
Tạm dừng
CÔ DÂU CHÁN NẢN GẶP TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC
216
Chương
0
Lượt xem
297109
Đề cử
Giới Thiệu CÔ DÂU CHÁN NẢN GẶP TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC Truyện Chữ
Truyện Cô Dâu Chán Nản Gặp Tình Yêu Đích Thực của tác giả Hàm Nguyệt
Thẩm Khanh Khanh đi đến căn nhà mới, đèn trong nhà bật sáng trưng tràn ngập không khí vui mừng. Xem ra Hà Anh đúng là ở đây, cô đã đến nhà Anh tìm nhưng không thấy. Khi đó cô còn lo lắng tưởng số mệnh lại đùa giỡn cô thêm một lần nữa. May mà cô vẫn còn nhớ đến căn nhà mới này.
Thẩm Khanh Khanh bảo tài xế dừng xe ven đường rồi tự mình xuống xe. Cô thật sự rất mong chờ hôn lễ này, lần này nếu lại không gả đi được nữa thì cô nhất định sẽ bị mọi người chế nhạo.
Ngày mai là đám cưới của cô, đây là đám cưới thứ 3 trong vòng nửa năm nay rồi. Lần đầu tiên là nửa năm trước, hai người đều là con nhà quyền quý, hơn nữa còn là thanh mai trúc mã, nhưng đêm trước hôn lễ chú rể lại dẫn tình nhân bỏ trốn chỉ để lại một phong thư viết hai chữ “xin lỗi”.
Hôn lễ lần thứ hai, chú rể vẫn là do người nhà cô sắp xếp đi xem mắt. Như lời của mẹ Thẩm Khanh Khanh nói thì cuộc hôn nhân này rất môn đăng hộ đối, Thẩm Khanh Khanh cũng không phản đối, cô chẳng cầu gì hơn ngoài một ông chồng có gia thế ổn, sau khi kết hôn vẫn như trước khi kết hôn là được rồi. Vì vậy cô ngoan ngoãn chấp nhận. Nhưng tới ngày kết hôn, một người phụ nữ vác cái bụng to xuất hiện dẫn chú rể đi khiến cô trở thành trò cười.
Lần thứ ba, đây là hôn lễ lần thứ ba, lần này tuyệt đối không thể xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn nữa. Cho nên đêm trước lễ cưới cô bèn đi đến căn nhà mới này, đây là của hồi môn bố cô tặng. Chú rể là nhân viên trong công ty của bố cô, không phải cậu ấm nhà giàu gì cả. Bố cô nói người đàn ông này rất có năng lực nên cô mới đồng ý gả, cô tin tưởng anh ta sẽ rất chung thủy với cô. Thế nhưng sáng sớm hôm nay cô thấy mí mắt giật lên liên tục.
Cô gõ cửa nhưng hồi lâu vẫn không có ai để ý. May mà cô có mang chìa khóa bèn tự mình mở cửa rồi vào. Nhất định là cô hoa mắt rồi, vì sao vừa vào cửa đã nhìn thấy đôi giày của phụ nữ? Cô rất muốn lùi lại, không muốn lại bị ông trời trêu chọc nữa.
Nhất định là ông trời đố kị cô quá hạnh phúc, cho nên lại lần nữa muốn phá hoại hôn lễ của cô. Tuy nghĩ vậy nhưng Thẩm Khanh Khanh vẫn đi vào trong, hơn nữa còn cố tình gây ra tiếng động lớn.
Thẩm Khanh Khanh đi đến căn nhà mới, đèn trong nhà bật sáng trưng tràn ngập không khí vui mừng. Xem ra Hà Anh đúng là ở đây, cô đã đến nhà Anh tìm nhưng không thấy. Khi đó cô còn lo lắng tưởng số mệnh lại đùa giỡn cô thêm một lần nữa. May mà cô vẫn còn nhớ đến căn nhà mới này.
Thẩm Khanh Khanh bảo tài xế dừng xe ven đường rồi tự mình xuống xe. Cô thật sự rất mong chờ hôn lễ này, lần này nếu lại không gả đi được nữa thì cô nhất định sẽ bị mọi người chế nhạo.
Ngày mai là đám cưới của cô, đây là đám cưới thứ 3 trong vòng nửa năm nay rồi. Lần đầu tiên là nửa năm trước, hai người đều là con nhà quyền quý, hơn nữa còn là thanh mai trúc mã, nhưng đêm trước hôn lễ chú rể lại dẫn tình nhân bỏ trốn chỉ để lại một phong thư viết hai chữ “xin lỗi”.
Hôn lễ lần thứ hai, chú rể vẫn là do người nhà cô sắp xếp đi xem mắt. Như lời của mẹ Thẩm Khanh Khanh nói thì cuộc hôn nhân này rất môn đăng hộ đối, Thẩm Khanh Khanh cũng không phản đối, cô chẳng cầu gì hơn ngoài một ông chồng có gia thế ổn, sau khi kết hôn vẫn như trước khi kết hôn là được rồi. Vì vậy cô ngoan ngoãn chấp nhận. Nhưng tới ngày kết hôn, một người phụ nữ vác cái bụng to xuất hiện dẫn chú rể đi khiến cô trở thành trò cười.
