
Tạm dừng
Bảo Bối, Tôi Nuôi Em
87
Chương
0
Lượt xem
300794
Đề cử
Giới Thiệu Bảo Bối, Tôi Nuôi Em Truyện Chữ
"Cứ thoải mái làm những thứ em thích đi" chất giọng khàn khàn của anh vang lên, ánh mắt hướng về người phụ nữ đối diện.
Người phụ nữ mím chặt hai cánh môi, bàn tay nhỏ nhắn nắm thành đấm, đôi mắt như chim ưng mà quan sát tình thế.
"Lăng Duật, anh giỏi lắm. Dám trừ lương của tôi, anh rõ ràng chán sống!" cô nâng tay chỉ thẳng vào mặt người đàn ông kia.
"Hạ Diệp, tất cả những thứ ở đây đều do các đầu bếp có tiếng được đón từ các nước khác về, những món đồ nội thất tại nơi này đều là những thứ có giá trị liên thành, tính ra thì chỉ vài trăm triệu thôi, không nhiều. Em có thể đập nhưng phải đền bù cho tôi" Lăng Duật đứng dậy tiến tới gần cô, bàn tay vuốt nhẹ lên gương mặt trắng nõn không tỳ vết rất nhẹ nhàng, đúng hơn là đang vuốt ve một cách cưng chiều.
Hạ Diệp trừng mắt, đi đến bàn ăn hung hăng dùng hết sức lực của cánh tay ra sức ném hết đồ vật trên bàn xuống đất. Những thức ăn vừa đem ra nóng hổi chưa kịp thưởng thức, những chai rượu có từ những năm của thế kỹ trước và cả những món đồ cổ có lịch sử ngàn năm được trưng bày tại căn phòng, chỉ với một cú ném tất cả những thứ đó đều vỡ nát thành mảnh vụn, không những thế thứ cuối cùng bay đến mặt anh chính là một xô nước đá lanh ướp chai rượu vang.
"Đền bù? Bằng cái gì?" cô cười, ánh mắt sắc như dao lướt qua người đàn ông.
"Bằng em" anh chỉ vứt gọn ghẽ một câu cho cô, rồi yên lặng ngồi xuống salon đối diện.
"Bỏ đi, ngày mai tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của Lăng tổng ngài" cô bình tĩnh, quay lưng lại định bước ra ngoài, nhưng một sức mạnh níu giữ cô lại.
Năm được bàn tay kia, Lăng Dụât dùng một ít sức đẩy cô vào cửa, dùng cơ thể to lớn áp cô ở dưới thân "Định đi? Đập đồ không trả tiền? Ai dạy em phải xử lý như vậy?".
"Buông ra, biến thái, buông tôi ra, anh chạm vào tôi, tôi chắc chắn sẽ giết chết anh!" hết thảy toàn lực điều dồn vào việc chống cự của cô, cô khó khăn thốt lên từng chữ.
"Em đi ngủ ở một khách sạn thời hạn là một đêm, ngày hôm sau em nói với tiếp tân, ngày mốt tôi đến trả, em có thấy công bằng không?".
Từng chữ từng chữ đều như đánh trúng tâm tư của cô, một tiếng nổ hiện hữu trong đầu, vì tức giận mà cô không còn nhớ đến, người đàn ông này giỏi nhất chính là lý luận và biến thái.
"Lăng tiên sinh, ngài hà cớ phải như vậy, ngài có cả chục tỷ trong ngân sách của chính mình, vì vài trăm triệu này có đáng không?" cô hạ giọng, không dùng sức nữa, ngoan ngoãn nằm yên.
"Tiền của tôi, chỉ có người phụ nữ của tôi mới có thể dùng. Em nói thử xem, em rốt cuộc có quan hệ gì với tôi" Lăng Duật nở một nụ cười tà ác, khẽ phả một hơi vào gáy của Hạ Diệp, giọng nói của anh ta như một thứ phá hủy tế bào, cô có cảm giác các tế bào trên người như đang vun dậy vì cái hơi thở trên thân của cô.
≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ∞ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈
Truyện của mình cũng chẳng phải hay gì nhưng bạn nào có ý định chuyển ver này nọ thì đừng nên nha :)) bởi vì mình không thích đâu, nó là tâm huyết của mình mà. Mình cảm ơn đã đọc hết mấy thứ mình ghi nhé!
P.s: Diễn biến truyện chậm hơn so với những truyện khác, có lẽ sẽ tới chương 25 trở lên nam chính mới xuất hiện nhiều , hiện giờ chỉ xuất hiện một ít trong những chương gần đây nga~.
Người phụ nữ mím chặt hai cánh môi, bàn tay nhỏ nhắn nắm thành đấm, đôi mắt như chim ưng mà quan sát tình thế.
"Lăng Duật, anh giỏi lắm. Dám trừ lương của tôi, anh rõ ràng chán sống!" cô nâng tay chỉ thẳng vào mặt người đàn ông kia.
"Hạ Diệp, tất cả những thứ ở đây đều do các đầu bếp có tiếng được đón từ các nước khác về, những món đồ nội thất tại nơi này đều là những thứ có giá trị liên thành, tính ra thì chỉ vài trăm triệu thôi, không nhiều. Em có thể đập nhưng phải đền bù cho tôi" Lăng Duật đứng dậy tiến tới gần cô, bàn tay vuốt nhẹ lên gương mặt trắng nõn không tỳ vết rất nhẹ nhàng, đúng hơn là đang vuốt ve một cách cưng chiều.
Hạ Diệp trừng mắt, đi đến bàn ăn hung hăng dùng hết sức lực của cánh tay ra sức ném hết đồ vật trên bàn xuống đất. Những thức ăn vừa đem ra nóng hổi chưa kịp thưởng thức, những chai rượu có từ những năm của thế kỹ trước và cả những món đồ cổ có lịch sử ngàn năm được trưng bày tại căn phòng, chỉ với một cú ném tất cả những thứ đó đều vỡ nát thành mảnh vụn, không những thế thứ cuối cùng bay đến mặt anh chính là một xô nước đá lanh ướp chai rượu vang.
"Đền bù? Bằng cái gì?" cô cười, ánh mắt sắc như dao lướt qua người đàn ông.
"Bằng em" anh chỉ vứt gọn ghẽ một câu cho cô, rồi yên lặng ngồi xuống salon đối diện.
"Bỏ đi, ngày mai tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của Lăng tổng ngài" cô bình tĩnh, quay lưng lại định bước ra ngoài, nhưng một sức mạnh níu giữ cô lại.
Năm được bàn tay kia, Lăng Dụât dùng một ít sức đẩy cô vào cửa, dùng cơ thể to lớn áp cô ở dưới thân "Định đi? Đập đồ không trả tiền? Ai dạy em phải xử lý như vậy?".
"Buông ra, biến thái, buông tôi ra, anh chạm vào tôi, tôi chắc chắn sẽ giết chết anh!" hết thảy toàn lực điều dồn vào việc chống cự của cô, cô khó khăn thốt lên từng chữ.
"Em đi ngủ ở một khách sạn thời hạn là một đêm, ngày hôm sau em nói với tiếp tân, ngày mốt tôi đến trả, em có thấy công bằng không?".
Từng chữ từng chữ đều như đánh trúng tâm tư của cô, một tiếng nổ hiện hữu trong đầu, vì tức giận mà cô không còn nhớ đến, người đàn ông này giỏi nhất chính là lý luận và biến thái.
"Lăng tiên sinh, ngài hà cớ phải như vậy, ngài có cả chục tỷ trong ngân sách của chính mình, vì vài trăm triệu này có đáng không?" cô hạ giọng, không dùng sức nữa, ngoan ngoãn nằm yên.
