
Còn tiếp
Chuyện Cũ Kinh Cảng - Lâu Vấn Tinh
263
Chương
0
Lượt xem
280998
Đề cử
Giới Thiệu Chuyện Cũ Kinh Cảng - Lâu Vấn Tinh Truyện Chữ
Lương Vi Ninh chỉ mất nửa năm để trở thành “người được sủng ái” bên cạnh ông Trần – một ông trùm tài chính tại khu cảng. Người ngoài đồn rằng cô dựa vào nhan sắc để leo lên, nhưng dù chiếc bình hoa có đẹp đến đâu, cũng khó tránh khỏi ngày bị chủ nhân chán ghét và vứt bỏ. Vì vậy, mọi người đều chờ đợi, và cuối cùng, ba năm sau, tin tức Lương Vi Ninh bị sa thải cũng đến tai họ.
Khi cả giới thượng lưu đều nghĩ rằng Lương Vi Ninh đã trở thành quá khứ, không ai biết rằng, vào đêm trước giao thừa, một phóng viên giải trí đã chụp được cảnh tượng gây xôn xao. Trong chiếc xe thương vụ màu đen đậu dưới tòa nhà trụ sở Trung – Cảng, cửa sổ phía sau chỉ hạ xuống một nửa. Ông Trần – người luôn được biết đến với sự điềm tĩnh, thanh cao – lần đầu tiên mất kiểm soát, giữ chặt cằm của cô gái và hôn sâu trong ánh sáng lập lòe.
Bức ảnh được công khai vào tối hôm đó. Tại vùng ngoại ô phía đông Kinh Thành, một trận tuyết lớn đã phủ trắng đất trời.
Trong căn biệt thự lưng chừng núi, ngọn lửa trong lò sưởi cháy rực, tỏa ra hơi ấm. Trong ánh sáng ấm áp, người đàn ông từ phía sau nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, cùng cô viết lên giấy tuyên thành hai chữ: “Trần Kính Uyên.”
“Bao giờ công khai?” Anh hỏi nhỏ.
Ngay khi anh dứt lời, màn hình điện thoại sáng lên. Tin tức giải trí độc quyền từ truyền thông Hồng Kông lại hiện lên. Lương Vi Ninh chăm chú nhìn tiêu đề bài báo, vẻ mặt đầy lo lắng: “Đợi thêm chút nữa nhé.”
Giọng nói của Trần Kính Uyên trầm xuống: “Em còn ngại điều gì?”
“Ba em dạo này huyết áp không ổn định.”
Nhiều năm sau, trong một buổi phỏng vấn, ông Trần được hỏi về chuyện riêng tư.
Phóng viên: “Đối với ông, trở ngại lớn nhất khi theo đuổi bà Trần ngày ấy là gì?”
Ông Trần im lặng vài giây, khẽ cười: “Huyết áp của nhạc phụ.”
Khi cả giới thượng lưu đều nghĩ rằng Lương Vi Ninh đã trở thành quá khứ, không ai biết rằng, vào đêm trước giao thừa, một phóng viên giải trí đã chụp được cảnh tượng gây xôn xao. Trong chiếc xe thương vụ màu đen đậu dưới tòa nhà trụ sở Trung – Cảng, cửa sổ phía sau chỉ hạ xuống một nửa. Ông Trần – người luôn được biết đến với sự điềm tĩnh, thanh cao – lần đầu tiên mất kiểm soát, giữ chặt cằm của cô gái và hôn sâu trong ánh sáng lập lòe.
Bức ảnh được công khai vào tối hôm đó. Tại vùng ngoại ô phía đông Kinh Thành, một trận tuyết lớn đã phủ trắng đất trời.
Trong căn biệt thự lưng chừng núi, ngọn lửa trong lò sưởi cháy rực, tỏa ra hơi ấm. Trong ánh sáng ấm áp, người đàn ông từ phía sau nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, cùng cô viết lên giấy tuyên thành hai chữ: “Trần Kính Uyên.”
“Bao giờ công khai?” Anh hỏi nhỏ.
