
Còn tiếp
Chuyện Cũ Kinh Cảng - Lâu Vấn Tinh
263
Chương
0
Lượt xem
280998
Đề cử
Giới Thiệu Chuyện Cũ Kinh Cảng - Lâu Vấn Tinh Truyện Chữ
Lương Vi Ninh chỉ mất nửa năm để trở thành “người được sủng ái” bên cạnh ông Trần – một ông trùm tài chính tại khu cảng. Người ngoài đồn rằng cô dựa vào nhan sắc để leo lên, nhưng dù chiếc bình hoa có đẹp đến đâu, cũng khó tránh khỏi ngày bị chủ nhân chán ghét và vứt bỏ. Vì vậy, mọi người đều chờ đợi, và cuối cùng, ba năm sau, tin tức Lương Vi Ninh bị sa thải cũng đến tai họ.
Khi cả giới thượng lưu đều nghĩ rằng Lương Vi Ninh đã trở thành quá khứ, không ai biết rằng, vào đêm trước giao thừa, một phóng viên giải trí đã chụp được cảnh tượng gây xôn xao. Trong chiếc xe thương vụ màu đen đậu dưới tòa nhà trụ sở Trung – Cảng, cửa sổ phía sau chỉ hạ xuống một nửa. Ông Trần – người luôn được biết đến với sự điềm tĩnh, thanh cao – lần đầu tiên mất kiểm soát, giữ chặt cằm của cô gái và hôn sâu trong ánh sáng lập lòe.
Bức ảnh được công khai vào tối hôm đó. Tại vùng ngoại ô phía đông Kinh Thành, một trận tuyết lớn đã phủ trắng đất trời.
Trong căn biệt thự lưng chừng núi, ngọn lửa trong lò sưởi cháy rực, tỏa ra hơi ấm. Trong ánh sáng ấm áp, người đàn ông từ phía sau nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, cùng cô viết lên giấy tuyên thành hai chữ: “Trần Kính Uyên.”
“Bao giờ công khai?” Anh hỏi nhỏ.
Ngay khi anh dứt lời, màn hình điện thoại sáng lên. Tin tức giải trí độc quyền từ truyền thông Hồng Kông lại hiện lên. Lương Vi Ninh chăm chú nhìn tiêu đề bài báo, vẻ mặt đầy lo lắng: “Đợi thêm chút nữa nhé.”
Giọng nói của Trần Kính Uyên trầm xuống: “Em còn ngại điều gì?”
“Ba em dạo này huyết áp không ổn định.”
Nhiều năm sau, trong một buổi phỏng vấn, ông Trần được hỏi về chuyện riêng tư.
Phóng viên: “Đối với ông, trở ngại lớn nhất khi theo đuổi bà Trần ngày ấy là gì?”
Ông Trần im lặng vài giây, khẽ cười: “Huyết áp của nhạc phụ.”
Khi cả giới thượng lưu đều nghĩ rằng Lương Vi Ninh đã trở thành quá khứ, không ai biết rằng, vào đêm trước giao thừa, một phóng viên giải trí đã chụp được cảnh tượng gây xôn xao. Trong chiếc xe thương vụ màu đen đậu dưới tòa nhà trụ sở Trung – Cảng, cửa sổ phía sau chỉ hạ xuống một nửa. Ông Trần – người luôn được biết đến với sự điềm tĩnh, thanh cao – lần đầu tiên mất kiểm soát, giữ chặt cằm của cô gái và hôn sâu trong ánh sáng lập lòe.
Bức ảnh được công khai vào tối hôm đó. Tại vùng ngoại ô phía đông Kinh Thành, một trận tuyết lớn đã phủ trắng đất trời.
Trong căn biệt thự lưng chừng núi, ngọn lửa trong lò sưởi cháy rực, tỏa ra hơi ấm. Trong ánh sáng ấm áp, người đàn ông từ phía sau nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, cùng cô viết lên giấy tuyên thành hai chữ: “Trần Kính Uyên.”
“Bao giờ công khai?” Anh hỏi nhỏ.
