
Còn tiếp
Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng
531
Chương
0
Lượt xem
277623
Đề cử
Giới Thiệu Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng Truyện Chữ
Một cái xóc nảy, Đào Xuân rốt cuộc tỉnh lại giữa ý thức tròng trành, nàng đang mặc một thân váy cưới của tân nương, bị trói trên lưng bò, nam nhân dắt bò cưới đang đi sâu vào trong núi.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Danh Sách Chương Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng TruyenChu
- #151Chương 151: Mỹ Thực Đêm Tuyết, Người Thân Một Nhà (1)
- #152Chương 152: Mỹ Thực Đêm Tuyết, Người Thân Một Nhà (2)
- #153Chương 153: Mối Làm Ăn Đầu Tiên Thành Giao, Đạo Đức Vệ Sĩ (1)
- #154Chương 154: Mối Làm Ăn Đầu Tiên Thành Giao, Đạo Đức Vệ Sĩ (2)
- #155Chương 155: Hàng Bán Sạch, Duyên Đến Duyên Đi (1)
- #156Chương 156: Hàng Bán Sạch, Duyên Đến Duyên Đi (2)
- #157Chương 157: Ngày Tuyết Hầm Ngỗng Lớn, Nửa Đêm Xem Sách Tranh (1)
- #158Chương 158: Ngày Tuyết Hầm Ngỗng Lớn, Nửa Đêm Xem Sách Tranh (2)
- #159Chương 159: Giết Lợn Mổ Dê, Dỗ Trẻ Mệt Nhoài (1)
- #160Chương 160: Giết Lợn Mổ Dê, Dỗ Trẻ Mệt Nhoài (2)
- #161Chương 161: Canh Phổi Dê, Miến Tiêu Thụ Cực Tốt (1)
- #162Chương 162: Canh Phổi Dê, Miến Tiêu Thụ Cực Tốt (2)
- #163Chương 163: Đường Ra Cho Miến, Cơm Trộn Tóp Mỡ (1)
- #164Chương 164: Đường Ra Cho Miến, Cơm Trộn Tóp Mỡ (2)
- #165Chương 165: Nồi Lẩu Mỡ Bò, Chuyện Làm Ăn Riêng (1)
- #166Chương 166: Nồi Lẩu Mỡ Bò, Chuyện Làm Ăn Riêng (2)
- #167Chương 167: Ghen Tuông Đưa Tới Tận Cửa (1)
- #168Chương 168: Ghen Tuông Đưa Tới Tận Cửa (2)
- #169Chương 169: Trượng Phu Đáng Yêu, Chuyện Bầu Chọn Lăng Trưởng (1)
- #170Chương 170: Trượng Phu Đáng Yêu, Chuyện Bầu Chọn Lăng Trưởng (2)
- #171Chương 171: Về Đến Nhà, Huynh Tẩu Không Ở Nhà (1)
- #172Chương 172: Về Đến Nhà, Huynh Tẩu Không Ở Nhà (2)
- #173Chương 173: Phần Thưởng Hậu Hĩnh, Có Bỏ Công Sức Ắt Có Thu Hoạch (1)
- #174Chương 174: Phần Thưởng Hậu Hĩnh, Có Bỏ Công Sức Ắt Có Thu Hoạch (2)
- #175Chương 175: Sau Khi Say Rượu, Tham Hoan (1)
- #176Chương 176: Sau Khi Say Rượu, Tham Hoan (2)
- #177Chương 177: Nhường Nhịn Lẫn Nhau, Đêm Khuya Đón Bò (1)
- #178Chương 178: Nhường Nhịn Lẫn Nhau, Đêm Khuya Đón Bò (2)
- #179Chương 179: Mặt Dày Mày Dạn, Nồi Gà Nấu Khoai Môn (1)
- #180Chương 180: Mặt Dày Mày Dạn, Nồi Gà Nấu Khoai Môn (2)
- #181Chương 181: Làm Giày, Mọi Việc Đều Có Hồi Đáp, Chuyện Gì Cũng Có Kết Quả (1)
- #182Chương 182: Làm Giày, Mọi Việc Đều Có Hồi Đáp, Chuyện Gì Cũng Có Kết Quả (2)
- #183Chương 183: Huynh Tẩu Về Nhà, Ngỗng Hun Khói (1)
- #184Chương 184: Huynh Tẩu Về Nhà, Ngỗng Hun Khói (2)
- #185Chương 185: Tình Địch Gặp Nhau Hết Sức Đỏ Mắt, Tiễn Đưa Huynh Tẩu (1)
- #186Chương 186: Tình Địch Gặp Nhau Hết Sức Đỏ Mắt, Tiễn Đưa Huynh Tẩu (2)
- #187Chương 187: Tình Địch Gặp Nhau Hết Sức Đỏ Mắt, Tiễn Đưa Huynh Tẩu (3)
- #188Chương 188: Tình Địch Gặp Nhau Hết Sức Đỏ Mắt, Tiễn Đưa Huynh Tẩu (4)
- #189Chương 189: Ngoại Lực Thúc Chuyện Tốt, Đuổi Khéo A Thắng (1)
- #190Chương 190: Ngoại Lực Thúc Chuyện Tốt, Đuổi Khéo A Thắng (2)
- #191Chương 191: Trợ Thủ Tự Tìm Đến Cửa, Bán Cốt Lẩu Có Thu Nhập (1)
- #192Chương 192: Trợ Thủ Tự Tìm Đến Cửa, Bán Cốt Lẩu Có Thu Nhập (2)
- #193Chương 193: Giết Lợn Mổ Dê, Bữa Cơm Nồi Lớn Giữa Trời Tuyết (1)
- #194Chương 194: Giết Lợn Mổ Dê, Bữa Cơm Nồi Lớn Giữa Trời Tuyết (2)
- #195Chương 195: Đánh Hội Đồng, Vị Lăng Trưởng Hay Lo Nghĩ (1)
- #196Chương 196: Đánh Hội Đồng, Vị Lăng Trưởng Hay Lo Nghĩ (2)
- #197Chương 197: Lại Chia Lương Thực, Một Bữa Ăn Sạch Ba Con Rưỡi Dê Và Nửa Con Lợn… (1)
- #198Chương 198: Lại Chia Lương Thực, Một Bữa Ăn Sạch Ba Con Rưỡi Dê Và Nửa Con Lợn… (2)
- #199Chương 199: Chia Thịt, Lão Đại Trong Nhà (1)
- #200Chương 200: Chia Thịt, Lão Đại Trong Nhà (2)