
Còn tiếp
Bán Bữa Sáng, Sao Dân Văn Phòng Đi Trễ Hết Vậy?
543
Chương
0
Lượt xem
343439
Đề cử
Giới Thiệu Bán Bữa Sáng, Sao Dân Văn Phòng Đi Trễ Hết Vậy? Truyện Chữ
【Mỹ thực + hệ thống + hằng ngày + thăng cấp + không nữ chính】
Tống Nghiên bị ông bô lừa về kế thừa tiệm điểm tâm sáng, lại ngoài ý muốn kích hoạt Hệ thống Trù Thần.
【Ký chủ】: Tống Nghiên
Điều vị (Sơ cấp): 165/1000 (Không độc chết người)
... Lược bớt ...
Đao công (Sơ cấp): 0/1000 (So với thái rau, ngươi càng nên chú ý đừng thái vào tay)
【Đánh giá chung】: Một tên phế vật bạch án bình thường không có gì lạ.
Chỉ cần chịu cày là có thể tăng độ thuần thục kỹ năng?
Không biết ngoại hiệu của ta là Can Đế (Vua Cày Cuốc) sao!
Hoàn thành nhiệm vụ còn có thể nhận được truyền thừa bạch án?
Để ta!
Nhưng khi Tống Nghiên bị truyền tống đến năm 1963, cả người đều ngây ngẩn.
Ngươi cũng không nói truyền thừa này là bắt ta trở về quá khứ, đi theo các sư phụ khác học tay nghề a?!
Không có phim ngắn, không có mạng, không có giải trí...
Bị huấn luyện quân sự mấy tháng, Tống Nghiên đã học được phương pháp làm điểm tâm, cũng dần hiểu được thế nào là truyền thừa.
Bạch án suy vi? Truyền thừa đứt gãy? Không người kế tục?
Đứng trước mặt các vị lúc này chính là —— người cha nghiêm khắc nhất của các tiệm điểm tâm sáng toàn quốc, xương sống cuối cùng của giới bạch án, trù thần song tuyệt hồng bạch án, đầu bếp quốc yến hàng đầu, kẻ thù lớn nhất trên con đường tiến về phương Đông của Michelin...
(Không phải sảng văn vô địch ngay từ đầu, hệ thống chỉ là phụ trợ, các kỹ năng cơ bản cần luyện tập để trưởng thành, món ăn cần học hỏi nghiên cứu)
Tống Nghiên bị ông bô lừa về kế thừa tiệm điểm tâm sáng, lại ngoài ý muốn kích hoạt Hệ thống Trù Thần.
【Ký chủ】: Tống Nghiên
Điều vị (Sơ cấp): 165/1000 (Không độc chết người)
... Lược bớt ...
Đao công (Sơ cấp): 0/1000 (So với thái rau, ngươi càng nên chú ý đừng thái vào tay)
【Đánh giá chung】: Một tên phế vật bạch án bình thường không có gì lạ.
Chỉ cần chịu cày là có thể tăng độ thuần thục kỹ năng?
Không biết ngoại hiệu của ta là Can Đế (Vua Cày Cuốc) sao!
Hoàn thành nhiệm vụ còn có thể nhận được truyền thừa bạch án?
Để ta!
Nhưng khi Tống Nghiên bị truyền tống đến năm 1963, cả người đều ngây ngẩn.
Ngươi cũng không nói truyền thừa này là bắt ta trở về quá khứ, đi theo các sư phụ khác học tay nghề a?!
Không có phim ngắn, không có mạng, không có giải trí...
Bị huấn luyện quân sự mấy tháng, Tống Nghiên đã học được phương pháp làm điểm tâm, cũng dần hiểu được thế nào là truyền thừa.
Bạch án suy vi? Truyền thừa đứt gãy? Không người kế tục?
Đứng trước mặt các vị lúc này chính là —— người cha nghiêm khắc nhất của các tiệm điểm tâm sáng toàn quốc, xương sống cuối cùng của giới bạch án, trù thần song tuyệt hồng bạch án, đầu bếp quốc yến hàng đầu, kẻ thù lớn nhất trên con đường tiến về phương Đông của Michelin...