Ngay khi anh dứt lời, màn hình điện thoại sáng lên. Tin tức giải trí độc quyền từ truyền thông Hồng Kông lại hiện lên. Lương Vi Ninh chăm chú nhìn tiêu đề bài báo, vẻ mặt đầy lo lắng: “Đợi thêm chút nữa nhé.”
Giọng nói của Trần Kính Uyên trầm xuống: “Em còn ngại điều gì?”
“Ba em dạo này huyết áp không ổn định.”
Nhiều năm sau, trong một buổi phỏng vấn, ông Trần được hỏi về chuyện riêng tư.
Phóng viên: “Đối với ông, trở ngại lớn nhất khi theo đuổi bà Trần ngày ấy là gì?”
Ông Trần im lặng vài giây, khẽ cười: “Huyết áp của nhạc phụ.”
Danh Sách Chương Chuyện Cũ Kinh Cảng - Lâu Vấn Tinh TruyenChu
- #201Chương 201: Hiểu lầm anh
- #202Chương 202: Cứng Quá Dễ Gãy
- #203Chương 203: Chủ Động Xuất Kích
- #204Chương 204: Ngọt Đến Mức Không Quen
- #205Chương 205: Phải Biết Trân Trọng Bản Thân
- #206Chương 206: Bất Động Sản Đứng Tên Cô
- #207Chương 207: Tiền Trảm Hậu Tấu
- #208Chương 208: Không có tâm trạng
- #209Chương 209: Điềm báo tốt đẹp
- #210Chương 210: Lấy kết hôn làm mục đích
- #211Chương 211: Cuộc đối chất
- #212Chương 212: Cao hơn một chút
- #213Chương 213: Có thể đảm nhiệm hay không
- #214Chương 214: Làm Sao Để Lựa Chọn
- #215Chương 215: Cây Lớn Dễ Đón Gió
- #216Chương 216: Song Hỷ Lâm Môn
- #217Chương 217: Tin Tức Quan Trọng
- #218Chương 218: Yêu Ai Yêu Cả Đường Đi
- #219Chương 219: Gặp Mặt
- #220Chương 220: Kịch Bản Thành Hiện Thực
- #221Chương 221: Nhìn Thấu Nhưng Không Vạch Trần
- #222Chương 222: Sự Thật
- #223Chương 223: Vẫn Luôn Ở Đây
- #224Chương 224: Một Câu Kích Khởi Sóng Lớn
- #225Chương 225: Hài Lòng
- #226Chương 226: Lệnh Điều Động
- #227Chương 227: Ngoài Chịu Đựng
- #228Chương 228: Anh Cố Ý
- #229Chương 229: Tạo Dựng Hình Mẫu
- #230Chương 230: Phe Phái Mập Mờ
- #231Chương 231: Bài Học Đầu Tiên ở Trụ Sở Chính
- #232Chương 232: Tấn Công Bất Ngờ
- #233Chương 233: Sẽ Phản Bội Chăng
- #234Chương 234: Uống Trà ở Thái Bình Sơn
- #235Chương 235: Anh Xứng Đáng Với Tất Cả
- #236Chương 236: Một Câu Chuyện Khác
- #237Chương 237: Xác Định Sớm Thì Tốt
- #238Chương 238: Chúc Mừng Năm Mới
- #239Chương 239: Con tin anh ấy hơn
- #240Chương 240: Một Đời Yên Tâm
- #241Chương 241: Huyết Áp Không Ổn
- #242Chương 242: Viên Mãn
- #243Chương 243: Đại Kết Cục
- #244Chương 244: Ngoại Truyện – Hôn Lễ (Phần 1)
- #245Chương 245: Ngoại Truyện – Hôn Lễ (Phần 2)
- #246Chương 246: Ngoại truyện: Thời Khắc Tươi Đẹp (1)
- #247Chương 247: Ngoại truyện: Thời Khắc Tươi Đẹp (2)
- #248Chương 248: Ngoại truyện: Thời Khắc Tươi Đẹp (3)
- #249Chương 249: Ngoại truyện: Thời Khắc Tươi Đẹp (4)
- #250Chương 250: Ngoại truyện – Thời Khắc Tươi Đẹp (5)