
Còn tiếp
Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao?
101
Chương
0
Lượt xem
281155
Đề cử
Giới Thiệu Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? Truyện Chữ
Diệp Mãn là một thiếu gia thật đồng thời cũng là pháo hôi ác độc trong quyển tiểu thuyết cả thế giới đều sủng ái thiếu gia giả.
Cậu là người có tính cách âm trầm, tự ti, đầy những suy nghĩ tiêu cực. Cậu...
Hệ thống: Không đúng, cậu sao lại là một người mù chứ!
Hệ thống yêu cầu Diệp Mãn đi giành lại những thứ thuộc về nhân vật chính.
Diệp Mãn hùng hổ xông vào tìm đối phương, định buông lời cay nghiệt để dằn mặt.
Nhưng giọng nói phức tạp pha chút bất đắc dĩ của nhân vật chính lại vang lên từ phía sau: "Tiểu Mãn, em trước tiên hãy buông Từ tiên sinh ra."
Diệp Mãn cứng đơ người, chạm vào ngực người đàn ông đang đứng trước mặt, cảm nhận được sự rắn rỏi cứng cáp.
Xong, xong đời rồi.
Hệ thống lại yêu cầu Diệp Mãn chuốc thuốc vị hôn phu của nhân vật chính để leo lên giường, tạo ra mâu thuẫn giữa hai người.
Khó khăn lắm mới tìm được phòng và hạ thuốc xong, thế nhưng lại bị một người từ phía sau bắt được.
Người đàn ông cất giọng quen thuộc, pha chút ý cười như không cười: "Ngay trước mặt tôi mà dám hạ thuốc, em cho rằng tôi chết rồi sao?"
Diệp Mãn rụt cổ, lắp bắp: "Anh, anh vào từ lúc nào thế?"
Từ Hòe Đình đáp: "Từ đầu đã ở đây rồi."
Hệ thống: :))
Diệp Mãn biết rằng mình có ngoại hình xinh đẹp, lại còn rất đáng thương.
Cậu luôn khoe khoang hai điểm này, không hề che giấu và lúc nào cũng giành phần thắng.
Khi Từ Hòe Đình lần đầu gặp cậu, Diệp Mãn đang diễn một màn "trà xanh" điển hình. Cậu yếu ớt ngã xuống đất, che tay trái lại, khóc đến thảm thương.
Từ Hòe Đình liếc mắt một cái đã nhìn thấu chiêu trò này, bước đến gần cậu rồi nói: "Tay phải bị thương."
Diệp Mãn ngơ ngác đưa tay phải ra sờ, trên đó quả nhiên có một vết cắt sâu, máu đang chảy xuống.
Từ đó về sau, qua nhiều năm, Từ Hòe Đình luôn bảo vệ cậu.
"Muốn cái gì thì nói ra, đừng tự làm mình bị thương nữa."
Thực tế chứng minh, một người mù xinh đẹp nhỏ bé không thể nào gánh nổi vai diễn ác độc hay "pháo hôi" này.
Cậu chỉ thích hợp để được người khác nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương và che chở từng chút một.
Câu chuyện là về một kẻ chuyên giả vờ đáng thương nhưng thực chất lại rất đáng thương, một người xinh đẹp và đầy toan tính, một người bị vẻ đẹp đó mê hoặc đến mức muốn bảo vệ cậu cả đời.
Thể loại: Yêu sâu đậm, ngọt ngào, hệ thống, hiện đại giả tưởng, cứu rỗi nhân vật phụ.
Nhân vật chính: Diệp Mãn, Từ Hòe Đình.
Tóm tắt một câu: Một bé đáng thương xảo quyệt lại hóa ra thật sự đáng thương.
Ý nghĩa: Tình yêu có thể chữa lành mọi thứ.
Cậu là người có tính cách âm trầm, tự ti, đầy những suy nghĩ tiêu cực. Cậu...
Hệ thống: Không đúng, cậu sao lại là một người mù chứ!
Hệ thống yêu cầu Diệp Mãn đi giành lại những thứ thuộc về nhân vật chính.
Diệp Mãn hùng hổ xông vào tìm đối phương, định buông lời cay nghiệt để dằn mặt.
Nhưng giọng nói phức tạp pha chút bất đắc dĩ của nhân vật chính lại vang lên từ phía sau: "Tiểu Mãn, em trước tiên hãy buông Từ tiên sinh ra."
Diệp Mãn cứng đơ người, chạm vào ngực người đàn ông đang đứng trước mặt, cảm nhận được sự rắn rỏi cứng cáp.
Xong, xong đời rồi.
Hệ thống lại yêu cầu Diệp Mãn chuốc thuốc vị hôn phu của nhân vật chính để leo lên giường, tạo ra mâu thuẫn giữa hai người.
Khó khăn lắm mới tìm được phòng và hạ thuốc xong, thế nhưng lại bị một người từ phía sau bắt được.
Người đàn ông cất giọng quen thuộc, pha chút ý cười như không cười: "Ngay trước mặt tôi mà dám hạ thuốc, em cho rằng tôi chết rồi sao?"
Diệp Mãn rụt cổ, lắp bắp: "Anh, anh vào từ lúc nào thế?"
Từ Hòe Đình đáp: "Từ đầu đã ở đây rồi."
Hệ thống: :))
Diệp Mãn biết rằng mình có ngoại hình xinh đẹp, lại còn rất đáng thương.
Cậu luôn khoe khoang hai điểm này, không hề che giấu và lúc nào cũng giành phần thắng.
Khi Từ Hòe Đình lần đầu gặp cậu, Diệp Mãn đang diễn một màn "trà xanh" điển hình. Cậu yếu ớt ngã xuống đất, che tay trái lại, khóc đến thảm thương.