(Không phải sảng văn vô địch ngay từ đầu, hệ thống chỉ là phụ trợ, các kỹ năng cơ bản cần luyện tập để trưởng thành, món ăn cần học hỏi nghiên cứu)
Danh Sách Chương Bán Bữa Sáng, Sao Dân Văn Phòng Đi Trễ Hết Vậy? TruyenChu
- #151Chương 151: Lông cừu mọc trên thân cừu
- #152Chương 152: Tam Đinh Bao năm đồng mà cũng dám đề giá đặc biệt?
- #153Chương 153: Thay vì nâng cao bản thân, chẳng thà hạ thấp người khác
- #154Chương 154: Hương vị Tam Đinh Bao này sao lại giống hệt nhau?
- #155Chương 155: Bánh trung thu Ngũ Nhân của ta cũng chẳng kém ai!
- #156Chương 156: Bạch án vĩnh không làm nô
- #157Chương 157: Lùi lại đi, ta bắt đầu phô trương đây
- #158Chương 158: Thỏa mãn
- #159Chương 159: Giám định kết quả — Lão già sống từ thời Thanh
- #160Chương 160: Có biết thế nào là tranh đoạt thế tử không hả!
- #161Chương 161: Tần Minh phản khách vi chủ
- #162Chương 162: Hả? Con bé là hắc xã hội sao?!
- #163Chương 163: Xác suất còn thấp hơn trúng số
- #164Chương 164: Bảo ngươi thả ta một con đường sống, không bảo ngươi thả ngựa xông tới
- #165Chương 165: Bảo vệ đồ ăn? Đưa đây!
- #166Chương 166: Tần Minh: Ta, thiên kiêu tông môn
- #167Chương 167: Đại đường kinh lý thật có mặt mũi
- #168Chương 168: Quách Lâm: Cao thủ Bạch án dạo này nhiều thật đấy
- #169Chương 169: Tửu lâu Quách gia bị chèn ép truyền thông
- #170Chương 170: Ngươi cũng có kế?
- #171Chương 171: Có loại nguyệt bính biểu cảm nào vừa đơn giản vừa bá đạo để đề cử không?
- #172Chương 172: Chẳng phải bảo là lễ nhạc băng hoại sao?
- #173Chương 173: S cấp! Thực lực của nghệ nhân thế hệ trước
- #174Chương 174: Lừa tự tìm cối xay
- #175Chương 175: Mau! Mau khóa cửa lại!
- #176Chương 176: Tôn Liên Thành: Nhặt được một lão đầu
- #177Chương 177: Hả? Lão đầu này là gia gia của Tống Ngạn
- #178Chương 178: Không có huynh đệ sao ta sống nổi đây? Biểu ca!
- #179Chương 179: Ngũ Thường quyền pháp? Hay gọi là Trư Đột Mãnh Tiến đi
- #180Chương 180: Phụ tử ngượng ngùng và tổ tôn xa lạ
- #181Chương 181: Nỗi phiền não hạnh phúc
- #182Chương 182: Bí kíp của học bá luôn giản dị như thế
- #183Chương 183: Chuyện trao đổi học hỏi sao có thể gọi là lừa gạt?
- #184Chương 184: A+ cấp chi tối, bánh bao nước gạch cua
- #185Chương 185: Nịnh hót là tốt! Phải học nịnh hót!
- #186Chương 186: Biến cố cuộc thi, nhiệm vụ mới xuất hiện
- #187Chương 187: Bí phương có lẽ đã khuyết thiếu?
- #188Chương 188: Tiếp tục tham gia thi đấu
- #189Chương 189: Mặc kệ đi, cứ quăng cái nồi này ra trước đã
- #190Chương 190: Quy tắc thi đấu mới, chậm tay thì mất?
- #191Chương 191: Vương Đức Phát?! Ta tố cáo hắn gian lận!
- #192Chương 192: Gã đầu bếp Cao Ly đỏ mặt
- #193Chương 193: Giám khảo chấm điểm, thăng cấp áp đảo
- #194Chương 194: Quách Lâm bị dội gáo nước lạnh
- #195Chương 195: Lúc đi thì êm đẹp, lúc về lại chẳng xong
- #196Chương 196: Văn hóa du lịch Giang thị xuất hiện thiên tài
- #197Chương 197: Nhiệm vụ khó hoàn thành, nhóm giảm cân bản điển tàng
- #198Chương 198: Chẳng phải đã nói là món ăn giảm mỡ sao? Tống Ký là có ý gì!
- #199Chương 199: Nghe lời bằng hữu trong nhóm chắc chắn không sai!
- #200Chương 200: Phải, ta chính là đang tuyên chiến