
Còn tiếp
Bán Bữa Sáng, Sao Dân Văn Phòng Đi Trễ Hết Vậy?
541
Chương
0
Lượt xem
343439
Đề cử
Giới Thiệu Bán Bữa Sáng, Sao Dân Văn Phòng Đi Trễ Hết Vậy? Truyện Chữ
【Mỹ thực + hệ thống + hằng ngày + thăng cấp + không nữ chính】
Tống Nghiên bị ông bô lừa về kế thừa tiệm điểm tâm sáng, lại ngoài ý muốn kích hoạt Hệ thống Trù Thần.
【Ký chủ】: Tống Nghiên
Điều vị (Sơ cấp): 165/1000 (Không độc chết người)
... Lược bớt ...
Đao công (Sơ cấp): 0/1000 (So với thái rau, ngươi càng nên chú ý đừng thái vào tay)
【Đánh giá chung】: Một tên phế vật bạch án bình thường không có gì lạ.
Chỉ cần chịu cày là có thể tăng độ thuần thục kỹ năng?
Không biết ngoại hiệu của ta là Can Đế (Vua Cày Cuốc) sao!
Hoàn thành nhiệm vụ còn có thể nhận được truyền thừa bạch án?
Để ta!
Nhưng khi Tống Nghiên bị truyền tống đến năm 1963, cả người đều ngây ngẩn.
Ngươi cũng không nói truyền thừa này là bắt ta trở về quá khứ, đi theo các sư phụ khác học tay nghề a?!
Không có phim ngắn, không có mạng, không có giải trí...
Bị huấn luyện quân sự mấy tháng, Tống Nghiên đã học được phương pháp làm điểm tâm, cũng dần hiểu được thế nào là truyền thừa.
Bạch án suy vi? Truyền thừa đứt gãy? Không người kế tục?
Đứng trước mặt các vị lúc này chính là —— người cha nghiêm khắc nhất của các tiệm điểm tâm sáng toàn quốc, xương sống cuối cùng của giới bạch án, trù thần song tuyệt hồng bạch án, đầu bếp quốc yến hàng đầu, kẻ thù lớn nhất trên con đường tiến về phương Đông của Michelin...
(Không phải sảng văn vô địch ngay từ đầu, hệ thống chỉ là phụ trợ, các kỹ năng cơ bản cần luyện tập để trưởng thành, món ăn cần học hỏi nghiên cứu)
Tống Nghiên bị ông bô lừa về kế thừa tiệm điểm tâm sáng, lại ngoài ý muốn kích hoạt Hệ thống Trù Thần.
【Ký chủ】: Tống Nghiên
Điều vị (Sơ cấp): 165/1000 (Không độc chết người)
... Lược bớt ...
Đao công (Sơ cấp): 0/1000 (So với thái rau, ngươi càng nên chú ý đừng thái vào tay)
【Đánh giá chung】: Một tên phế vật bạch án bình thường không có gì lạ.
Chỉ cần chịu cày là có thể tăng độ thuần thục kỹ năng?
Không biết ngoại hiệu của ta là Can Đế (Vua Cày Cuốc) sao!
Hoàn thành nhiệm vụ còn có thể nhận được truyền thừa bạch án?
Để ta!
Nhưng khi Tống Nghiên bị truyền tống đến năm 1963, cả người đều ngây ngẩn.
Ngươi cũng không nói truyền thừa này là bắt ta trở về quá khứ, đi theo các sư phụ khác học tay nghề a?!
Không có phim ngắn, không có mạng, không có giải trí...
Bị huấn luyện quân sự mấy tháng, Tống Nghiên đã học được phương pháp làm điểm tâm, cũng dần hiểu được thế nào là truyền thừa.
Bạch án suy vi? Truyền thừa đứt gãy? Không người kế tục?
Đứng trước mặt các vị lúc này chính là —— người cha nghiêm khắc nhất của các tiệm điểm tâm sáng toàn quốc, xương sống cuối cùng của giới bạch án, trù thần song tuyệt hồng bạch án, đầu bếp quốc yến hàng đầu, kẻ thù lớn nhất trên con đường tiến về phương Đông của Michelin...
