
Tạm dừng
Boss Nhà Nông
57
Chương
0
Lượt xem
297826
Đề cử
Giới Thiệu Boss Nhà Nông Truyện Chữ
Thể loại: Huyền Huyễn, Cổ đại, Xuyên không
Edit: Snow
Một câu chuyện điền văn cổ đại khi vào một ngày nữ chính có cơ hội xuyên qua trở thành một tân nương mới lấy chồng,mà thân xác nàng nhập vào lại là một ngốc tử còn tướng công là tiểu bệnh miêu, bà bà là bánh bao hay khóc, cuộc sống lo ăn bữa nay bữa mai.
Cách vách tuy là nhà mẹ đẻ nhưng lại là một đám cực phẩm,cha mẹ,đệ muội là một đám bánh bao nên không nhờ vả được gì,đã vậy hai ba ngày lại qua bên nàng tống tiền.
Cũng may Cố Phán Nhi là một người có bản lĩnh có thể vào rừng săn thú, xuống nước bắt cá, nên cuộc sống qua ngày cũng không tệ lắm.
Nhưng một đám cực phẩm cách vách cũng không yên phận,hàng ngày kéo qua nhà nàng nháo gà bay chó sủa, tướng công nhìn nàng trợn tròn mắt,bà bà hàng ngày lấy nước mắt rửa mặt, đám đó không vớt vát được chỗ tốt từ nàng thì chuyển hướng sang tra tấn cha mẹ,đệ muội của nguyên chủ.
Cố Phán Nhi nghĩ rồi lại nghĩ,nàng đâu phải là nguyên chủ quản bọn họ đi tìm chết làm gì.
Còn không nhịn được nữa thì nàng xách theo sài đao đạp cửa nhà,thấy đồ vật liền chém -- ai bảo các ngươi khi dễ cha mẹ,đệ muội ta, phân gia ra, phải phân gia ra.Ta đây cũng chẳng cần phân biệt phải trái với các ngươi, nếu không phân gia ta đây liền phá nát nhà các ngươi!
Kết quả là một đám cách vách liền ngừng nghĩ.
Tiểu tướng công mười ba tuổi: " ta ngủ trên giường ngươi ngủ dưới đất,đừng nghĩ đến việc viên phòng với ta "
Cố Phán Nhi vươn vai một cái, xốc tiểu tướng công lên đem hắn ném vào bên trong giường:" tiểu bệnh miêu ngươi nếu không muốn ngủ dưới đất thì thành thật mà nằm đó cho ta"
Tiểu tướng công mười bốn tuổi " Nam chủ ngoại,nữ chủ nội ta muốn nằm bên ngoài"
Cố Phán Nhi xốc chăn lên:"Chờ đến lúc ngươi đánh hạ được một con lợn rừng thì ta sẽ cho ngươi chủ ngoại "
Tiểu tướng công mười lăm tuổi:"Ngươi là phụ nữ đã có chồng nên viên phòng với ta "
Cố Phán Nhi đem một chân đá hắn vào bên trong giường:" chưa đủ lông đủ cánh,động cái gì mà động "
Tiểu tướng công mười sáu tuổi:" ta muốn nằm ngoài,ta muốn động phòng"
Cố Phán Nhi đem hắn quăng bên ngoài:"Để thỏa mãn yêu cầu của ngươi thì sau núi có cái động đó ngươi chuyển vào ở đi chúc ngươi động phòng vui vẻ"
- ---
Tiểu tướng công phỏng chừng sợ nghèo nên keo kiệt muốn chết
,mắt thấy chuẩn bị đến mùa mưa rồi mà hắn sống chết cũng không chịu tu sửa phòng ở,nói cái gì mà phòng trụ nhiều năm rồi có xảy ra vấn đề gì đâu"
Cố Phán Nhi hỏi:"Mưa to gió lớn phòng này thật sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?"
Tiểu tướng công:" Cùng lắm thì dột chút mưa,ngươi yên tâm không vấn đề gì đâu "
Gió đến,mưa đến nhà bị xốc bay nóc.
