
Còn tiếp
Có Phải Cậu Chán Sống Rồi Không
63
Chương
0
Lượt xem
278951
Đề cử
Giới Thiệu Có Phải Cậu Chán Sống Rồi Không Truyện Chữ
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, con cưng của trời, học đường, ngọt, nhẹ nhàng.
Giới thiệu:
1.
Giáo viên Lịch Sử của Nghê Diên rất tốt, đối với cô ân nặng như núi. Cô giáo có thằng nghịch tử lớn lên ở bên ngoài, bảy năm vẫn không về nhà.
Bỗng ngày nọ, nghịch tử Chu Lân Nhượng lén lút chạy về.
Nghê Diên và cậu thành hàng xóm. Và chuỗi ngày liên tiếp đụng mặt nhau cũng bắt đầu từ đây.
Thiếu niên ngồi dựa vào tường, ánh trăng lững lờ lấp ló trong bóng cây. Cậu cụp đôi mắt ngỗ ngược nhìn cô rồi như cười như không mà gọi cô bằng biệt danh “Nghê Câu Câu.”
Sau đó còn nghiêm túc hỏi: “Cậu thích câu trong chuyến đi câu, hay câu trong quyến rũ (câu người) hơn?”
2.
Nghê Diên có một fan cuồng tên L ở trên app Studying, người này từng lập kỷ lục truy cập trang chủ của Nghê Diên 1001 lần trong ngày. Danh tính của L khá bí ẩn, cô độc quái đản, đồng thời là thánh học tính tình thất thường lúc nóng lúc lạnh.
Mà danh sách theo dõi của L chỉ có mình cô.
Tất cả các câu hỏi toán mà Nghê Diên không thể giải được, chỉ cần qua tay của L là có thể ra đáp án chính xác ngay.
Cơ duyên trùng hợp, hai người thành bạn trên mạng.
Nghê Diên coi L là hốc cây tâm sự:
“Con trai các cậu đều khó tính vậy hả?”
“Chu Lân Nhượng khốn kiếp.”
Đầu mạng bên kia, L (Chu Lân Nhượng) bẻ gãy cổ vịt cay trong tay, đồng thời thu hồi đáp án đề toán mình vừa mới gửi.
L: “Cậu chán sống rồi phải không?”
Nghê Diên: “?”
3.
Giáo viên Lịch Sử: “Nghê Diên, em giúp cô kiểm tra thử xem thằng oắt này có lén hút thuốc hay không nhá.”
Thế là ngày nọ, đám anh em thấy cậu bị một nữ sinh chặn ở cầu thang tòa nhà dạy học. Nữ sinh tới gần, khẽ ngửi mùi hương trên áo đồng phục của Chu Lân Nhượng.
Nữ sinh tóm lấy tay Chu Lân Nhượng, sau đó ngửi.
Tất cả mọi người đều đợi Chu Lân Nhượng đẩy cô ra.
Nhưng nào ngờ cậu lại bất động, hơn nữ còn rất phối hợp.
Cả đám: Chó ngốc trừng mắt.jpg
Chu Lân Nhượng không kiên nhẫn hỏi cô: “Có mùi thuốc không?”
Nghê Diên chỉ ngửi thấy hương bạc hà thoang thoảng trên cổ tay áo cậu.
4.
Cô giáo Lịch Sử, Thầm Niên, bẩm sinh đã có thần kinh cảm nhận đau đớn chậm chạp, sức lớn, võ nghệ cao cường, thời còn trẻ đã đánh bại mười ba võ đường ở khắp Hi Thủy. Sau đó mới mai danh ẩn tích, giảng dạy trồng người.
Mẹ truyền con nối, đương nhiên con trai Chu Lân Nhượng cũng chẳng yếu.
| Nam chính là cậu cả ngỗ nghịch bướng bỉnh, nói mấy lời tục tĩu khá nhiều |
| Nữ chính bên ngoài là cô bé điềm tĩnh, thỉnh thoảng rất lì lợm |
| Sau khi hai người quen thân thì tính cũng rất dễ chơi cùng |
———
Nhân vật chính: Nghê Diên, Chu Lân Nhượng.