(Không phải sảng văn vô địch ngay từ đầu, hệ thống chỉ là phụ trợ, các kỹ năng cơ bản cần luyện tập để trưởng thành, món ăn cần học hỏi nghiên cứu)
Danh Sách Chương Bán Bữa Sáng, Sao Dân Văn Phòng Đi Trễ Hết Vậy? TruyenChu
- #451Chương 451: Đậu phụ Văn Tư cấp S+
- #452Chương 452: Đường Kiệt chủ động gia nhập
- #453Chương 453: Thiên Bảng!
- #454Chương 454: Đường Kiệt đúng là người tốt mà
- #455Chương 455: Hiểu Hiểu, em thật sự rất cần đổi vận đấy
- #456Chương 456: Tống Hiểu Hiểu: Lừa anh đấy, em vẫn tốt với anh nhất thiên hạ
- #457Chương 457: Ai mới chọn nhầm đối thủ?
- #458Chương 458: Kịch bản này sai sai rồi!
- #459Chương 459: Chuyện cũ Đức Thắng Lâu
- #460Chương 460: Thật sự không quay lại được nữa
- #461Chương 461: Món vịt hun khói trà này đúng là chất vịt
- #462Chương 462: Không ổn, tôi phải phấn đấu vươn lên
- #463Chương 463: Nhiều món ngon thế này, sao lại còn lấy gầy làm chuẩn đẹp chứ!
- #464Chương 464: Đại hội ăn vụng!
- #465Chương 465: Lỗi không tại chiến đấu
- #466Chương 466: Tôi trúng độc rồi, không có diện quả nhi, Hà Hoa Tô, Phượng Vĩ Thiên Tầng Quyển... thì không cứu nổi tôi đâu
- #467Chương 467: Ta Hồ Hán Tam lại trở về rồi!
- #468Chương 468: Đảo ngược tình thế
- #469Chương 469: Tôi nghĩ mình vẫn còn cứu được
- #470Chương 470: Cố An Thanh ngẩn ngơ
- #471Chương 471: Đang nỗ lực học nấu ăn
- #472Chương 472: Bí phương độc môn của Vịt hun khói trà
- #473Chương 473: Con đường phía trước vẫn mịt mờ
- #474Chương 474: Không! Hun khói vẫn ẩn chứa huyền cơ
- #475Chương 475: Lối chơi ít áp lực nhất
- #476Chương 476: Vương sư phụ: Mắt tối sầm lại rồi lại tối sầm
- #477Chương 477: Tân Vọng: Vương sư phụ thật cao thượng!
- #478Chương 478: Lấy gì giải sầu? Chỉ có Lợi Quần
- #479Chương 479: Nỗi tiếc nuối mà người Tần nào cũng có
- #480Chương 480: Thiên Bảng cao bao nhiêu? Chắc cũng cao bằng tòa nhà ba bốn tầng thôi
- #481Chương 481: Lịch sử luôn lặp lại một cách kinh ngạc
- #482Chương 482: Đừng đấm nữa, tôi là dân lành mà
- #483Chương 483: Anh muốn tiền hay muốn người?
- #484Chương 484: Nhảy việc phiên bản tốc độ cao
- #485Chương 485: Món diện điểm đòi hỏi kỹ thuật cao hơn
- #486Chương 486: Lễ Tam Hiến
- #487Chương 487: Một màn "hút" như bão cuốn
- #488Chương 488: Nhật ký chém gió của các ông chú nông thôn
- #489Chương 489: Khổ nỗi bản thân thiếu chữ nghĩa, một câu "vãi chưởng" đi khắp nơi
- #490Chương 490: Cây cầu nối liền người sống và kẻ đã khuất
- #491Chương 491: Bếp trưởng không biết mắng người thì không phải bếp trưởng giỏi
- #492Chương 492: Hôm nay chỉ làm ba việc: Bới lông tìm vết! Bới lông tìm vết! Và vẫn cứ là bới lông tìm vết!
- #493Chương 493: Còn tìm cái vẹo gì nữa, giờ là thời đại lãi to rồi!
- #494Chương 494: Thế nào gọi là món vừa lên đĩa đã trống trơn?
- #495Chương 495: Tiền có thể giải ngàn sầu
- #496Chương 496: Trang bị cốt lõi: Giám định cao cấp
- #497Chương 497: Nhặt được một cô em đồng hương
- #498Chương 498: Vai thiếu niên nên gánh lấy trăng thanh gió mát
- #499Chương 499: Tân Vọng: Lỗ nặng rồi
- #500Chương 500: Tống Hiểu Hiểu: Đừng có mà bình luận ác ý!