Cố Phán Nhi lau mặt:" Thế này mà kêu chỉ dột một chút,thế này mà kêu không có việc gì?"
Tiểu tướng công:" Không việc gì,đợi mưa tạnh thì tốt thôi "
Cố Phán Nhi....
- ---
Mọi người điều nói Cố Phán Nhi gả cho một cái đoản mệnh quỷ thì sớm muộn gì cũng sẽ thành quả phụ, nàng lại không nghĩ vậy tiểu tướng công trông có vẻ yếu ớt nhưng chỉ là dinh dưỡng không đủ thôi,tĩnh dưỡng một thời gian là được.
Mọi người điều nói Cố Thanh cưới cái nữ nhân điên hung tàn này, đời hắn thật đáng thương,hắn lại không nghĩ vậy, người phụ nữ này tuy có chút hung tàn nhưng bản lĩnh giữ nhà cũng không kém hơn so với thần thú trấn thạch bao nhiêu.
Edit: Snow
Một câu chuyện điền văn cổ đại khi vào một ngày nữ chính có cơ hội xuyên qua trở thành một tân nương mới lấy chồng,mà thân xác nàng nhập vào lại là một ngốc tử còn tướng công là tiểu bệnh miêu, bà bà là bánh bao hay khóc, cuộc sống lo ăn bữa nay bữa mai.
Cách vách tuy là nhà mẹ đẻ nhưng lại là một đám cực phẩm,cha mẹ,đệ muội là một đám bánh bao nên không nhờ vả được gì,đã vậy hai ba ngày lại qua bên nàng tống tiền.
Cũng may Cố Phán Nhi là một người có bản lĩnh có thể vào rừng săn thú, xuống nước bắt cá, nên cuộc sống qua ngày cũng không tệ lắm.
Nhưng một đám cực phẩm cách vách cũng không yên phận,hàng ngày kéo qua nhà nàng nháo gà bay chó sủa, tướng công nhìn nàng trợn tròn mắt,bà bà hàng ngày lấy nước mắt rửa mặt, đám đó không vớt vát được chỗ tốt từ nàng thì chuyển hướng sang tra tấn cha mẹ,đệ muội của nguyên chủ.
Cố Phán Nhi nghĩ rồi lại nghĩ,nàng đâu phải là nguyên chủ quản bọn họ đi tìm chết làm gì.
Còn không nhịn được nữa thì nàng xách theo sài đao đạp cửa nhà,thấy đồ vật liền chém -- ai bảo các ngươi khi dễ cha mẹ,đệ muội ta, phân gia ra, phải phân gia ra.Ta đây cũng chẳng cần phân biệt phải trái với các ngươi, nếu không phân gia ta đây liền phá nát nhà các ngươi!
Kết quả là một đám cách vách liền ngừng nghĩ.
Tiểu tướng công mười ba tuổi: " ta ngủ trên giường ngươi ngủ dưới đất,đừng nghĩ đến việc viên phòng với ta "
Cố Phán Nhi vươn vai một cái, xốc tiểu tướng công lên đem hắn ném vào bên trong giường:" tiểu bệnh miêu ngươi nếu không muốn ngủ dưới đất thì thành thật mà nằm đó cho ta"
Tiểu tướng công mười bốn tuổi " Nam chủ ngoại,nữ chủ nội ta muốn nằm bên ngoài"
Cố Phán Nhi xốc chăn lên:"Chờ đến lúc ngươi đánh hạ được một con lợn rừng thì ta sẽ cho ngươi chủ ngoại "
Tiểu tướng công mười lăm tuổi:"Ngươi là phụ nữ đã có chồng nên viên phòng với ta "
Cố Phán Nhi đem một chân đá hắn vào bên trong giường:" chưa đủ lông đủ cánh,động cái gì mà động "
Tiểu tướng công mười sáu tuổi:" ta muốn nằm ngoài,ta muốn động phòng"
Cố Phán Nhi đem hắn quăng bên ngoài:"Để thỏa mãn yêu cầu của ngươi thì sau núi có cái động đó ngươi chuyển vào ở đi chúc ngươi động phòng vui vẻ"
- ---
Tiểu tướng công phỏng chừng sợ nghèo nên keo kiệt muốn chết
,mắt thấy chuẩn bị đến mùa mưa rồi mà hắn sống chết cũng không chịu tu sửa phòng ở,nói cái gì mà phòng trụ nhiều năm rồi có xảy ra vấn đề gì đâu"
Cố Phán Nhi hỏi:"Mưa to gió lớn phòng này thật sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?"