Từ Hòe Đình liếc mắt một cái đã nhìn thấu chiêu trò này, bước đến gần cậu rồi nói: "Tay phải bị thương."
Diệp Mãn ngơ ngác đưa tay phải ra sờ, trên đó quả nhiên có một vết cắt sâu, máu đang chảy xuống.
Từ đó về sau, qua nhiều năm, Từ Hòe Đình luôn bảo vệ cậu.
"Muốn cái gì thì nói ra, đừng tự làm mình bị thương nữa."
Thực tế chứng minh, một người mù xinh đẹp nhỏ bé không thể nào gánh nổi vai diễn ác độc hay "pháo hôi" này.
Cậu chỉ thích hợp để được người khác nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương và che chở từng chút một.
Câu chuyện là về một kẻ chuyên giả vờ đáng thương nhưng thực chất lại rất đáng thương, một người xinh đẹp và đầy toan tính, một người bị vẻ đẹp đó mê hoặc đến mức muốn bảo vệ cậu cả đời.
Thể loại: Yêu sâu đậm, ngọt ngào, hệ thống, hiện đại giả tưởng, cứu rỗi nhân vật phụ.
Nhân vật chính: Diệp Mãn, Từ Hòe Đình.
Tóm tắt một câu: Một bé đáng thương xảo quyệt lại hóa ra thật sự đáng thương.
Ý nghĩa: Tình yêu có thể chữa lành mọi thứ.
Danh Sách Chương Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? TruyenChu
- #1Chương 1: Bé xinh đẹp tâm cơ và những lời nói dối
- #2Chương 2: Tay của Diệp Mãn sao lại mềm mại như vậy?
- #3Chương 3: Thái thượng hoàng của thành phố?
- #4Chương 4: Giả vờ đáng thương, tôi một người sợ buổi tối
- #5Chương 5: Làm pháo hôi thật xui xẻo mà
- #6Chương 6: Con hát xinh đẹp bị đám nhà quyền quý cưỡng ép chiếm đoạt
- #7Chương 7: Bé thỏ con bị tha đến ổ sói
- #8Chương 8: 300 vạn tới tay
- #9Chương 9: Nhiệm vụ này cậu nhất định sẽ hoàn thành
- #10Chương 10: Bị ép vào tường, pháo hôi đều là cái dạng này sao
- #11Chương 11: Con đường sinh tồn của bé pháo hôi mù lòa
- #12Chương 12: Thề sống chết bảo vệ hình tượng
- #13Chương 13: Cậu như vậy mà đòi bắt nạt người khác sao?
- #14Chương 14: Cậu cái gì cũng chịu làm, rốt cuộc đó là tám con số mà
- #15Chương 15: Anh vẫn luôn cho rằng Diệp Mãn cực kỳ ghét mình
- #16Chương 16: Giá trị của pháo hôi lại giảm, rốt cuộc ai đứng sau giật dây đây
- #17Chương 17: Anh cả coi cậu là trẻ con sao?
- #18Chương 18: Lại mắc bẫy rồi
- #19Chương 19: Hắn máu lạnh, hung tàn
- #20Chương 20: Kẻ lừa đảo nguy hiểm nhất
- #21Chương 21: Khó giữ nổi tố chất
- #22Chương 22: Thế giới của Diệp Mãn đang dần dần trở nên tối đen
- #23Chương 23: Thật sự không kén ăn đâu
- #24Chương 24: Đây gọi là tán tỉnh
- #25Chương 25: Đừng chơi lâu quá, sớm về nhà
- #26Chương 26: Micio thích làm nũng
- #27Chương 27: Tại buổi đấu giá bị theo dõi, mọi thứ đều đầy rẫy âm mưu
- #28Chương 28: Anh hai xấu xa, tiêu hết tiền của anh hai đi
- #29Chương 29: Mua đồ chơi cho mèo hay là mua quà cho người yêu?
- #30Chương 30: Mùa xuân của Ricardo đã đến, vạn vật lại hồi sinh
- #31Chương 31: Lửa giận cũng nguôi đi phân nửa
- #32Chương 32: Hạ dược nhầm phòng, em vốn định hạ cho ai, hửm?
- #33Chương 33: Nếu nó đối xử với em như thế này, em cũng chấp nhận sao?
- #34Chương 34: Bé thỏ làm quà tạ lễ, anh đừng ghét bỏ nó nha
- #35Chương 35: Muốn độc chiếm toàn bộ thỏ giấy của em ấy
- #36Chương 36: Phát sốt
- #37Chương 37: Bướng bỉnh một chút cũng không sao
- #38Chương 38: Cõng người về nhà
- #39Chương 39: Pháo hoa rất đẹp, Ricardo
- #40Chương 40: Nhiệm vụ tiếp theo có thể làm được bao nhiêu thì làm
- #41Chương 41: Phòng tắm của tôi rất lớn!
- #42Chương 42: Em thích cửa sổ sát đất sao?
- #43Chương 43: Thật sự là... ngọt quá rồi
- #44Chương 44: Trời mưa, chạy lên núi hẹn hò
- #45Chương 45: Lại gần một chút, cầu xin tôi
- #46Chương 46: Cậu đang cố ghi nhớ khuôn mặt của hắn
- #47Chương 47: Không cần đồng hồ, anh đừng bị thương nữa.
- #48Chương 48: Lần sau nhất định phải cố gắng hơn
- #49Chương 49: Trở về rồi sẽ nói cho em
- #50Chương 50: Em phải thành thật với tôi, không được gạt tôi