
Tạm dừng
Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn
101
Chương
0
Lượt xem
277798
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn Truyện Chữ
Giới thiệu:
Vào năm thứ ba sau khi kết hôn, Lục Thừa Phong nhận được một bức thư nặc danh…
[Lục Thừa Phong, anh kết hôn rồi nhỉ, chúc anh hạnh phúc.]
[Không chỉ là tân hôn, không chỉ là đêm nay.]
Lục Thừa Phong cau mày, nhìn lướt dòng ngày tháng, là mười năm trước.
Khi đó anh vẫn còn học cấp ba, lạnh lùng khó gần, năm nào cũng đứng vững vàng ở vị trí đầu lớp.
Vợ anh, Vân Vãn, dịu dàng hỏi: “Đang xem gì vậy?”
Lục Thừa Phong bình tĩnh gấp lá thư lại, bước tới, cúi đầu đặt tay lên bụng đang dần nhô lên của vợ mình: “Không có gì.”
Có lẽ lại là một người thầm mền nào đó, hồi đi học anh gặp vô số người như vậy. Nhưng giờ anh đã lập gia đình, anh không muốn Vân Vãn lo lắng.
Cho đến một ngày nọ, khi trang trí phòng cho con, Lục Thừa Phong đang quét dọn thì tình cờ làm rơi chiếc hộp gỗ nằm ở góc phòng mà vợ mang theo đến đây.
Một tập giấy tờ mỏng rơi xuống đất.
Anh lật xem, bên trong là những bài thi ngày trước của anh, cả những trang giấy nháp sẵn tay ghi bừa hay những bài tập làm văn bỏ quên đều được xếp gọn gàng ngay ngắn.
Đầu ngón tay của Lục Thừa Phong chợt dừng lại.
Đột nhiên, hơi thở của anh run rẩy.
Anh nhìn thấy ở phía dưới cùng của tập giấy tờ, kẹp lẫn trong mớ báo cũ bị bỏ đi là một số bài tập của thuộc về vợ anh.
Nét chữ non nớt nhưng anh nhận ra ngay.
— Chính là nó trong bức thư tỏ tình anh chưa từng hồi âm.
…
Trong lòng Vân Vãn có một người, cô yêu thầm anh hơn mười năm.
Từ một cô gái ngây ngô rồi trở thành vợ anh, rồi còn mang thai con của anh.
Cô cứ ngỡ rằng thời kỳ cực khổ đã qua, cuộc sống an nhàn sẽ tới.
Nhưng đến khi tim đau như cắt, cầu xin anh ly hôn, cô mới hiểu ra…
Hóa ra tình yêu bao năm chỉ là một giấc mộng kê vàng.
[Vẫn nhớ rõ lúc miệng anh thốt ra lời tạm biệt, kiên quyết như thép.]
Ngày 5 tháng 6 năm 2024, những lời muốn nói với anh đã tan vào trong gió.
Tóm lược bằng một câu: Cưới trước yêu sau | Yêu thầm anh nhiều năm, tôi lại mang thai chạy trốn.
Lập ý: Yêu thương bản thân thật tốt
Tags: Hiện đại, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Con cưng của trời, chức nghiệp tinh anh, Yêu thầm, Cưới trước yêu sau, Nam nữ chính là xử nam xử nữ, Mang thai chạy trốn
Vào năm thứ ba sau khi kết hôn, Lục Thừa Phong nhận được một bức thư nặc danh…
[Lục Thừa Phong, anh kết hôn rồi nhỉ, chúc anh hạnh phúc.]
[Không chỉ là tân hôn, không chỉ là đêm nay.]
Lục Thừa Phong cau mày, nhìn lướt dòng ngày tháng, là mười năm trước.
Khi đó anh vẫn còn học cấp ba, lạnh lùng khó gần, năm nào cũng đứng vững vàng ở vị trí đầu lớp.
Vợ anh, Vân Vãn, dịu dàng hỏi: “Đang xem gì vậy?”
Lục Thừa Phong bình tĩnh gấp lá thư lại, bước tới, cúi đầu đặt tay lên bụng đang dần nhô lên của vợ mình: “Không có gì.”
Có lẽ lại là một người thầm mền nào đó, hồi đi học anh gặp vô số người như vậy. Nhưng giờ anh đã lập gia đình, anh không muốn Vân Vãn lo lắng.
Cho đến một ngày nọ, khi trang trí phòng cho con, Lục Thừa Phong đang quét dọn thì tình cờ làm rơi chiếc hộp gỗ nằm ở góc phòng mà vợ mang theo đến đây.
Một tập giấy tờ mỏng rơi xuống đất.