"Tiền của tôi, chỉ có người phụ nữ của tôi mới có thể dùng. Em nói thử xem, em rốt cuộc có quan hệ gì với tôi" Lăng Duật nở một nụ cười tà ác, khẽ phả một hơi vào gáy của Hạ Diệp, giọng nói của anh ta như một thứ phá hủy tế bào, cô có cảm giác các tế bào trên người như đang vun dậy vì cái hơi thở trên thân của cô.
≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ∞ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈ ≈
Truyện của mình cũng chẳng phải hay gì nhưng bạn nào có ý định chuyển ver này nọ thì đừng nên nha :)) bởi vì mình không thích đâu, nó là tâm huyết của mình mà. Mình cảm ơn đã đọc hết mấy thứ mình ghi nhé!
P.s: Diễn biến truyện chậm hơn so với những truyện khác, có lẽ sẽ tới chương 25 trở lên nam chính mới xuất hiện nhiều , hiện giờ chỉ xuất hiện một ít trong những chương gần đây nga~.
Danh Sách Chương Bảo Bối, Tôi Nuôi Em TruyenChu
- #1Chương 1: Cứu người
- #2Chương 2: Rời khỏi
- #3Chương 3: Trầm mê
- #4Chương 4: Bị cắn
- #5Chương 5: Một nơi yên tĩnh
- #6Chương 6: Xảy ra chuyện
- #7Chương 7: Được giúp đỡ
- #8Chương 8: Lăng thị - lăng duật
- #9Chương 9: Phải là nữ
- #10Chương 10: Diễn đàn only
- #11Chương 11: Từng bị ức hiếp
- #12Chương 12: Số tiền lương hậu hĩnh
- #13Chương 13: Lần đầu đối mặt [thượng]
- #14Chương 14: Lần đầu đối mặt [hạ]
- #15Chương 15: Nguy hiểm là một thử thách
- #16Chương 16: Không đáp trả được lời nào
- #17Chương 17: Cô nhận hậu quả?
- #18Chương 18: Cách dạy con quả rất tốt
- #19Chương 19: Ngày đầu đi làm, sự soi mói!
- #20Chương 20: Quan tâm hay trách cứ?
- #21Chương 21: Ngôi nhà oan
- #22Chương 22: Đổi đi, quá vướng víu
- #23Chương 23: Gian tình
- #24Chương 24: Tình một đêm
- #25Chương 25: Cơ thể và đầu óc tỉ lệ nghịch
- #26Chương 26: Chủ động hôn
- #27Chương 27
- #28Chương 28: Người cậu từng thích
- #29Chương 29: Lần đầu tiên anh ta có chịu trách nhiệm không?
- #30Chương 30: Từng
- #31Chương 31: Định biến tin đồn thành sự thật?
- #32Chương 32: Quá khứ về trước cô không nhớ
- #33Chương 33: Trái tim không còn lạc nhịp
- #34Chương 34: Lời cô ấy đều khẩu xà tâm phật
- #35Chương 35: Chỉ duy nhất với anh
- #36Chương 36: Lại có chuyện
- #37Chương 37: Tình dược (kích dục)
- #38Chương 38: Từ hôm qua tất cả đã trở thành của anh
- #39Chương 39: Lòng dạ phụ nữ còn độc hơn cả rắn
- #40Chương 40: Cách anh quyết định sự sống của kẻ địch
- #41Chương 41: Em nấu cho tôi ăn
- #42Chương 42: Ý định sống cùng nhau
- #43Chương 43: "Con người khi đau, họ sẽ khóc."
- #44Chương 44: Một chút tương đồng
- #45Chương 45: Thân hay tâm, cái nào cũng không được
- #46Chương 46: Cạn tình
- #47Chương 47: Nhân viên có ý tứ
- #48Chương 48
- #49Chương 49: Làm nhà họ tần mất mặt
- #50Chương 50: Lễ cưới và mất mát