Ngay khi anh dứt lời, màn hình điện thoại sáng lên. Tin tức giải trí độc quyền từ truyền thông Hồng Kông lại hiện lên. Lương Vi Ninh chăm chú nhìn tiêu đề bài báo, vẻ mặt đầy lo lắng: “Đợi thêm chút nữa nhé.”
Giọng nói của Trần Kính Uyên trầm xuống: “Em còn ngại điều gì?”
“Ba em dạo này huyết áp không ổn định.”
Nhiều năm sau, trong một buổi phỏng vấn, ông Trần được hỏi về chuyện riêng tư.
Phóng viên: “Đối với ông, trở ngại lớn nhất khi theo đuổi bà Trần ngày ấy là gì?”
Ông Trần im lặng vài giây, khẽ cười: “Huyết áp của nhạc phụ.”
Danh Sách Chương Chuyện Cũ Kinh Cảng - Lâu Vấn Tinh TruyenChu
- #101Chương 101: Lời Thật Sau Cơn Say
- #102Chương 102: Đi Biệt Thự Bán Sơn
- #103Chương 103: Một Đêm Bình Thường
- #104Chương 104: Người Đàn Ông Lớn Tuổi Giỏi Dọa Người
- #105Chương 105: Người Cũ Không Phải Bạn
- #106Chương 106: Cứng Đầu
- #107Chương 107: Tiên Sinh Tối Qua Không Ngủ Ngon
- #108Chương 108: Sống Đến Hồi Kết
- #109Chương 109: Chiến Lược Của Trần Tiên Sinh
- #110Chương 110: Làm Vui Lòng Trần Tiên Sinh
- #111Chương 111: Kỹ Thuật Hôn Điêu Luyện
- #112Chương 112: Mồi Câu Lớn
- #113Chương 113: Nam nữ trẻ tuổi cùng khung hình
- #114Chương 114: Nhớ hay không nhớ
- #115Chương 115: Kỳ lạ
- #116Chương 116: Sớm muộn cũng cưỡi lên đầu anh ta
- #117Chương 117: Tín vật định tình
- #118Chương 118: Buổi tối không bàn công việc
- #119Chương 119: Vững tâm lý
- #120Chương 120: Không thể rời bỏ
- #121Chương 121: Tối Hậu Thư
- #122Chương 122: Đòn Phản Công
- #123Chương 123: Chờ Đợi Bài Văn Ngắn Của Cô
- #124Chương 124: Giám Đốc Trang Có Kiêng Gì Không?
- #125Chương 125: Hỗn Loạn và Nũng Nịu
- #126Chương 126: Có Thể Chăm Sóc Được
- #127Chương 127: Bàn Tay Trái Rất Tinh Nghịch
- #128Chương 128: Thoát không khỏi lòng bàn tay anh ấy
- #129Chương 129: Tâm trạng của ba em không tốt
- #130Chương 130: Chỉ Có C
- #131Chương 131: Quan Niệm Trưởng Thành Sớm
- #132Chương 132: Như Đang Nhìn Thú Hoang
- #133Chương 133: Có Phải Rất Nhàm Chán
- #134Chương 134: BB-C
- #135Chương 135: Tình Địch
- #136Chương 136: Lạc Trong Cảm Xúc
- #137Chương 137: Ai Là Người Chống Lưng Phía Sau?
- #138Chương 138: Nhẫn Nhịn Thêm Một Chút
- #139Chương 139: Danh Tiếng Lẫy Lừng
- #140Chương 140: Chờ Anh Trở Về
- #141Chương 141: Ngày 01 tháng 07
- #142Chương 142: Tắt Máy
- #143Chương 143: Quà Tốt Nghiệp
- #144Chương 144: Người Phụ Nữ Này Không Yêu Anh
- #145Chương 145: Đêm Sinh Nhật
- #146Chương 146: Không Muốn Gặp Anh
- #147Chương 147: Có Gì Giao Tình
- #148Chương 148: Thẳng Thắn
- #149Chương 149: Thôi Đi
- #150Chương 150: Không Chỉ Là Phù Hợp