
Tạm dừng
Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày
210
Chương
0
Lượt xem
277789
Đề cử
Giới Thiệu Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày Truyện Chữ
Thời Cửu, một người làm công chính hiệu đã chết vì đột quỵ do làm thêm giờ. Khi tỉnh lại, cậu thấy mình đã xuyên không về thời cổ đại. Nhưng chưa kịp vui mừng vì được sống lại, cậu đã nhận tin sốc:
Thì ra cậu đã trở thành một ám vệ, công việc hàng ngày là phải trực ở trên xà nhà để bảo vệ chủ tử. Làm việc 24/7, 365 ngày không nghỉ.
Thời Cửu:…
Thời Cửu: Sống cũng tốt, nhưng chết cũng chẳng sao : )
Sống lại lần nữa, Thời Cửu quyết không làm thêm giờ, cả ngày trốn việc lười biếng, đi trễ về sớm. Tin tốt là, cậu là ám vệ có sự tồn tại mờ nhạt nhất, trốn việc ba tháng mà chẳng ai phát hiện.
Tin xấu là, vì quá mờ nhạt nên cậu bị chủ tử của mình, một hoàng đế đa nghi độc ác đẩy đến phủ Ninh Vương để làm nội gián.
Nghe nói, Ninh Vương là một người yếu ớt, đi một bước mà thở tận ba lần, nói một câu ho ba tiếng, tính tình lười nhác, chẳng sống được bao lâu.
Ngày đầu tiên làm nội gián, Thời Cửu trực ở trên xà nhà, nhìn thấy khách khứa của Ninh Vương đến không ngớt, vừa cười nói vừa ăn uống linh đình, lớn tiếng bàn luận chuyện quốc gia.
Thời Cửu suy nghĩ một hồi, gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Hôm nay, Ninh Vương cùng khách khứa đánh bài cả ngày.
Một tháng sau, Thời Cửu trốn dưới xe ngựa của Ninh Vương, theo hắn ra ngoài thành xem xét binh mã. Cậu gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Hôm nay, Ninh Vương đánh bài cả ngày.
Ba tháng sau, Ninh Vương đột nhiên lâm bệnh nặng, nắm lấy tay Thời Cửu không cho đi. Thời Cửu ngồi bên giường và gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Ninh Vương vì đánh bài quá nhiều nên đổ bệnh. Hôm nay, hắn tự kiểm điểm lại bản thân, thề rằng ngày mai sẽ không đánh bài nữa.
Một năm sau, Thời Cửu nhìn Ninh Vương tập hợp quân đội. Cậu giữ lấy bàn tay đang vươn tới của Ninh Vương và gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Hôm nay, Ninh Vương mời ta cùng đánh bài.
Sau đó, Ninh Vương đã lật đổ hoàng đế độc ác và trở thành tân đế. Thời Cửu nằm trên giường ngủ của hoàng đế, xoa cái lưng đang đau nhức của mình….
Rốt cuộc là ai nói Ninh Vương chẳng sống được bao lâu vậy!!
---
Chỉ làm ám vệ thôi, sao lại thành hoàng hậu?
Lãnh đạo bắt tôi làm việc quên ăn quên ngủ, vậy thì đổi lãnh đạo vậy.
Nhân viên văn phòng trốn việc, có sự tồn tại mờ nhạt, nhưng chỉ có tác dụng với thụ x Vương gia hư cấu, cưng chiều, nỗ lực giả vờ không biết.
Thì ra cậu đã trở thành một ám vệ, công việc hàng ngày là phải trực ở trên xà nhà để bảo vệ chủ tử. Làm việc 24/7, 365 ngày không nghỉ.
Thời Cửu:…
Thời Cửu: Sống cũng tốt, nhưng chết cũng chẳng sao : )
Sống lại lần nữa, Thời Cửu quyết không làm thêm giờ, cả ngày trốn việc lười biếng, đi trễ về sớm. Tin tốt là, cậu là ám vệ có sự tồn tại mờ nhạt nhất, trốn việc ba tháng mà chẳng ai phát hiện.
Tin xấu là, vì quá mờ nhạt nên cậu bị chủ tử của mình, một hoàng đế đa nghi độc ác đẩy đến phủ Ninh Vương để làm nội gián.
Nghe nói, Ninh Vương là một người yếu ớt, đi một bước mà thở tận ba lần, nói một câu ho ba tiếng, tính tình lười nhác, chẳng sống được bao lâu.
Ngày đầu tiên làm nội gián, Thời Cửu trực ở trên xà nhà, nhìn thấy khách khứa của Ninh Vương đến không ngớt, vừa cười nói vừa ăn uống linh đình, lớn tiếng bàn luận chuyện quốc gia.
Thời Cửu suy nghĩ một hồi, gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Hôm nay, Ninh Vương cùng khách khứa đánh bài cả ngày.
Một tháng sau, Thời Cửu trốn dưới xe ngựa của Ninh Vương, theo hắn ra ngoài thành xem xét binh mã. Cậu gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Hôm nay, Ninh Vương đánh bài cả ngày.
Ba tháng sau, Ninh Vương đột nhiên lâm bệnh nặng, nắm lấy tay Thời Cửu không cho đi. Thời Cửu ngồi bên giường và gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Ninh Vương vì đánh bài quá nhiều nên đổ bệnh. Hôm nay, hắn tự kiểm điểm lại bản thân, thề rằng ngày mai sẽ không đánh bài nữa.
Một năm sau, Thời Cửu nhìn Ninh Vương tập hợp quân đội. Cậu giữ lấy bàn tay đang vươn tới của Ninh Vương và gửi báo cáo công việc cho chủ tử: Hôm nay, Ninh Vương mời ta cùng đánh bài.
Sau đó, Ninh Vương đã lật đổ hoàng đế độc ác và trở thành tân đế. Thời Cửu nằm trên giường ngủ của hoàng đế, xoa cái lưng đang đau nhức của mình….
Rốt cuộc là ai nói Ninh Vương chẳng sống được bao lâu vậy!!
---
Chỉ làm ám vệ thôi, sao lại thành hoàng hậu?
Lãnh đạo bắt tôi làm việc quên ăn quên ngủ, vậy thì đổi lãnh đạo vậy.
Nhân viên văn phòng trốn việc, có sự tồn tại mờ nhạt, nhưng chỉ có tác dụng với thụ x Vương gia hư cấu, cưng chiều, nỗ lực giả vờ không biết.
Danh Sách Chương Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150