
Còn tiếp
Cấm Phạm Quy
58
Chương
0
Lượt xem
294284
Đề cử
Giới Thiệu Cấm Phạm Quy Truyện Chữ
GIỚI THIỆU:
Thân làm một ngôi sao mới nổi trong giới đua xe công thức 1, Diệp Từ vẫn luôn phải hứng chịu mọi lời chỉ trích.
"Quái gở lạnh lùng, không thân thiết với ai."
"Nghi ngờ bị bệnh thần kinh hư hư thực thực, loại người này thật sự thích hợp lên đường đua sao?"
"Cậu ta không phải thật lòng yêu thích loại thể thao này, đua xe chỉ là cách để cậu ta phát tiết những cảm xúc bạo lực của mình mà thôi."
...
Mỗi khi Hoắc Thính Lan phong độ nhẹ nhàng bênh vực người nhà mình trước mặt truyền thông, nói tính cách chồng của mình chỉ là an tĩnh hướng nội mà thôi.
Kết hôn năm năm, bọn họ tôn trọng nhau như khách, rất hài hòa.
Cho đến khi Diệp Từ chết do tai nạn ngoài ý muốn trong lúc đua xe, Hoắc Thính Lan mới dần dần ý thức được...
Tính cách kia không phải an tĩnh hướng nội, mà là tử khí trầm trầm, trước khi được anh che chở, Diệp Từ đã phải trải qua rất nhiều thời khắc đau khổ.
Trải qua mấy năm tưởng niệm đau đớn, Hoắc Thính Lan bất ngờ được trùng sinh, trở về năm Diệp Từ mới 18 tuổi, đã đến kịp lúc rồi.
Hoắc Thính Lan đeo lên lớp da mặt dày, trực tiếp đến cửa cầu hôn.
...
18 tuổi, Diệp Từ được nhận về hào môn, thân phận Omega ngụy trang nhiều năm bị bại lộ, một tờ hôn thư từ trên trời giáng xuống.
Lưu lạc nhiều năm ở xóm nghèo, Diệp Từ như một con nhím sợ chốn đông người, lòng đầy cảnh giác với đối tượng đính hôn,
May mà đây chỉ là liên hôn thương nghiệp này, có nhiều điều cấm trong thỏa thuận trước hôn nhân:
"Cấm các loại ngôn ngữ quấy rối, bao gồm nhưng không giới hạn trong..."
"Cấm cố ý tiếp xúc đụng chạm thân thể..."
"Cấm..."
Hoặc Thính Lan: "Anh là chính nhân quân tử, em không cần phải lo lắng đâu."
...
Sau khi kết hôn:
Hoắc tiên sinh tìm mọi cách yêu thương che chở Diệp Từ, bù đắp cho Diệp Từ tất cả những tiếc nuối.
Con nhím nhỏ lạnh nhạt vô tình với người ngoài, dần dần trở nên mềm hơn bánh sữa trước mặt Hoắc tiên sinh.
Mà cái bụng nhỏ mềm mụp của nhím ta cũng dần lộ ra...
...
Hoắc Thính Lan đã vi phạm Điều 1, Khoản X của [Thỏa thuận liên hôn].
Diệp Từ: "Ngài có thể, chú ý một chút... được không?"
...
Hoắc Thính Lan đã vi phạm Điều 2, Khoản X của [Thỏa thuận liên hôn].
Diệp Từ: "Sao ngài lại có thể, sao lại như thế chứ..."
...
Hoắc Thính Lan đã vi phạm Điều X, Khoản X của [Thỏa thuận liên hôn].
Diệp Từ: "..."
Diệp Từ che lại tuyến thể vừa nóng vừa đau sau gáy, lùi vào góc tường, cả người xấu hổ để đỏ bừng: "Không, không có ý mạo phạm, nhưng ngài có phải... đã quên hợp đồng kia rồi không..."
Ánh mắt Hoắc Thính Lan trầm tĩnh nhìn cậu: "Ừm, quên mất, xin lỗi."
Diệp Từ nhẹ nhàng thở ra.
Hoắc Thính Lan nhẹ nhàng xoay người, thong thả ung dung xé bản thỏa thuận liên hôn kia thành mảnh nhỏ.
"Quên xé."
"Chậm trễ anh theo đuổi chồng của anh."
...
Trùng sinh lão lưu manh công x một khi bị trêu sẽ thiếu văn minh ngoài cứng trong mềm thụ.
Thân làm một ngôi sao mới nổi trong giới đua xe công thức 1, Diệp Từ vẫn luôn phải hứng chịu mọi lời chỉ trích.
"Quái gở lạnh lùng, không thân thiết với ai."
"Nghi ngờ bị bệnh thần kinh hư hư thực thực, loại người này thật sự thích hợp lên đường đua sao?"
"Cậu ta không phải thật lòng yêu thích loại thể thao này, đua xe chỉ là cách để cậu ta phát tiết những cảm xúc bạo lực của mình mà thôi."
...
Mỗi khi Hoắc Thính Lan phong độ nhẹ nhàng bênh vực người nhà mình trước mặt truyền thông, nói tính cách chồng của mình chỉ là an tĩnh hướng nội mà thôi.
Kết hôn năm năm, bọn họ tôn trọng nhau như khách, rất hài hòa.
Cho đến khi Diệp Từ chết do tai nạn ngoài ý muốn trong lúc đua xe, Hoắc Thính Lan mới dần dần ý thức được...
Tính cách kia không phải an tĩnh hướng nội, mà là tử khí trầm trầm, trước khi được anh che chở, Diệp Từ đã phải trải qua rất nhiều thời khắc đau khổ.
