
Còn tiếp
Chó Điên - Giang Hữu Vô
93
Chương
0
Lượt xem
281239
Đề cử
Giới Thiệu Chó Điên - Giang Hữu Vô Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Vườn trường , Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàng , 1v1 , Thị giác nữ chủ,...
Văn Án
Dụ Kiến sống ở viện phúc lợi mười sáu năm.
Một ngày trước khi nhận lại cha mẹ ruột thịt, cô vô tình va phải Trì Liệt bị dao đâm ở ngoài hẻm nhỏ, trước viện.
Máu me đầy người, dưới bóng cây mùa hè, đôi mắt đen lạnh lùng của thiếu niên thoáng vẻ hờ hững lạnh thấu xương, như thể mang theo cả mùa đông lạnh giá.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Anh hừ nhẹ một tiếng, "Tôi chưa chết được đâu."
*
Trì Liệt của năm mười bảy tuổi, là con chó điên mà ai cũng nể phục nhưng không dám lại gần.
Không cha không mẹ, một nghèo hai trắng, cứng đầu lầm lì, thậm chí khi ngã gục ở cuối hẻm nhỏ, anh vẫn có thể mặt không biến sắc mà xử lý vết thương như không có chuyện gì.
Để sống sót, anh liều mạng lộ ra tất cả răng nanh sắc bén của mình, cho dù có chết, cũng phải hung hăng cắn đứt cổ của đối thủ trước.
*
Cho đến một buổi chiều hè hôm ấy.
Tiếng ve kêu râm ran, gió ấm thổi nhè nhẹ, Trì Liệt ngẩng đầu, bất ngờ trông thấy góc váy của cô gái từ đằng xa đi tới.
Rõ ràng là mười bảy năm dài dằng dặc sống trong bóng tối.
Lần đầu tiên, có người dịu dàng tiến về phía anh.
【Ta vụng về giấu đi nanh vuốt nhọn, lén lút nắm tay người.】
Tình yêu đơn phương đầu đời, cứu rỗi lẫn nhau.
Văn Án
Dụ Kiến sống ở viện phúc lợi mười sáu năm.
Một ngày trước khi nhận lại cha mẹ ruột thịt, cô vô tình va phải Trì Liệt bị dao đâm ở ngoài hẻm nhỏ, trước viện.
Máu me đầy người, dưới bóng cây mùa hè, đôi mắt đen lạnh lùng của thiếu niên thoáng vẻ hờ hững lạnh thấu xương, như thể mang theo cả mùa đông lạnh giá.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Anh hừ nhẹ một tiếng, "Tôi chưa chết được đâu."
*
Trì Liệt của năm mười bảy tuổi, là con chó điên mà ai cũng nể phục nhưng không dám lại gần.
Không cha không mẹ, một nghèo hai trắng, cứng đầu lầm lì, thậm chí khi ngã gục ở cuối hẻm nhỏ, anh vẫn có thể mặt không biến sắc mà xử lý vết thương như không có chuyện gì.
Để sống sót, anh liều mạng lộ ra tất cả răng nanh sắc bén của mình, cho dù có chết, cũng phải hung hăng cắn đứt cổ của đối thủ trước.
*
Cho đến một buổi chiều hè hôm ấy.
Tiếng ve kêu râm ran, gió ấm thổi nhè nhẹ, Trì Liệt ngẩng đầu, bất ngờ trông thấy góc váy của cô gái từ đằng xa đi tới.
Rõ ràng là mười bảy năm dài dằng dặc sống trong bóng tối.
Lần đầu tiên, có người dịu dàng tiến về phía anh.
【Ta vụng về giấu đi nanh vuốt nhọn, lén lút nắm tay người.】
Tình yêu đơn phương đầu đời, cứu rỗi lẫn nhau.
Danh Sách Chương Chó Điên - Giang Hữu Vô TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54
- #55Chương 55
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61
- #62Chương 62
- #63Chương 63
- #64Chương 64
- #65Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83: Hoàn
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93