Anh lật xem, bên trong là những bài thi ngày trước của anh, cả những trang giấy nháp sẵn tay ghi bừa hay những bài tập làm văn bỏ quên đều được xếp gọn gàng ngay ngắn.
Đầu ngón tay của Lục Thừa Phong chợt dừng lại.
Đột nhiên, hơi thở của anh run rẩy.
Anh nhìn thấy ở phía dưới cùng của tập giấy tờ, kẹp lẫn trong mớ báo cũ bị bỏ đi là một số bài tập của thuộc về vợ anh.
Nét chữ non nớt nhưng anh nhận ra ngay.
— Chính là nó trong bức thư tỏ tình anh chưa từng hồi âm.
…
Trong lòng Vân Vãn có một người, cô yêu thầm anh hơn mười năm.
Từ một cô gái ngây ngô rồi trở thành vợ anh, rồi còn mang thai con của anh.
Cô cứ ngỡ rằng thời kỳ cực khổ đã qua, cuộc sống an nhàn sẽ tới.
Nhưng đến khi tim đau như cắt, cầu xin anh ly hôn, cô mới hiểu ra…
Hóa ra tình yêu bao năm chỉ là một giấc mộng kê vàng.
[Vẫn nhớ rõ lúc miệng anh thốt ra lời tạm biệt, kiên quyết như thép.]
Ngày 5 tháng 6 năm 2024, những lời muốn nói với anh đã tan vào trong gió.
Tóm lược bằng một câu: Cưới trước yêu sau | Yêu thầm anh nhiều năm, tôi lại mang thai chạy trốn.
Lập ý: Yêu thương bản thân thật tốt
Tags: Hiện đại, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Con cưng của trời, chức nghiệp tinh anh, Yêu thầm, Cưới trước yêu sau, Nam nữ chính là xử nam xử nữ, Mang thai chạy trốn
Danh Sách Chương Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn TruyenChu
- #1Chương 1: Không nỡ xa anh sao?
- #2Chương 2: Sao bây giờ mới về
- #3Chương 3: Không được uống, nhổ ra ngay
- #4Chương 4: Cô Vân
- #5Chương 5: Đi đâu, với ai
- #6Chương 6: Ở nhà đợi anh về
- #7Chương 7: Cô mang thai rồi, có biết hay không
- #8Chương 8: Sự dịu dàng ấm áp của anh, chỉ là mơ thôi
- #9Chương 9: Anh còn có thể ở với em đến buổi tối
- #10Chương 10
- #11Chương 11: Anh mơ thấy em
- #12Chương 12: Em mang thai rồi sao?
- #13Chương 13: “Anh có muốn giữ không?”
- #14Chương 14: Anh chưa từng nghĩ tới
- #15Chương 15: Có nhớ anh không?
- #16Chương 16: Nếu em thích thì cứ giữ lại đi
- #17Chương 17: Đưa em đi kiểm tra nhé?
- #18Chương 18: Chuyện mang thai, em đừng nói với ai khác
- #19Chương 19: Cô có vẻ rất hiểu nó nhỉ?
- #20Chương 20: Đúng là rất đắng
- #21Chương 21
- #22Chương 22: Ngày mai chúng ta về nhà đi
- #23Chương 23: Anh chỉ muốn nhìn em một cái thôi
- #24Chương 24: “Cuối cùng thì anh có thích em hay không?”
- #25Chương 25: Thừa Phong
- #26Chương 26
- #27Chương 27: Tin tưởng
- #28Chương 28: Tiên sinh xảy ra chuyện rồi
- #29Chương 29: “Có hứng thú với bụng của vợ tôi sao?”
- #30Chương 30: Em không được phản bội anh
- #31Chương 31: Vợ ơi!
- #32Chương 32: Nó sẽ đạp sao?
- #33Chương 33: Thất hứa
- #34Chương 34
- #35Chương 35: Vị hôn thê cũ
- #36Chương 36
- #37Chương 37: Nếu như em không mang thai.. thì tốt biết mấy…
- #38Chương 38: Tôi qua đón cô nhé?
- #39Chương 39: Mày tưởng tao chết rồi sao?
- #40Chương 40: Anh không còn ai khác để ngủ cùng sao?
- #41Chương 41: Có lẽ… là vì anh đã sớm quyết định li dị từ trước
- #42Chương 42
- #43Chương 43: Cô đã không còn muốn làm vợ anh nữa
- #44Chương 44: Tôi sẽ khiến anh tàn phế!
- #45Chương 45: Chúng ta cứ như vậy mà hận nhau đến già sao
- #46Chương 46: Chúng ta cứ như vậy đi
- #47Chương 47: Cô ấy đâu?
- #48Chương 48: Bị thương ở đâu?
- #49Chương 49: Em khiến anh lo mãi
- #50Chương 50: Vãn Vãn