Trải qua mấy năm tưởng niệm đau đớn, Hoắc Thính Lan bất ngờ được trùng sinh, trở về năm Diệp Từ mới 18 tuổi, đã đến kịp lúc rồi.
Hoắc Thính Lan đeo lên lớp da mặt dày, trực tiếp đến cửa cầu hôn.
...
18 tuổi, Diệp Từ được nhận về hào môn, thân phận Omega ngụy trang nhiều năm bị bại lộ, một tờ hôn thư từ trên trời giáng xuống.
Lưu lạc nhiều năm ở xóm nghèo, Diệp Từ như một con nhím sợ chốn đông người, lòng đầy cảnh giác với đối tượng đính hôn,
May mà đây chỉ là liên hôn thương nghiệp này, có nhiều điều cấm trong thỏa thuận trước hôn nhân:
"Cấm các loại ngôn ngữ quấy rối, bao gồm nhưng không giới hạn trong..."
"Cấm cố ý tiếp xúc đụng chạm thân thể..."
"Cấm..."
Hoặc Thính Lan: "Anh là chính nhân quân tử, em không cần phải lo lắng đâu."
...
Sau khi kết hôn:
Hoắc tiên sinh tìm mọi cách yêu thương che chở Diệp Từ, bù đắp cho Diệp Từ tất cả những tiếc nuối.
Con nhím nhỏ lạnh nhạt vô tình với người ngoài, dần dần trở nên mềm hơn bánh sữa trước mặt Hoắc tiên sinh.
Mà cái bụng nhỏ mềm mụp của nhím ta cũng dần lộ ra...
...
Hoắc Thính Lan đã vi phạm Điều 1, Khoản X của [Thỏa thuận liên hôn].
Diệp Từ: "Ngài có thể, chú ý một chút... được không?"
...
Hoắc Thính Lan đã vi phạm Điều 2, Khoản X của [Thỏa thuận liên hôn].
Diệp Từ: "Sao ngài lại có thể, sao lại như thế chứ..."
...
Hoắc Thính Lan đã vi phạm Điều X, Khoản X của [Thỏa thuận liên hôn].
Diệp Từ: "..."
Diệp Từ che lại tuyến thể vừa nóng vừa đau sau gáy, lùi vào góc tường, cả người xấu hổ để đỏ bừng: "Không, không có ý mạo phạm, nhưng ngài có phải... đã quên hợp đồng kia rồi không..."
Ánh mắt Hoắc Thính Lan trầm tĩnh nhìn cậu: "Ừm, quên mất, xin lỗi."
Diệp Từ nhẹ nhàng thở ra.
Hoắc Thính Lan nhẹ nhàng xoay người, thong thả ung dung xé bản thỏa thuận liên hôn kia thành mảnh nhỏ.
"Quên xé."
"Chậm trễ anh theo đuổi chồng của anh."
...
Trùng sinh lão lưu manh công x một khi bị trêu sẽ thiếu văn minh ngoài cứng trong mềm thụ.
Danh Sách Chương Cấm Phạm Quy TruyenChu
- #1Chương 1: Trắng đến ngây thơ
- #2Chương 2: Nhóc mặt quan tài
- #3Chương 3: Xét lên vế trên em còn phải gọi tôi một tiếng chú đấy
- #4Chương 4: Tương lai một năm sau ...
- #5Chương 5: Vừa dỗ dành vừa lừa gạt
- #6Chương 6
- #7Chương 7: Móng vuốt nhỏ
- #8Chương 8: Dê xồm
- #9Chương 9: Ngo ngoe rục rịch
- #10Chương 10: Ngoan nào
- #11Chương 11: Vừa dỗ dành vừa ăn hiếp
- #12Chương 12: Anh gánh không nổi
- #13Chương 13: Lén lút nhưng đứng đắn
- #14Chương 14: Xin một chút ngon ngọt
- #15Chương 15: Chú Hoắc có tốt không?
- #16Chương 16: Chỉ năm phút thôi
- #17Chương 17: Nói chuyện không giữ lời
- #18Chương 18: Trở về đi
- #19Chương 19: Chồng của em
- #20Chương 20: Ngăn không được, cản không xong
- #21Chương 21: Trăng trên trời, tuyết trên núi
- #22Chương 22: Sọt đồ dơ
- #23Chương 23: Tiêu rồi
- #24Chương 24: Chờ em
- #25Chương 25: và Thông báo
- #26Chương 26: Sợ hãi
- #27Chương 27: Về rừng
- #28Chương 28: Canh mê hồn
- #29Chương 29: Nhớ ngài
- #30Chương 30: Đưa cổ chịu chém
- #31Chương 31: Con ong
- #32Chương 32: Tim đập
- #33Chương 33: Người tốt việc tốt
- #34Chương 34: Chờ em
- #35Chương 35: Đóa hoa nhỏ
- #36Chương 36: Ý trung nhân, người trong lòng
- #37Chương 37: Ỷ lại
- #38Chương 38: Trong sáng
- #39Chương 39: Giận rồi sao?
- #40Chương 40: Đa sầu đa cảm
- #41Chương 41: Sinh ra vì ngài
- #42Chương 42: Khóc
- #43Chương 43: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
- #44Chương 44: Gian tà
- #45Chương 45: Một đường hướng về phía trước
- #46Chương 46: Phiên ngoại Đại hội thể thao (1)
- #47Chương 47: Phiên ngoại Đại hội thể thao (2)
- #48Chương 48: Phiên ngoại Đại hội thể thao (3)
- #49Chương 49
- #50Chương 50