
Còn tiếp
Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng
531
Chương
0
Lượt xem
277623
Đề cử
Giới Thiệu Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng Truyện Chữ
Một cái xóc nảy, Đào Xuân rốt cuộc tỉnh lại giữa ý thức tròng trành, nàng đang mặc một thân váy cưới của tân nương, bị trói trên lưng bò, nam nhân dắt bò cưới đang đi sâu vào trong núi.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Danh Sách Chương Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng TruyenChu
- #401Chương 401: Lối Vào Địa Cung, Đuổi Khéo Ba Nhi Tức Phụ Lý Gia (1)
- #402Chương 402: Lối Vào Địa Cung, Đuổi Khéo Ba Nhi Tức Phụ Lý Gia (2)
- #403Chương 403: Những Tiểu Lăng Hộ Đi Học Về Núi, Sự Chuyển Biến Của Lão Lăng Trưởng… (1)
- #404Chương 404: Những Tiểu Lăng Hộ Đi Học Về Núi, Sự Chuyển Biến Của Lão Lăng Trưởng… (2)
- #405Chương 405: Thôi Lục Sự Cướp Công Thức Làm Miến, Bổng Lộc Không Còn (1)
- #406Chương 406: Thôi Lục Sự Cướp Công Thức Làm Miến, Bổng Lộc Không Còn (2)
- #407Chương 407: Âm Mưu Phá Sản, Giải Quyết (1)
- #408Chương 408: Âm Mưu Phá Sản, Giải Quyết (2)
- #409Chương 409: Giải Quyết Tốt Hậu Quả, “Ngươi Vất Vả Rồi” (1)
- #410Chương 410: Giải Quyết Tốt Hậu Quả, “Ngươi Vất Vả Rồi” (2)
- #411Chương 411: Vào Núi Làm Gốm, Gió Đông Áp Đảo Gió Tây (1)
- #412Chương 412: Vào Núi Làm Gốm, Gió Đông Áp Đảo Gió Tây (2)
- #413Chương 413: Vấn Đề Tồn Đọng, Hoa Quản Sự (1)
- #414Chương 414: Vấn Đề Tồn Đọng, Hoa Quản Sự (2)
- #415Chương 415: Sơn Lăng Sứ, Gia Thần Của Hoàng Thất (1)
- #416Chương 416: Sơn Lăng Sứ, Gia Thần Của Hoàng Thất (2)
- #417Chương 417: Thuyết Phục Sơn Lăng Sứ, Đạt Được Mục Đích (1)
- #418Chương 418: Thuyết Phục Sơn Lăng Sứ, Đạt Được Mục Đích (2)
- #419Chương 419: Mời Khách, Chặn Đường Người Qua Lại (1)
- #420Chương 420: Mời Khách, Chặn Đường Người Qua Lại (2)
- #421Chương 421: Mời Khách Vào Núi, Nở Mày Nở Mặt (1)
- #422Chương 422: Mời Khách Vào Núi, Nở Mày Nở Mặt (2)
- #423Chương 423: Thu Phục Lòng Người, Đồng Thời Phát Lực Các Phương Diện (1)
- #424Chương 424: Thu Phục Lòng Người, Đồng Thời Phát Lực Các Phương Diện (2)
- #425Chương 425: Tiền Bạc Bội Thu, Kết Thúc Chế Gốm (1)
- #426Chương 426: Bánh gối rán đầy hai sọt, bột đã lên men cũng dùng hết, vừa vặn thịt dê trong bếp cũng đã hầm xong. Một vại thịt
- #427Chương 427: Phát Bao Ruột Dê, Đêm Nồng Cháy (1)
- #428Chương 428: Phát Bao Ruột Dê, Đêm Nồng Cháy (2)
- #429Chương 429: Tấm Lòng Từ Phụ, Cả Nhà Hòa Hợp (1)
- #430Chương 430: Tấm Lòng Từ Phụ, Cả Nhà Hòa Hợp (2)
- #431Chương 431: Hơi Người Dần Thịnh, Cái Náo Nhiệt Trong Lúc Nhàn Hạ (1)
- #432Chương 432: Hơi Người Dần Thịnh, Cái Náo Nhiệt Trong Lúc Nhàn Hạ (2)
- #433Chương 433: Sơn Lăng Sứ Tới Thăm, Bỏ Phiếu Chia Nhà Tách Hộ (1)
- #434Chương 434: Sơn Lăng Sứ Tới Thăm, Bỏ Phiếu Chia Nhà Tách Hộ (2)
- #435Chương 435: Hiến Kế Cho Xuân Tiên, Thỏa Thuận Ngày Mở Phiên Chợ (1)
- #436Chương 436: Hiến Kế Cho Xuân Tiên, Thỏa Thuận Ngày Mở Phiên Chợ (2)
- #437Chương 437: Cả Lăng Cùng Ra Trận Xây Nhà (1)
- #438Chương 438: Cả Lăng Cùng Ra Trận Xây Nhà (2)
- #439Chương 439: Mười Lăng Tề Tụ, Đêm Tối Náo Nhiệt (1)
- #440Chương 440: Mười Lăng Tề Tụ, Đêm Tối Náo Nhiệt (2)
- #441Chương 441: Mở Phiên Chợ, Đổi Vật Lấy Vật (1)
- #442Chương 442: Mở Phiên Chợ, Đổi Vật Lấy Vật (2)
- #443Chương 443: Tiệc Mổ Lợn Đãi Khách Phương Xa, Sơn Lăng Sứ Giục Lăng Hộ Tiến Thủ (1)
- #444Chương 444: Tiệc Mổ Lợn Đãi Khách Phương Xa, Sơn Lăng Sứ Giục Lăng Hộ Tiến Thủ (2)
- #445Chương 445: Một Mình Về Mẫu Gia, Tan Buổi Chợ Phiên (1)
- #446Chương 446: Một Mình Về Mẫu Gia, Tan Buổi Chợ Phiên (2)
- #447Chương 447: Đào Xuân, Đào Xuân “Nữ Quỷ Đại Nhân Biến Thành Người” (1)
- #448Chương 448: Đào Xuân, Đào Xuân “Nữ Quỷ Đại Nhân Biến Thành Người” (2)
- #449Chương 449: Phu Thê Đoàn Tụ, Thu Hoạch Mùa Màng Mệt Nhọc (1)
- #450Chương 450: Phu Thê Đoàn Tụ, Thu Hoạch Mùa Màng Mệt Nhọc (2)