
Còn tiếp
Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng
91
Chương
0
Lượt xem
278491
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng Truyện Chữ
Couple: Công chúa kiêu kỳ Hồng Kông x Cảnh sát đặc nhiệm bá đạo phong trần.
Ai cũng biết Ôn Lật Nghênh được cả Hồng Kông gọi một tiếng “Công chúa Ôn” không phải là không có lý do. Ba cô quanh năm đứng đầu bảng xếp hạng tỷ phú, mẹ là một họa sĩ thiên tài, bên trên còn có hai người anh trai răm rắp nghe lời cô.
Xinh đẹp nên có quyền, kiêu kỳ và phóng khoáng, muốn sao được sao, muốn trăng có trăng.
Cô biết rõ, là cô con gái duy nhất của nhà họ Ôn nên không thể thoát khỏi số phận liên hôn thương mại. Thế nhưng khi nhìn thấy đối tượng mà ba cô sắp đặt, Ôn Lật Nghênh suýt chút nữa thì tắt thở—
Không thể cưới người mình yêu thì thôi đi… Tại sao đối phương không chỉ là một gã nhà quê, mà còn là một cảnh sát quèn nghèo rớt mồng tơi cơ chứ!
Nhà họ Du là gia tộc số một số hai ở Kinh Bình, hô mưa gọi gió, quyền thế ngút trời. Ấy vậy mà qua mấy thế hệ, lại lòi ra một Du Chi “không theo khuôn phép”.
Anh nổi loạn, sản nghiệp gia đình tốt đẹp không kế thừa, lại nhập ngũ làm cảnh sát, một đường thăng tiến, trở thành đội trưởng đặc nhiệm trẻ tuổi nhất.
Việc đồng ý liên hôn với Ôn Lật Nghênh, là cách anh bù đắp cho gia tộc. Cũng chẳng sao cả, chẳng qua sau khi cưới, nước sông sẽ không phạm nước giếng.
Anh từng nghe ngóng, vị công chúa nhà họ Ôn kia đỏng đảnh yểu điệu, mà anh thì xưa nay không biết dỗ dành ai, chắc chắn sẽ không thể hòa hợp. Nào ngờ, sau này chính anh lại là người phá vỡ giới hạn trước.
Trong vô số đêm dài lặng ngắm gương mặt say ngủ của cô, người đàn ông luôn kỷ luật đến mức quanh năm tập gym này đã phải gồng cứng mọi cơ bắp, chỉ để giữ cho nhịp thở của mình bình thường.
Hóa ra, có những cô mèo con, trông có vẻ hay giương nanh múa vuốt dọa người, thực chất lại nhát gan vô cùng.
【Kịch nhỏ】
Một ngày nọ sau khi kết hôn, đúng dịp đại lễ, Ôn Lật Nghênh đi xem cùng Du Chi. Thấy đủ loại đồng phục, cô nhất thời không phân biệt được: “Sao em ít thấy anh mặc đồng phục thế?”
Trông cũng đẹp trai phết —
Du Chi: “Anh là cảnh sát đặc nhiệm.”
Ôn Lật Nghênh chớp mắt: “Chẳng phải cũng là cảnh sát sao?”
Khóe miệng người đàn ông nhếch lên một nụ cười ẩn ý: “Không giống nhau. Đặc nhiệm quanh năm luyện tập, body ngon hơn. Tối qua chẳng phải có người đã ‘thưởng thức’ rồi sao?”
Ôn Lật Nghênh: “…Tối quá, em không để ý.” Thói mặt dày của Du Chi lại trỗi dậy, một tay anh bế bổng cô lên, đi thẳng vào vấn đề.
“Ồ, giờ trời sáng rồi, xem lại lần nữa đi.”
Ai cũng biết Ôn Lật Nghênh được cả Hồng Kông gọi một tiếng “Công chúa Ôn” không phải là không có lý do. Ba cô quanh năm đứng đầu bảng xếp hạng tỷ phú, mẹ là một họa sĩ thiên tài, bên trên còn có hai người anh trai răm rắp nghe lời cô.
Xinh đẹp nên có quyền, kiêu kỳ và phóng khoáng, muốn sao được sao, muốn trăng có trăng.
Cô biết rõ, là cô con gái duy nhất của nhà họ Ôn nên không thể thoát khỏi số phận liên hôn thương mại. Thế nhưng khi nhìn thấy đối tượng mà ba cô sắp đặt, Ôn Lật Nghênh suýt chút nữa thì tắt thở—
Không thể cưới người mình yêu thì thôi đi… Tại sao đối phương không chỉ là một gã nhà quê, mà còn là một cảnh sát quèn nghèo rớt mồng tơi cơ chứ!
Nhà họ Du là gia tộc số một số hai ở Kinh Bình, hô mưa gọi gió, quyền thế ngút trời. Ấy vậy mà qua mấy thế hệ, lại lòi ra một Du Chi “không theo khuôn phép”.
Anh nổi loạn, sản nghiệp gia đình tốt đẹp không kế thừa, lại nhập ngũ làm cảnh sát, một đường thăng tiến, trở thành đội trưởng đặc nhiệm trẻ tuổi nhất.
