
Còn tiếp
App Khách Sạn Mèo - Thố Nhĩ Tề
253
Chương
0
Lượt xem
278944
Đề cử
Giới Thiệu App Khách Sạn Mèo - Thố Nhĩ Tề Truyện Chữ
Hạ An An là một bé gái mắc chứng tự kỷ, chuyển đến nơi ở mới cùng mẹ khi mới 4 tuổi rưỡi. Thế giới của cô bé bỗng chốc có thêm một ứng dụng di động mang tên “App khách sạn mèo”.
Vào một ngày nọ, một chú mèo trắng đi ngang qua nhà của An An.
[Khách sạn của bạn xuất hiện một khách hàng tiềm năng. Hãy sắp xếp chỗ ở và chờ khách hàng đến nhận phòng.]
An An bê chiếc thùng giấy bỏ đi ra đặt ở sân sau. Một chú mèo con màu cam len lén chui vào trong thùng lăn lộn.
[Chúc mừng bạn! Khách sạn Mèo hoang của bạn đã có vị khách đầu tiên. Thời gian lưu trú: 5 phút. Thưởng 5 xu vàng. Bạn có muốn rút tiền không?]
Dần dần, An An nhận ra rằng cô bé thực sự sở hữu một khách sạn dành cho mèo.
***
Mỗi năm vào mùa đông, khu vực xung quanh khu nhà An An thường có nhiều mèo hoang bị chết do lạnh và đói. Tuy nhiên, kể từ khi An An và mẹ cô bé chuyển đến, lũ mèo được cung cấp đầy đủ thức ăn và chỗ ở. Mùa xuân năm sau, không chỉ toàn bộ mèo hoang đều sống sót, mà còn có thêm vài lứa mèo con mới.
Đàn mèo quyết định chọn An An là đối tượng bảo vệ trọng điểm, đồng hành cùng cô bé lớn lên.
Khi An An bắt đầu đi học mẫu giáo, lũ mèo thay nhau đưa cô bé đến trường, núp bên ngoài cửa sổ canh gác bất kể nắng mưa.
Mèo Golden tên Nguyên Bảo phấn khích nói: “Hôm nay đến lượt tôi đưa cô bé đi học mẫu giáo rồi! Trước khi vào lớp, cô ấy đã vuốt ve đầu tôi! Cô ấy vuốt ve tôi đấy!”
Mèo Sư Tử tên Lai Nhân kiêu ngạo “ừ” một tiếng: “Hôm qua cô ấy ôm tôi đi trượt cầu tuột. Cảm giác cũng không tệ.”
Mèo Cam tên Đa Tể lườm một cái: “Có gì to tát đâu, cô bé có một cuốn sổ vẽ, toàn vẽ tôi thôi. À, có một bức vẽ cô ấy ôm tôi.”
Lũ mèo: “…”
Mẹ của An An phát hiện, dưới sự đồng hành của những chú mèo, chứng tự kỷ của con gái dần được chữa khỏi. Cô bé còn học được cách chủ động giao tiếp với mọi người và có thêm nhiều bạn tốt.
Vào một ngày nọ, một chú mèo trắng đi ngang qua nhà của An An.
[Khách sạn của bạn xuất hiện một khách hàng tiềm năng. Hãy sắp xếp chỗ ở và chờ khách hàng đến nhận phòng.]
An An bê chiếc thùng giấy bỏ đi ra đặt ở sân sau. Một chú mèo con màu cam len lén chui vào trong thùng lăn lộn.
[Chúc mừng bạn! Khách sạn Mèo hoang của bạn đã có vị khách đầu tiên. Thời gian lưu trú: 5 phút. Thưởng 5 xu vàng. Bạn có muốn rút tiền không?]
Dần dần, An An nhận ra rằng cô bé thực sự sở hữu một khách sạn dành cho mèo.
***
Mỗi năm vào mùa đông, khu vực xung quanh khu nhà An An thường có nhiều mèo hoang bị chết do lạnh và đói. Tuy nhiên, kể từ khi An An và mẹ cô bé chuyển đến, lũ mèo được cung cấp đầy đủ thức ăn và chỗ ở. Mùa xuân năm sau, không chỉ toàn bộ mèo hoang đều sống sót, mà còn có thêm vài lứa mèo con mới.