Lần thứ ba, đây là hôn lễ lần thứ ba, lần này tuyệt đối không thể xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn nữa. Cho nên đêm trước lễ cưới cô bèn đi đến căn nhà mới này, đây là của hồi môn bố cô tặng. Chú rể là nhân viên trong công ty của bố cô, không phải cậu ấm nhà giàu gì cả. Bố cô nói người đàn ông này rất có năng lực nên cô mới đồng ý gả, cô tin tưởng anh ta sẽ rất chung thủy với cô. Thế nhưng sáng sớm hôm nay cô thấy mí mắt giật lên liên tục.
Cô gõ cửa nhưng hồi lâu vẫn không có ai để ý. May mà cô có mang chìa khóa bèn tự mình mở cửa rồi vào. Nhất định là cô hoa mắt rồi, vì sao vừa vào cửa đã nhìn thấy đôi giày của phụ nữ? Cô rất muốn lùi lại, không muốn lại bị ông trời trêu chọc nữa.
Nhất định là ông trời đố kị cô quá hạnh phúc, cho nên lại lần nữa muốn phá hoại hôn lễ của cô. Tuy nghĩ vậy nhưng Thẩm Khanh Khanh vẫn đi vào trong, hơn nữa còn cố tình gây ra tiếng động lớn.
Danh Sách Chương CÔ DÂU CHÁN NẢN GẶP TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC TruyenChu
- #1Chương 1: Trước đêm tân hôn (1)
- #2Chương 2: Đêm trước tân hôn (2)
- #3Chương 3: Đêm trước tân hôn (3)
- #4Chương 4: Kích thích trong đêm trước tân hôn
- #5Chương 5: Chọn bừa
- #6Chương 6: Đụng phải kẻ lang thang
- #7Chương 7: Cô gái, cô bị thần kinh à
- #8Chương 8: Ba mươi nghìn đồng, kết hôn rồi
- #9Chương 9: Muốn đá tôi sao?
- #10Chương 10: Thứ này hơi đắt
- #11Chương 11: Ba lần kết hôn đầy bi thảm
- #12Chương 12: Đưa chồng mới cưới về nhà
- #13Chương 13: Đưa vợ về khách sạn
- #14Chương 14: Chồng ơi, chúng ta không đến nhà anh sao?
- #15Chương 15: Dao cạo râu bất lực
- #16Chương 16: Em đã bao giờ thấy vợ chồng chia phòng ngủ chưa?
- #17Chương 17: Đêm tân hôn
- #18Chương 18: Anh… anh có thấy là nhanh quá không?
- #19Chương 19: Em thật khiến anh thất vọng!
- #20Chương 20: Gặp lại người yêu cũ
- #21Chương 21: Người yêu cũ khiêu khích
- #22Chương 22: Người yêu cũ tỏ tình lần nữa
- #23Chương 23: Đôi môi đỏ mọng chết người
- #24Chương 24: Nỗi khổ của mối tình đầu
- #25Chương 25: Bị người nhà ngăn cấm
- #26Chương 26: Đừng, thả em ra!
- #27Chương 27: Quyết định quay về khách sạn đợi lăng duy khiết
- #28Chương 28: Khanh khanh cố chấp đợi ở khách sạn
- #29Chương 29: Tâm trạng trống rỗng
- #30Chương 30: Lòng đố kỵ của thẩm hạo trự
- #31Chương 31: Bị thẩm hạo trự phát hiện
- #32Chương 32: Thẩm hạo trự cầu hôn khanh khanh
- #33Chương 33: Đả kích bất ngờ
- #34Chương 34: Khuôn mặt có chút quen thuộc
- #35Chương 35: Lăng duy khiết mập mờ mớm thuốc
- #36Chương 36: Không ngờ cô ấy lại quên anh
- #37Chương 37: Cô không nhìn ra là tôi đang theo đuổi cô sao?
- #38Chương 38: Vợ ơi, em thật sự quên anh mất rồi
- #39Chương 39: Khanh khanh dò ý con
- #40Chương 40: Đêm nay phải lau súng cướp cò
- #41Chương 41: Vợ à, em được lắm
- #42Chương 42: Đại ca tôi không cố ý
- #43Chương 43: Phó tổng chọc phải tổ kiến lửa rồi
- #44Chương 44: Tổng giám đốc không bằng cầm thú
- #45Chương 45: Cuối cùng cũng có tin tức về người phụ nữ kia
- #46Chương 46: Lăng duy khiết đưa khanh khanh đến bệnh viện
- #47Chương 47: Làm trò cười trong bệnh viện
- #48Chương 48: Lăng duy khiết lén xem tin nhắn trong điện thoại khanh khanh
- #49Chương 49: Tổng giám đốc trèo cửa sổ
- #50Chương 50: Em yêu à, chúng ta là vợ chồng