Việc đồng ý liên hôn với Ôn Lật Nghênh, là cách anh bù đắp cho gia tộc. Cũng chẳng sao cả, chẳng qua sau khi cưới, nước sông sẽ không phạm nước giếng.
Anh từng nghe ngóng, vị công chúa nhà họ Ôn kia đỏng đảnh yểu điệu, mà anh thì xưa nay không biết dỗ dành ai, chắc chắn sẽ không thể hòa hợp. Nào ngờ, sau này chính anh lại là người phá vỡ giới hạn trước.
Trong vô số đêm dài lặng ngắm gương mặt say ngủ của cô, người đàn ông luôn kỷ luật đến mức quanh năm tập gym này đã phải gồng cứng mọi cơ bắp, chỉ để giữ cho nhịp thở của mình bình thường.
Hóa ra, có những cô mèo con, trông có vẻ hay giương nanh múa vuốt dọa người, thực chất lại nhát gan vô cùng.
【Kịch nhỏ】
Một ngày nọ sau khi kết hôn, đúng dịp đại lễ, Ôn Lật Nghênh đi xem cùng Du Chi. Thấy đủ loại đồng phục, cô nhất thời không phân biệt được: “Sao em ít thấy anh mặc đồng phục thế?”
Trông cũng đẹp trai phết —
Du Chi: “Anh là cảnh sát đặc nhiệm.”
Ôn Lật Nghênh chớp mắt: “Chẳng phải cũng là cảnh sát sao?”
Khóe miệng người đàn ông nhếch lên một nụ cười ẩn ý: “Không giống nhau. Đặc nhiệm quanh năm luyện tập, body ngon hơn. Tối qua chẳng phải có người đã ‘thưởng thức’ rồi sao?”
Ôn Lật Nghênh: “…Tối quá, em không để ý.” Thói mặt dày của Du Chi lại trỗi dậy, một tay anh bế bổng cô lên, đi thẳng vào vấn đề.
“Ồ, giờ trời sáng rồi, xem lại lần nữa đi.”
Danh Sách Chương Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng TruyenChu
- #1Chương 1: Cô ba nhà họ Ôn
- #2Chương 2: Súng, Hoa Hồng và Anh
- #3Chương 3: Cô Mệt, Tôi Đau
- #4Chương 4: Súng và Hoa Hồng
- #5Chương 5: Súng và Hoa Hồng, “Hưởng Dụng”
- #6Chương 6: Ý Đồ Đằng Sau
- #7Chương 7: Son Môi và Cơ Bắp Đan Dệt
- #8Chương 8: Sao Thế, Không Dám À?
- #9Chương 9: Về Nhà Anh
- #10Chương 10: Tôi Không Có Mặc…
- #11Chương 11: Một Người Đàn Ông Có Nhu Cầu Bình Thường
- #12Chương 12: Cô Được Làm Từ Nước Sao?
- #13Chương 13: Một Tuần Ba Lần
- #14Chương 14: Phải Dỗ Dành Em Thế Nào?
- #15Chương 15: Sắp Phát Điên Vì Phải Nhẫn Nhịn
- #16Chương 16: Nguy Hiểm, Tràn Ngập Sức Mạnh
- #17Chương 17: Cộm Quá
- #18Chương 18: Để Em Tùy Ý Chà Đạp
- #19Chương 19: Bị Người Ta Bắt Nạt
- #20Chương 20: Kẻ Hôn Trộm
- #21Chương 21: Thất Bại Thảm Hại
- #22Chương 22: Không Giữ Nổi Mình
- #23Chương 23: Dạy Dỗ Thật Hung Hăng
- #24Chương 24: Anh Muốn Ngủ Với Em
- #25Chương 25: Tất Cả Đều Là Của Em
- #26Chương 26: Nhớ Anh
- #27Chương 27: Run Rẩy
- #28Chương 28: Nụ hôn sẽ không chỉ dừng lại ở đây
- #29Chương 29: Chờ anh đến cưới em
- #30Chương 30: Nụ hôn của đóa hồng gai
- #31Chương 31: Dỗ dành
- #32Chương 32: Đê mê
- #33Chương 33: Thử lại một lần
- #34Chương 34: Chơi đùa với anh
- #35Chương 35: Chỉ dỗ dành em
- #36Chương 36: Gọi là gì…
- #37Chương 37: Đã sớm chìm sâu
- #38Chương 38: Bà xã đẹp quá
- #39Chương 39: Anh là của em
- #40Chương 40: Bước cuối cùng
- #41Chương 41: Gọi tên anh
- #42Chương 42: Một phần ba
- #43Chương 43: Ăn ngon sao?
- #44Chương 44: Lần đầu tiên
- #45Chương 45: Em thật mỏng manh
- #46Chương 46: Dáng người thật đẹp
- #47Chương 47: Đốt Đèn Nối Tiếp Ngày Vui, Vợ Yêu
- #48Chương 48: Anh không hung dữ với em
- #49Chương 49: Dục vọng phá hoại
- #50Chương 50: Không cách âm