Tiểu tướng công:" Cùng lắm thì dột chút mưa,ngươi yên tâm không vấn đề gì đâu "
Gió đến,mưa đến nhà bị xốc bay nóc.
Cố Phán Nhi lau mặt:" Thế này mà kêu chỉ dột một chút,thế này mà kêu không có việc gì?"
Tiểu tướng công:" Không việc gì,đợi mưa tạnh thì tốt thôi "
Cố Phán Nhi....
- ---
Mọi người điều nói Cố Phán Nhi gả cho một cái đoản mệnh quỷ thì sớm muộn gì cũng sẽ thành quả phụ, nàng lại không nghĩ vậy tiểu tướng công trông có vẻ yếu ớt nhưng chỉ là dinh dưỡng không đủ thôi,tĩnh dưỡng một thời gian là được.
Mọi người điều nói Cố Thanh cưới cái nữ nhân điên hung tàn này, đời hắn thật đáng thương,hắn lại không nghĩ vậy, người phụ nữ này tuy có chút hung tàn nhưng bản lĩnh giữ nhà cũng không kém hơn so với thần thú trấn thạch bao nhiêu.
Danh Sách Chương Boss Nhà Nông TruyenChu
- #1Chương 1: Xuyên qua hố
- #2Chương 2: Một nhà cực phẩm
- #3Chương 3: Mụ lười
- #4Chương 4: Tới đòi tiền
- #5Chương 5: Thuế ruộng
- #6Chương 6: Cướp đoạt
- #7Chương 7: Cỏ heo
- #8Chương 8: Nhớ ăn không nhớ đánh
- #9Chương 9: Nhặt được con mồi
- #10Chương 10: Ném đá thiếu đạo đức
- #11Chương 11: Cố gia Cố lão tứ
- #12Chương 12: Tiền dược không có
- #13Chương 13: Hai bánh bao hay khóc
- #14Chương 14: Trương Thị Bị Đánh
- #15Chương 15
- #16Chương 16: Không có cơm chiều
- #17Chương 17: Sự bất quá tam
- #18Chương 18: Ngủ, bị áp
- #19Chương 19: Ta không quen biết nàng
- #20Chương 20: Năm lượng rưỡi
- #21Chương 21: Cầm liền chạy
- #22Chương 22: Bà nương tham ăn
- #23Chương 23: Tức phụ bưu hãn
- #24Chương 24: Vương gia thoái tô
- #25Chương 25: Tư Nam công tử
- #26Chương 26: Tiểu Đậu Nha bị thương
- #27Chương 27: Lên núi hái thuốc
- #28Chương 28: Ngươi cũng là heo
- #29Chương 29: Tam Nha hận ý
- #30Chương 30: Trương thị si ngốc
- #31Chương 31: Thắt cổ
- #32Chương 32: Gà bay chó sủa
- #33Chương 33: Không đi xem
- #34Chương 34: Trần thị ngăn cửa
- #35Chương 35: Hai người bệnh
- #36Chương 36: Không thể nhẫn tâm
- #37Chương 37: Keo kiệt đáng chết
- #38Chương 38: Cái này gọi là mưa dột???
- #39Chương 39: Dưỡng dưỡng lại ăn
- #40Chương 40: Đồng loạt té xỉu
- #41Chương 41: Dựng lều
- #42Chương 42: Đe dọa
- #43Chương 43: Tâm mạch tai hoạ ngầm
- #44Chương 44: Bị nội thương
- #45Chương 45: Rượu thuốc quá hạn
- #46Chương 46: Thần kinh đại điều
- #47Chương 47: Lại không ngừng nghĩ
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50