
Tạm dừng
Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ
142
Chương
0
Lượt xem
298943
Đề cử
Giới Thiệu Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại
Edit: huyền.uha
"Nếu như luân hồi là có thật, vậy kiếp sau hãy để cho anh sớm cầm tay em một chút"
"Ca ca, về sau em sẽ bảo vệ các người"
Vì một lời hứa hẹn mà cô trở thành nữ nhân của anh trong một năm.
Trơ mắt nhìn anh kết hôn, tân nương lại chính là người bạn thân từ nhỏ.
Nhưng đêm động phòng lại là anh cùng cô vượt qua.
**
"Anh trong mắt em rốt cuộc tính cái gì?"
Gặp nhau lần nữa, anh hỏi như vậy cô.
Rối rắm khi trong lòng suy nghĩ giống như thủy triều vọt tới.
Sáu năm, cô biệt vô âm tín, vốn tưởng rằng là vĩnh biệt, lại chưa từng nghĩ thế nhưng lại một lần nữa gặp.
**
"Là chồng bạn tôi"
Cô trả lời như vậy, khóe miệng có ý cười nhạt nhẽo .
Sáu năm, cô sớm không phải tiểu nha đầu lúc trước không tim không phổi.
**
"Mẹ a, tại sao muốn đem con nhét vào trong tủ quần áo?"
"Ngoan, mẹ cùng con chơi trốn tìm, mẹ không kêu đi ra nhất định không cần đi ra a."
"A, kia vạn nhất con ngủ làm sao bây giờ?” Vẻ mặt nghi hoặc nho nhỏ nhìn cô..
"Yên tâm đi, mẹ nhớ rõ cho con đắp mấy bộ quần áo.”
Edit: huyền.uha
"Nếu như luân hồi là có thật, vậy kiếp sau hãy để cho anh sớm cầm tay em một chút"
"Ca ca, về sau em sẽ bảo vệ các người"
Vì một lời hứa hẹn mà cô trở thành nữ nhân của anh trong một năm.
Trơ mắt nhìn anh kết hôn, tân nương lại chính là người bạn thân từ nhỏ.
Nhưng đêm động phòng lại là anh cùng cô vượt qua.
**
"Anh trong mắt em rốt cuộc tính cái gì?"
Gặp nhau lần nữa, anh hỏi như vậy cô.
Rối rắm khi trong lòng suy nghĩ giống như thủy triều vọt tới.
Sáu năm, cô biệt vô âm tín, vốn tưởng rằng là vĩnh biệt, lại chưa từng nghĩ thế nhưng lại một lần nữa gặp.
**
"Là chồng bạn tôi"
Cô trả lời như vậy, khóe miệng có ý cười nhạt nhẽo .
Sáu năm, cô sớm không phải tiểu nha đầu lúc trước không tim không phổi.
**
"Mẹ a, tại sao muốn đem con nhét vào trong tủ quần áo?"
"Ngoan, mẹ cùng con chơi trốn tìm, mẹ không kêu đi ra nhất định không cần đi ra a."
"A, kia vạn nhất con ngủ làm sao bây giờ?” Vẻ mặt nghi hoặc nho nhỏ nhìn cô..
"Yên tâm đi, mẹ nhớ rõ cho con đắp mấy bộ quần áo.”
Danh Sách Chương Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ TruyenChu
- #1Chương 1: Độ cứng giống như không đủ
- #2Chương 2: Tiểu đệ đệ tức giận
- #3Chương 3: Anh lại đây đi
- #4Chương 4: Tiêu đề báo giải trí
- #5Chương 5: Hạ sốt
- #6Chương 6: Bảo bối, đã lâu không gặp
- #7Chương 7: Tôi thề
- #8Chương 8: Anh phạm quy
- #9Chương 9: Phương thức đấu rượu
- #10Chương 10: Nghi hoặc
- #11Chương 11: Kinh hỉ
- #12Chương 12: Tôi nghĩ anh thích kinh hỉ như vậy
- #13Chương 13: Tôi không nhớ rõ bộ dáng của anh ta
- #14Chương 14: Qúa tổn hại thuần phong mĩ tục
- #15Chương 15: Hôn giỏi nhất
- #16Chương 16: Nước phù sa không chảy ruộng ngoài
- #17Chương 17: Làm bạn gái của anh, được không?
- #18Chương 18: Lòng bị thương
- #19Chương 19: Đem cô gả cho tôi, được không?
- #20Chương 20: Có ít người không hy vọng cậu trở về
- #21Chương 21: Sủng nịch
- #22Chương 22: Sẽ không từ bỏ ý đồ
- #23Chương 23: Em thích cậu ta sao?
- #24Chương 24: Đặc biệt vui mừng
- #25Chương 25: Hôn gió
- #26Chương 26: Đây là gì vậy?
- #27Chương 27: Như thế nào mới có thể rời đi?
- #28Chương 28: Mục tiêu kế tiếp
- #29Chương 29: Chính là lỗi của người thấy
- #30Chương 30: Em là của tôi
- #31Chương 31: Có anh ở đây
- #32Chương 32: Cảm giác không tồi
- #33Chương 33: Ăn được gắt gao
- #34Chương 34: Thử qua mới biết được
- #35Chương 35: Đỏ mặt
- #36Chương 36: Phiền người đàn ông của cô lấy tay ra
- #37Chương 37: Cứu mạng a, bắt cóc
- #38Chương 38: Thật hưởng thụ nụ hôn của tôi
- #39Chương 39
- #40Chương 40: Chậm rãi đun nóng
- #41Chương 41: Tư thế không lịch sự
- #42Chương 42: Đột nhiên mê hoặc
- #43Chương 43: Câu nói này tôi thu hồi lại
- #44Chương 44: Diễn quá sâu
- #45Chương 45: Nỗi lòng hỗn loạn
- #46Chương 46: Bởi vì cô ấy là phụ nữ của tôi
- #47Chương 47: Phụ nữ đẹp nhất
- #48Chương 48: Dùng phương thức thở dốc như thế
- #49Chương 49: Mạnh mẽ xỏ xuyên qua (H)
- #50Chương 50: Tôi không chơi, chết cũng không chơi