
Còn tiếp
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
211
Chương
0
Lượt xem
278326
Đề cử
Giới Thiệu Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Chữ
“Tha nhân là địa ngục.*”
Chu Vân trọng sinh trở về thời điểm trước khi mạt thế ập đến, hắn đã lựa chọn rời xa đám đông, quay về cố thủ trong tòa nhà cô độc của mình.
Nhưng lần này, hắn hy vọng mình có thể giữ lại Quan Viễn Phong.
Khát khao trở nên mạnh mẽ, bắt đầu từ việc muốn bảo vệ một người.
Em cố thủ một góc trên hòn đảo giữa biển mây, trăng sao là khách qua đường.
“Trên hòn đảo cô độc giữa không trung ấy, ta là độc nhất vô nhị, không gì sánh bằng.”
Rồi anh đến, vì anh, em nguyện xây cả một tòa thành.
“Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng chân chính, đó là sau khi nhận ra chân tướng của cuộc sống vẫn yêu nó thật tha thiết.”
Hướng dẫn đọc truyện:
Giai đoạn đầu Công bị tàn tật, sau này sẽ hồi phục;
Truyện điền văn mạt thế, kiểu mưa dầm thấm lâu, giai đoạn đầu tích trữ hàng hóa, ở nhà trồng rau, lặng lẽ thăng cấp, giai đoạn sau xây dựng căn cứ, tình tiết và tuyến tình cảm đều chậm;
Bối cảnh trong truyện này là hư cấu, thiết lập di dân căn cứ Hỏa Tinh chỉ nhằm tránh né các vấn đề nhạy cảm, để thuận tiện cho việc triển khai tình tiết cốt truyện, không cần phải đào sâu xem có phù hợp với logic thực tế hay không;
Tất cả các thiết lập về nghề nghiệp, vật giá, thành phố, địa lý, thời tiết, chủng loài v.v… đều được đặt ra theo nhu cầu tình tiết, không hoàn toàn tương ứng với thực tế;
Truyện này lấy bối cảnh trong giai đoạn đầu mạt thế, dị năng giả mới thức tỉnh nên năng lực còn tương đối yếu, do đó vẫn sẽ bị các thế lực quyền quý trong căn cứ, những kẻ nắm giữ quân đội, vũ khí và các tư liệu sản xuất khác từ trước mạt thế, liên hợp, lợi dụng, nuôi dưỡng, chèn ép, nhưng trong tương lai sẽ hình thành tầng lớp quyền quý mới.
Tóm tắt một câu: Trong mạt thế, cảm giác an toàn là trên hết.
Lập ý: “Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng chân chính, đó là sau khi nhận ra chân tướng của cuộc sống vẫn yêu nó thật tha thiết.”
CP: Công chỉ huy x Thụ bác sĩ.
Nhân vật chính: Chu Vân, Quan Viễn Phong | Nhân vật phụ: Tần Mộ, Tần Thịnh….
Chu Vân trọng sinh trở về thời điểm trước khi mạt thế ập đến, hắn đã lựa chọn rời xa đám đông, quay về cố thủ trong tòa nhà cô độc của mình.
Nhưng lần này, hắn hy vọng mình có thể giữ lại Quan Viễn Phong.
Khát khao trở nên mạnh mẽ, bắt đầu từ việc muốn bảo vệ một người.
Em cố thủ một góc trên hòn đảo giữa biển mây, trăng sao là khách qua đường.
“Trên hòn đảo cô độc giữa không trung ấy, ta là độc nhất vô nhị, không gì sánh bằng.”
Rồi anh đến, vì anh, em nguyện xây cả một tòa thành.
“Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng chân chính, đó là sau khi nhận ra chân tướng của cuộc sống vẫn yêu nó thật tha thiết.”
