
Tạm dừng
Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ
50
Chương
0
Lượt xem
278421
Đề cử
Giới Thiệu Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ Truyện Chữ
Một đời dài như vậy, luôn có những thứ quan trọng hơn cả tình yêu…
…
Nhân sinh dài đằng đẵng, thế gian này há chẳng còn thứ trọng hơn ái tình…
Năm mười lăm tuổi, dưới sự dẫn dắt của giáo tập ma ma, ta theo đoàn tuyển tú gồm năm mươi người, từ cửa thành ngoài tiến vào nội cung.
Ấy là lần đầu tiên ta nhập cung, cũng là lần đầu tiên bước qua Vĩnh An Môn đã sớm bị các tiên sinh kể chuyện thuật lại đến nhàm tai.
Con gái quan gia ai nấy đều cúi rạp đầu, tưởng chừng chỉ hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng lớp gạch thanh thẫm dưới chân.
Ta nhớ lời mẫu thân răn dạy: “Điều cấm kỵ nhất ở trong nội cung chính ra lộ tính tình thật, con nhớ là phải giấu đi tính tình khi còn ở nhà.”
Không hỉ, không bi, không yêu, không hận, mới mong trường tồn chốn thâm cung…
Chỉ là lúc ấy, ta chợt nhớ đến cách Vĩnh An Môn được miêu tả trong thoại bản – nơi ấy có tường đỏ, ngói xanh, đèn đuốc sáng trưng, quỷ dị vô cùng.
Ta khẽ nghiêng đầu, khóe mắt lướt qua, thấp thoáng bắt gặp một mảnh tường vi trắng nép mình bên chân tường đỏ.
Trong lòng không khỏi tiếc nuối, trách kẻ viết thoại bản kia lúc nào cũng quên ghi lại chút sắc xuân tươi tắn ấy vào trang sách.
…
Nhân sinh dài đằng đẵng, thế gian này há chẳng còn thứ trọng hơn ái tình…
Năm mười lăm tuổi, dưới sự dẫn dắt của giáo tập ma ma, ta theo đoàn tuyển tú gồm năm mươi người, từ cửa thành ngoài tiến vào nội cung.
Ấy là lần đầu tiên ta nhập cung, cũng là lần đầu tiên bước qua Vĩnh An Môn đã sớm bị các tiên sinh kể chuyện thuật lại đến nhàm tai.
Con gái quan gia ai nấy đều cúi rạp đầu, tưởng chừng chỉ hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng lớp gạch thanh thẫm dưới chân.
Ta nhớ lời mẫu thân răn dạy: “Điều cấm kỵ nhất ở trong nội cung chính ra lộ tính tình thật, con nhớ là phải giấu đi tính tình khi còn ở nhà.”
Không hỉ, không bi, không yêu, không hận, mới mong trường tồn chốn thâm cung…
Chỉ là lúc ấy, ta chợt nhớ đến cách Vĩnh An Môn được miêu tả trong thoại bản – nơi ấy có tường đỏ, ngói xanh, đèn đuốc sáng trưng, quỷ dị vô cùng.
Ta khẽ nghiêng đầu, khóe mắt lướt qua, thấp thoáng bắt gặp một mảnh tường vi trắng nép mình bên chân tường đỏ.
Trong lòng không khỏi tiếc nuối, trách kẻ viết thoại bản kia lúc nào cũng quên ghi lại chút sắc xuân tươi tắn ấy vào trang sách.
Danh Sách Chương Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50