”
- #25Chương 25: “cậu cứ thử xem.”
- #26Chương 26: Cậu chỉ được có mình tôi mà thôi
- #27Chương 27: Hy vọng trần chiêu bình an vui vẻ, vạn sự thắng ý
- #28Chương 28: May là cậu từ chối cô trước
- #29Chương 29: Xin lỗi cậu
- #30Chương 30: Giây phút mà cô hằng ước mong bấy lâu nay cuối cùng cũng tới
- #31Chương 31: Cậu có nhìn rõ tôi là ai không?
- #32Chương 32: “cậu đứng đắn một chút được không?”
- #33Chương 33: “sau này có tôi ở bên cạnh cậu rồi.”
- #34Chương 34: Không xứng
- #35Chương 35: Chỉ có tôi mới có quyền định đoạt xem cậu có đáng hay không
- #36Chương 36: “a chiêu cũng sắp tới thành phố a.”
- #37Chương 37: “bác sĩ trần, khám bệnh không cần cởi quần áo à?”
- #38Chương 38: “người phải xin lỗi là tôi mới đúng, là tại vì tôi quá khốn nạn.”
- #39Chương 39: “sao cậu còn chưa đi?”
- #40Chương 40: “em định chạy đâu hả?”
- #41Chương 41: “lại đây hỏi xem em hôn anh rồi thì định chịu trách nhiệm thế nào?”
- #42Chương 42: Phần giới thiệu
- #43Chương 43: Đề phòng anh
- #44Chương 44: Bạn gái
- #45Chương 45: Ghen
- #46Chương 46: Vợ
- #47Chương 47: “anh đừng để mắc mưa được không?”
- #48Chương 48: Phản ứng bình thường
- #49Chương 49: Bằng lòng cho cô ấy
- #50Chương 50: Cô ấy chỉ thích mình tôi