Hướng dẫn đọc truyện:
Giai đoạn đầu Công bị tàn tật, sau này sẽ hồi phục;
Truyện điền văn mạt thế, kiểu mưa dầm thấm lâu, giai đoạn đầu tích trữ hàng hóa, ở nhà trồng rau, lặng lẽ thăng cấp, giai đoạn sau xây dựng căn cứ, tình tiết và tuyến tình cảm đều chậm;
Bối cảnh trong truyện này là hư cấu, thiết lập di dân căn cứ Hỏa Tinh chỉ nhằm tránh né các vấn đề nhạy cảm, để thuận tiện cho việc triển khai tình tiết cốt truyện, không cần phải đào sâu xem có phù hợp với logic thực tế hay không;
Tất cả các thiết lập về nghề nghiệp, vật giá, thành phố, địa lý, thời tiết, chủng loài v.v… đều được đặt ra theo nhu cầu tình tiết, không hoàn toàn tương ứng với thực tế;
Truyện này lấy bối cảnh trong giai đoạn đầu mạt thế, dị năng giả mới thức tỉnh nên năng lực còn tương đối yếu, do đó vẫn sẽ bị các thế lực quyền quý trong căn cứ, những kẻ nắm giữ quân đội, vũ khí và các tư liệu sản xuất khác từ trước mạt thế, liên hợp, lợi dụng, nuôi dưỡng, chèn ép, nhưng trong tương lai sẽ hình thành tầng lớp quyền quý mới.
Tóm tắt một câu: Trong mạt thế, cảm giác an toàn là trên hết.
Lập ý: “Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng chân chính, đó là sau khi nhận ra chân tướng của cuộc sống vẫn yêu nó thật tha thiết.”
CP: Công chỉ huy x Thụ bác sĩ.
Nhân vật chính: Chu Vân, Quan Viễn Phong | Nhân vật phụ: Tần Mộ, Tần Thịnh….
Danh Sách Chương Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc TruyenChu
- #101Chương 101: Trang Viên Niết Bàn
- #102Chương 102: Trận Tuyết Đến Sớm
- #103Chương 103: Băng Tuyết Thất Thường
- #104Chương 104: Khách Đến Giữa Bão Giông
- #105Chương 105: Lộ Rõ Chân Tướng
- #106Chương 106: Mời Anh Vào Tròng
- #107Chương 107: Cuộc Chiến Khốc Liệt
- #108Chương 108: Thói Đời Suy Đồi
- #109Chương 109: Rung Động
- #110Chương 110: Chuyến Bay Lúc Nửa Đêm
- #111Chương 111: Quyển 3: Quy Khư Chương 111: Tứ Hải Quy Khư
- #112Chương 112: Bất Động Sản Hoàng Kim
- #113Chương 113: Xây Một Tòa Thành
- #114Chương 114: Thành Phố Trong Mơ
- #115Chương 115: Quán Rượu Ngày Tận Thế
- #116Chương 116: Kiếp Trước Kiếp Này
- #117Chương 117: Tiệc Sinh Nhật
- #118Chương 118: Nâng Ly Vì Tình Yêu
- #119Chương 119: Kim Quế Tỏa Hương
- #120Chương 120: Công Bố Trọng Đại
- #121Chương 121: Đều Là Người Quen Cũ
- #122Chương 122: Dự Án Mới
- #123Chương 123: Khoảng Trống Của Sinh Mệnh
- #124Chương 124: Đừng Quay Đầu Lại
- #125Chương 125: Diệu Thủ Hồi Xuân
- #126Chương 126: Thiên Lý Đồng Phong
- #127Chương 127: Bổ Nhiệm Lãnh Đạo Cấp Cao
- #128Chương 128: Cá Lớn Nuốt Cá Bé
- #129Chương 129: Biến Cố Ở Lâm Đông
- #130Chương 130: Chuyện Để Sau Này Hẵng Nói
- #131Chương 131: Tương Lai Còn Dài
- #132Chương 132: Chỉ Đợi Xuân Sang
- #133Chương 133: Một Món Quà Lớn
- #134Chương 134: Năm Tháng Thoi Đưa
- #135Chương 135: Ngày Mới Rực Rỡ
- #136Chương 136: Nói Đi Là Đi
- #137Chương 137: Trên Đường Du Lịch
- #138Chương 138: Canh Cá Bánh Gạo
- #139Chương 139: Thành Cổ Hải Long
- #140Chương 140: Bướm Tia Chớp
- #141Chương 141: Trời Sinh Đất Dưỡng
- #142Chương 142: Một Đường Đi Về Phía Tây
- #143Chương 143: Tấm Lưới Khổng Lồ Trên Núi Lửa
- #144Chương 144: Lôi Đình Bạo Tuyết
- #145Chương 145: Đóng Gói Rác Rưởi
- #146Chương 146: Thỏ Núi Lửa
- #147Chương 147: Thu Hoạch Đầy Ắp
- #148Chương 148: Dẹp Đường Hồi Phủ
- #149Chương 149: Trở Về Thành Quy Khư
- #150Chương 150: Cỏ Linh Lăng Vàng