
Còn tiếp
Căn Bệnh Mang Tên Em - Điềm Thố Ngư
88
Chương
0
Lượt xem
292451
Đề cử
Giới Thiệu Căn Bệnh Mang Tên Em - Điềm Thố Ngư Truyện Chữ
Độ dài: 88 chương
Thể loại: Vườn trường, Ngọt sủng, HE.
Edit+Beta: Mẫn Mẫn/S.Y
Nhân vật chính: Giang Vọng, Thời Niệm Niệm
Cre: La Stella
Edit: Tròn
Beta: Cải Trắng
Couple: Thiếu nữ bên ngoài mềm mại bên trong tàn bạo, trong trẻo nhưng lạnh lùng X Đại ma vương có bệnh về thính giác
Thời Niệm Niệm lần đầu gặp Giang Vọng là ở ngay cửa trại tạm giam. Thiếu niên lạnh lùng, vẻ mặt vô cảm, nhìn không ra tâm tình.
Sau lại nghe được chuyện xảy ra với Giang Vọng vào năm ngoái, đó là việc tai anh mất đi khả năng nghe. Vì chuyện này mà mọi người trong trường đều xôn xao một thời gian.
Thời Niệm Niệm cho rằng, người không thể trêu chọc nhất trong trường này là Giang Vọng.
Thời Niệm Niệm cho rằng, nét mặt Giang Vọng sẽ mãi mãi không biểu lộ ra sự háo hức.
Cho đến khi cô nhìn thấy Giang Vọng đau buồn.
Mùi rượu và mùi xà phòng giặt đồ trên người thiếu niên quyện vào nhau, tạo thành mùi hương đặc biệt mát lạnh mập mờ.
Hàm dưới anh căng chặt, ánh mắt nặng nề, kiềm chế, ẩn nhẫn thấp giọng nói bên tai cô:
"Cô nhóc hay nói lắp, bây giờ tôi rất muốn hôn em, có được không?"
**
Sau khi trưởng thành.
Trên thương trường Giang Vọng hô mưa gọi gió, thủ đoạn tàn nhẫn, là thương nhân số một, máu lạnh vô tình, còn không gần nữ sắc, tất cả mọi người nói chọc Giang tổng chính là tự tìm đường chết.
Cho đến khi buổi từ thiện ngày hôm đó kết thúc, người đàn ông này đi ra ngoài dưới vòng vây của mọi người, ánh mắt dừng lại.
Bước chân anh vội vàng, nhanh chóng đi qua mọi người, bước tới ven đường, đứng trước mặt người nọ, một tay ôm eo cô, khom lưng, đầu chôn sâu vào cổ cô.
Họ đã quen nhìn thấy dáng vẻ hô hoán của anh trên thương trường, nên rất ngạc nhiên khi giờ thấy anh dùng dáng vẻ hèn mọn hung hăng ôm lấy đối phương.
Cô gái giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu anh: "Giang Vọng."
Anh thấp giọng mắng, nhịn không được nghẹn ngào: "Em còn biết trở về."
Giây tiếp theo, bả vai anh run rẩy, như là khóc thút thít.
Trên đời này chỉ có một linh hồn sạch sẽ tinh khiết, cho dù cô có dần nhuộm tội ác hay không, đều là thuộc về anh.
Em là vọng tưởng của anh, anh nhớ mãi không quên.
Mọi người phán anh xuống địa ngục.
Nhưng em tuyên án anh vô tội.
P/S: Nam chính chỉ là tạm thời mất thính lực, sau này sẽ hồi phục.
Thể loại: Vườn trường, Ngọt sủng, HE.
Edit+Beta: Mẫn Mẫn/S.Y
Nhân vật chính: Giang Vọng, Thời Niệm Niệm
Cre: La Stella
Edit: Tròn
Beta: Cải Trắng
Couple: Thiếu nữ bên ngoài mềm mại bên trong tàn bạo, trong trẻo nhưng lạnh lùng X Đại ma vương có bệnh về thính giác
Thời Niệm Niệm lần đầu gặp Giang Vọng là ở ngay cửa trại tạm giam. Thiếu niên lạnh lùng, vẻ mặt vô cảm, nhìn không ra tâm tình.
