
Còn tiếp
Cậu Tôi Là Hoàng Đế Vạn Lịch
500
Chương
0
Lượt xem
331682
Đề cử
Giới Thiệu Cậu Tôi Là Hoàng Đế Vạn Lịch Truyện Chữ
Dưới triều đại Vạn Lịch nhà Minh, bá quan văn võ không ai không khảng khái lên tiếng, liên tục dâng sớ hạch tội con trai độc nhất của Ứng Thành Bá là Tôn Kế Nghiệp ức hiếp dân lành, kiêu ngạo hống hách, không việc ác nào không làm, bôi nhọ danh phong, làm xằng làm bậy. Muôn vàn tội ác của hắn không thể tha thứ, đáng bị ngũ mã phanh thây, tru di cửu tộc.
Cái gì?
Ồ, cậu của ngươi là Hoàng đế Vạn Lịch... Vậy thì không sao rồi.
(Sảng văn + không thích đừng vào)
Cái gì?
Ồ, cậu của ngươi là Hoàng đế Vạn Lịch... Vậy thì không sao rồi.
(Sảng văn + không thích đừng vào)
Danh Sách Chương Cậu Tôi Là Hoàng Đế Vạn Lịch TruyenChu
- #101Chương 101: Kiếm bộn rồi
- #102Chương 102: Cướp tiền trắng trợn
- #103Chương 103: Đang lúc cứu tế
- #104Chương 104: Hiền tài tụ hội
- #105Chương 105: Kịch hay lên sàn
- #106Chương 106: Tôn Kế Nghiệp thật sự có tiền a
- #107Chương 107: Cha nào con nấy
- #108Chương 108: Vũ Định hầu ngây người
- #109Chương 109: Đấu với trẫm
- #110Chương 110: Sự khinh miệt từ Phúc vương
- #111Chương 111: Quá mức khinh người
- #112Chương 112: Tổn thương lần hai
- #113Chương 113: Hỏi mượn tiền Tôn thế huynh
- #114Chương 114: Ăn chắc rồi
- #115Chương 115: Cuộc biện luận gay gắt
- #116Chương 116: Vẫn còn cao thủ
- #117Chương 117: Điếu vong từ
- #118Chương 118: Đông cung dạy học
- #119Chương 119: Cầu phúc
- #120Chương 120: Lam chân nhân
- #121Chương 121: Đều làm sao vậy nhỉ
- #122Chương 122: Thần tiên thi pháp
- #123Chương 123: Hai kẻ, không, là ba kẻ súc sinh!
- #124Chương 124: Ngươi điên rồi sao?
- #125Chương 125: Tổ tông thật lợi hại
- #126Chương 126: Ta có cảm giác
- #127Chương 127: Khải hoàn trở về
- #128Chương 128: Con trai của ta ơi
- #129Chương 129: Bóng lẻ sông lạnh
- #130Chương 130: Hàn lưu tan biến
- #131Chương 131: Thật đúng là yêu nghiệt
- #132Chương 132: Đã đến lúc đi đòi ban thưởng
- #133Chương 133: Song hỷ lâm môn
- #134Chương 134: Có khi nào, ngươi sắp xong đời rồi không?
- #135Chương 135: Phúc vương rời kinh
- #136Chương 136: Cữu cữu ban cho ta hai cái quan chức đi
- #137Chương 137: Thật là nực cười
- #138Chương 138: Trung thành!
- #139Chương 139: Suy ngẫm về bản vị bạc
- #140Chương 140: Làm Vương hàn lâm tức điên
- #141Chương 141: Làm sao để bình định Tây Nam
- #142Chương 142: Diễn xong là chạy
- #143Chương 143: Tôn tặc, xem ta đàn hặc đây
- #144Chương 144: Đừng vội
- #145Chương 145: Tiểu Hiệu, lên đi!
- #146Chương 146: Thật là một đứa trẻ đơn thuần
- #147Chương 147: Thiên tử quả nhiên là thiên tử
- #148Chương 148: Tống Ứng Tinh
- #149Chương 149: Học viện khai trương
- #150Chương 150: Đều đến góp mặt