Đàn mèo quyết định chọn An An là đối tượng bảo vệ trọng điểm, đồng hành cùng cô bé lớn lên.
Khi An An bắt đầu đi học mẫu giáo, lũ mèo thay nhau đưa cô bé đến trường, núp bên ngoài cửa sổ canh gác bất kể nắng mưa.
Mèo Golden tên Nguyên Bảo phấn khích nói: “Hôm nay đến lượt tôi đưa cô bé đi học mẫu giáo rồi! Trước khi vào lớp, cô ấy đã vuốt ve đầu tôi! Cô ấy vuốt ve tôi đấy!”
Mèo Sư Tử tên Lai Nhân kiêu ngạo “ừ” một tiếng: “Hôm qua cô ấy ôm tôi đi trượt cầu tuột. Cảm giác cũng không tệ.”
Mèo Cam tên Đa Tể lườm một cái: “Có gì to tát đâu, cô bé có một cuốn sổ vẽ, toàn vẽ tôi thôi. À, có một bức vẽ cô ấy ôm tôi.”
Lũ mèo: “…”
Mẹ của An An phát hiện, dưới sự đồng hành của những chú mèo, chứng tự kỷ của con gái dần được chữa khỏi. Cô bé còn học được cách chủ động giao tiếp với mọi người và có thêm nhiều bạn tốt.
Danh Sách Chương App Khách Sạn Mèo - Thố Nhĩ Tề TruyenChu
- #101Chương 101: Bộc bạch tâm sự
- #102Chương 102: Lại đến thăm
- #103Chương 103: Đã luyện tập đặc biệt
- #104Chương 104: Sự cố bất ngờ
- #105Chương 105: Khách không mời mà đến
- #106Chương 106: Xem camera giám sát
- #107Chương 107: Con ai nấy lo
- #108Chương 108: Chuẩn bị livestream
- #109Chương 109: Tôi sẽ không buông tay đâu
- #110Chương 110: Phải làm tốt hơn
- #111Chương 111: Người chúng ta phải bảo vệ
- #112Chương 112: Xếp hàng ra sân
- #113Chương 113: Tỉnh lại đi, mọi người đều muốn, không tới phiên cậu đâu
- #114Chương 114: 《 Cục cưng lang thang 》
- #115Chương 115: Nhất định phải mời được cô bé
- #116Chương 116: Nhận được tin tức
- #117Chương 117: Làm mèo nhỏ của chị nhé?
- #118Chương 118: Lần đầu tới
- #119Chương 119: Người được chọn
- #120Chương 120: Không nghiêm túc nổi rồi
- #121Chương 121: Chuẩn bị hành lý
- #122Chương 122: Nuôi con khó quá
- #123Chương 123: Phản ứng của con chó
- #124Chương 124: Cho anh một vài lời khuyên
- #125Chương 125: Dắt chó đi dạo
- #126Chương 126: Thăm nom
- #127Chương 127: Rút thăm
- #128Chương 128: Phán đoán sai số không nhỏ
- #129Chương 129: Ra quân bất lợi
- #130Chương 130: Náo loạn
- #131Chương 131: Không sủa nữa?
- #132Chương 132: Nếu chị đã nói vậy thì được
- #133Chương 133: Đến thăm lúc đêm khuya
- #134Chương 134: Sai sót rồi
- #135Chương 135: Xin đồ ăn vặt
- #136Chương 136: Chân tướng
- #137Chương 137: Tớ mượn Đa Tể một chút
- #138Chương 138: Phiên dịch viên
- #139Chương 139: Làm mẫu
- #140Chương 140: Cô ấy không sợ tôi
- #141Chương 141: Người huấn luyện chó
- #142Chương 142: Con chó trên lầu hai
- #143Chương 143: Phúc Đại
- #144Chương 144: Những khó khăn của Tiểu Chiêu
- #145Chương 145: Câu chuyện của Kỳ Lân
- #146Chương 146: Nhưng chú không được kể lung tung
- #147Chương 147: Nảy ra một ý tưởng táo bạo
- #148Chương 148: Thì thầm bên tai
- #149Chương 149: Điểm yếu của Kỳ Lân
- #150Chương 150: Còn thông tin nào nữa không?