Sau lại nghe được chuyện xảy ra với Giang Vọng vào năm ngoái, đó là việc tai anh mất đi khả năng nghe. Vì chuyện này mà mọi người trong trường đều xôn xao một thời gian.
Thời Niệm Niệm cho rằng, người không thể trêu chọc nhất trong trường này là Giang Vọng.
Thời Niệm Niệm cho rằng, nét mặt Giang Vọng sẽ mãi mãi không biểu lộ ra sự háo hức.
Cho đến khi cô nhìn thấy Giang Vọng đau buồn.
Mùi rượu và mùi xà phòng giặt đồ trên người thiếu niên quyện vào nhau, tạo thành mùi hương đặc biệt mát lạnh mập mờ.
Hàm dưới anh căng chặt, ánh mắt nặng nề, kiềm chế, ẩn nhẫn thấp giọng nói bên tai cô:
"Cô nhóc hay nói lắp, bây giờ tôi rất muốn hôn em, có được không?"
**
Sau khi trưởng thành.
Trên thương trường Giang Vọng hô mưa gọi gió, thủ đoạn tàn nhẫn, là thương nhân số một, máu lạnh vô tình, còn không gần nữ sắc, tất cả mọi người nói chọc Giang tổng chính là tự tìm đường chết.
Cho đến khi buổi từ thiện ngày hôm đó kết thúc, người đàn ông này đi ra ngoài dưới vòng vây của mọi người, ánh mắt dừng lại.
Bước chân anh vội vàng, nhanh chóng đi qua mọi người, bước tới ven đường, đứng trước mặt người nọ, một tay ôm eo cô, khom lưng, đầu chôn sâu vào cổ cô.
Họ đã quen nhìn thấy dáng vẻ hô hoán của anh trên thương trường, nên rất ngạc nhiên khi giờ thấy anh dùng dáng vẻ hèn mọn hung hăng ôm lấy đối phương.
Cô gái giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu anh: "Giang Vọng."
Anh thấp giọng mắng, nhịn không được nghẹn ngào: "Em còn biết trở về."
Giây tiếp theo, bả vai anh run rẩy, như là khóc thút thít.
Trên đời này chỉ có một linh hồn sạch sẽ tinh khiết, cho dù cô có dần nhuộm tội ác hay không, đều là thuộc về anh.
Em là vọng tưởng của anh, anh nhớ mãi không quên.
Mọi người phán anh xuống địa ngục.
Nhưng em tuyên án anh vô tội.
P/S: Nam chính chỉ là tạm thời mất thính lực, sau này sẽ hồi phục.
Danh Sách Chương Căn Bệnh Mang Tên Em - Điềm Thố Ngư TruyenChu
- #51Chương 51: "Em có muốn kết hôn với anh không?"
- #52Chương 52: "Ngoan nào, đừng trốn."
- #53Chương 53: "Đêm nay có về nữa không?
- #54Chương 54: "Lại còn phải thức suốt đêm phục vụ tổng giám đốc Giang của chúng ta nữa!"
- #55Chương 55
- #56Chương 56: "Để lại dấu rồi."
- #57Chương 57: "Cần."
- #58Chương 58: "Mưu toan sắc đẹp của anh."
- #59Chương 59: "Dám."
- #60Chương 60: "Anh vẫn còn muốn yêu em thật là lâu."
- #61Chương 61: "Anh đã nhìn thấy khoảng thời gian năm năm bị khoá lại ấy."
- #62Chương 62: "Anh yêu em."
- #63Chương 63: "Không làm nữa."
- #64Chương 64: "Phóng hoả hí chư hầu, ngàn vàng mua một nụ cười."
- #65Chương 65: "Nhớ mãi không quên, tất có hồi đáp."
- #66Chương 66: Ngoại truyện 1
- #67Chương 67: Ngoại truyện 2
- #68Chương 68: Ngoại truyện 3
- #69Chương 69: Ngoại truyện 4
- #70Chương 70: Ngoại truyện 5
- #71Chương 71: Ngoại truyện 6
- #72Chương 72: Ngoại truyện 7
- #73Chương 73: Ngoại truyện 8
- #74Chương 74: Ngoại truyện 9
- #75Chương 75: Ngoại truyện 10
- #76Chương 76: Ngoại truyện 11
- #77Chương 77: Ngoại truyện 12
- #78Chương 78: Kết thúc
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88