
Còn tiếp
Bị Đày Về Quê, Tôi Biến Trạm Xá Thành Bệnh Viện Tuyến Đầu
431
Chương
0
Lượt xem
336846
Đề cử
Giới Thiệu Bị Đày Về Quê, Tôi Biến Trạm Xá Thành Bệnh Viện Tuyến Đầu Truyện Chữ
Trần Bình, chủ nhiệm bộ phận thu mua của bệnh viện thành phố, vì từ chối ký duyệt lô thiết bị y tế có vấn đề mà đắc tội với viện trưởng - cũng chính là bố vợ của mình.
Chỉ trong một đêm, với đầy đủ bằng chứng giả mạo, anh trắng tay ra khỏi nhà, bị đày đến trạm xá xã Tứ Bình khỉ ho cò gáy.
Ngày ly hôn, vợ cũ nhắn tin: "Lô thiết bị đó không có vấn đề gì, là anh hiểu lầm bố em rồi."
Trần Bình chỉ cười.
Ngày hôm sau, đám lưu manh kéo đến chặn cửa, bị một mình anh hạ gục cả năm tên.
Phó bí thư đảng ủy xã đích thân đến nhà cảm ơn.
Càng kỳ dị hơn là chiếc hộp gỗ bố mẹ để lại, hơn hai mươi năm chưa từng mở ra.
Đêm đó, anh có một giấc mơ.
Sau khi tỉnh mộng, đôi bàn tay của anh có thể "nhìn thấy" ổ bệnh trong cơ thể bệnh nhân.
Kể từ ngày đó, người xếp hàng ở trạm xá xã Tứ Bình kéo dài từ đầu làng đến cuối làng.
Những bệnh nhân bị bệnh viện lớn tuyên án tử hình cũng khóc lóc cầu xin được nhập viện.
Bố vợ cũ gọi điện: "Trần Bình, cậu quay về đi."
Vợ cũ cũng đến, mang theo bản báo cáo kiểm nghiệm đạt chuẩn.
Trần Bình cúi đầu nhìn đôi bàn tay của mình, lại nhìn chiếc hộp gỗ vẫn khóa chặt trên bàn.
Anh không biết bên trong đựng thứ gì.
Nhưng anh biết.
Có những kẻ không muốn anh quay về.
Và có những sự thật, còn lớn hơn cả những gì anh tưởng tượng.
Chỉ trong một đêm, với đầy đủ bằng chứng giả mạo, anh trắng tay ra khỏi nhà, bị đày đến trạm xá xã Tứ Bình khỉ ho cò gáy.
Ngày ly hôn, vợ cũ nhắn tin: "Lô thiết bị đó không có vấn đề gì, là anh hiểu lầm bố em rồi."
Trần Bình chỉ cười.
Ngày hôm sau, đám lưu manh kéo đến chặn cửa, bị một mình anh hạ gục cả năm tên.
Phó bí thư đảng ủy xã đích thân đến nhà cảm ơn.
Càng kỳ dị hơn là chiếc hộp gỗ bố mẹ để lại, hơn hai mươi năm chưa từng mở ra.
Đêm đó, anh có một giấc mơ.
Sau khi tỉnh mộng, đôi bàn tay của anh có thể "nhìn thấy" ổ bệnh trong cơ thể bệnh nhân.
Kể từ ngày đó, người xếp hàng ở trạm xá xã Tứ Bình kéo dài từ đầu làng đến cuối làng.
Những bệnh nhân bị bệnh viện lớn tuyên án tử hình cũng khóc lóc cầu xin được nhập viện.
Bố vợ cũ gọi điện: "Trần Bình, cậu quay về đi."
Vợ cũ cũng đến, mang theo bản báo cáo kiểm nghiệm đạt chuẩn.
Trần Bình cúi đầu nhìn đôi bàn tay của mình, lại nhìn chiếc hộp gỗ vẫn khóa chặt trên bàn.
Anh không biết bên trong đựng thứ gì.
Nhưng anh biết.
Có những kẻ không muốn anh quay về.
Và có những sự thật, còn lớn hơn cả những gì anh tưởng tượng.
Danh Sách Chương Bị Đày Về Quê, Tôi Biến Trạm Xá Thành Bệnh Viện Tuyến Đầu TruyenChu
- #1Chương 1: Lưu đày
- #2Chương 2: Ly hôn
- #3Chương 3: Cứu người
- #4Chương 4: Kiếm chuyện
- #5Chương 5: Báo án
- #6Chương 6: Bị bắt
- #7Chương 7: Thả người
- #8Chương 8: Ký túc xá
- #9Chương 9: Hiểu lầm
- #10Chương 10: Bữa sáng
- #11Chương 11: Sự công nhận
- #12Chương 12: Truyền thừa
- #13Chương 13: Xà độc
- #14Chương 14: Gia truyền
- #15Chương 15: Mời khách
- #16Chương 16: Ngon miệng
- #17Chương 17: Đám lưu manh
- #18Chương 18: Anh hùng cứu mỹ nhân
- #19Chương 19: Cuộc gọi
- #20Chương 20: Cẩm kỳ
- #21Chương 21: Minh tinh
- #22Chương 22: Dưới này
- #23Chương 23: Xin lỗi
- #24Chương 24: Ân nhân
- #25Chương 25: Tiền lương
- #26Chương 26: Tai nạn xe
- #27Chương 27: Nghi vấn
- #28Chương 28: Tâm phục khẩu phục
- #29Chương 29: Thoát y
- #30Chương 30: Xin nghỉ
- #31Chương 31: Thật cừ khôi
- #32Chương 32: Chiêu mộ nhân tài
- #33Chương 33: Từ chối
- #34Chương 34: Ngày nghỉ
- #35Chương 35: Tự sát
- #36Chương 36: Đánh người
- #37Chương 37: Dẫn đường
- #38Chương 38: Người quen
- #39Chương 39: Con bạc
- #40Chương 40: Bắt đi
- #41Chương 41: Tắm rửa
- #42Chương 42: Khai nhận
- #43Chương 43: Phụ mẫu
- #44Chương 44: Nam hữu
- #45Chương 45: Có thể trị
- #46Chương 46: Giả thôi
- #47Chương 47: Không có tiền
- #48Chương 48: Bởi vì có huynh
- #49Chương 49: Chào đón
- #50Chương 50: Tâm tình