Vai phụ: Có rất nhiều
Giới thiệu:
1.
Giáo viên Lịch Sử của Nghê Diên rất tốt, đối với cô ân nặng như núi. Cô giáo có thằng nghịch tử lớn lên ở bên ngoài, bảy năm vẫn không về nhà.
Bỗng ngày nọ, nghịch tử Chu Lân Nhượng lén lút chạy về.
Nghê Diên và cậu thành hàng xóm. Và chuỗi ngày liên tiếp đụng mặt nhau cũng bắt đầu từ đây.
Thiếu niên ngồi dựa vào tường, ánh trăng lững lờ lấp ló trong bóng cây. Cậu cụp đôi mắt ngỗ ngược nhìn cô rồi như cười như không mà gọi cô bằng biệt danh “Nghê Câu Câu.”
Sau đó còn nghiêm túc hỏi: “Cậu thích câu trong chuyến đi câu, hay câu trong quyến rũ (câu người) hơn?”
2.
Nghê Diên có một fan cuồng tên L ở trên app Studying, người này từng lập kỷ lục truy cập trang chủ của Nghê Diên 1001 lần trong ngày. Danh tính của L khá bí ẩn, cô độc quái đản, đồng thời là thánh học tính tình thất thường lúc nóng lúc lạnh.
Mà danh sách theo dõi của L chỉ có mình cô.
Tất cả các câu hỏi toán mà Nghê Diên không thể giải được, chỉ cần qua tay của L là có thể ra đáp án chính xác ngay.
Cơ duyên trùng hợp, hai người thành bạn trên mạng.
Nghê Diên coi L là hốc cây tâm sự:
“Con trai các cậu đều khó tính vậy hả?”
“Chu Lân Nhượng khốn kiếp.”
Đầu mạng bên kia, L (Chu Lân Nhượng) bẻ gãy cổ vịt cay trong tay, đồng thời thu hồi đáp án đề toán mình vừa mới gửi.
L: “Cậu chán sống rồi phải không?”
Nghê Diên: “?”
3.
Giáo viên Lịch Sử: “Nghê Diên, em giúp cô kiểm tra thử xem thằng oắt này có lén hút thuốc hay không nhá.”
Thế là ngày nọ, đám anh em thấy cậu bị một nữ sinh chặn ở cầu thang tòa nhà dạy học. Nữ sinh tới gần, khẽ ngửi mùi hương trên áo đồng phục của Chu Lân Nhượng.
Nữ sinh tóm lấy tay Chu Lân Nhượng, sau đó ngửi.
Tất cả mọi người đều đợi Chu Lân Nhượng đẩy cô ra.
Nhưng nào ngờ cậu lại bất động, hơn nữ còn rất phối hợp.
Cả đám: Chó ngốc trừng mắt.jpg
Chu Lân Nhượng không kiên nhẫn hỏi cô: “Có mùi thuốc không?”
Nghê Diên chỉ ngửi thấy hương bạc hà thoang thoảng trên cổ tay áo cậu.
4.
Cô giáo Lịch Sử, Thầm Niên, bẩm sinh đã có thần kinh cảm nhận đau đớn chậm chạp, sức lớn, võ nghệ cao cường, thời còn trẻ đã đánh bại mười ba võ đường ở khắp Hi Thủy. Sau đó mới mai danh ẩn tích, giảng dạy trồng người.
Mẹ truyền con nối, đương nhiên con trai Chu Lân Nhượng cũng chẳng yếu.
| Nam chính là cậu cả ngỗ nghịch bướng bỉnh, nói mấy lời tục tĩu khá nhiều |
| Nữ chính bên ngoài là cô bé điềm tĩnh, thỉnh thoảng rất lì lợm |
| Sau khi hai người quen thân thì tính cũng rất dễ chơi cùng |
———
Nhân vật chính: Nghê Diên, Chu Lân Nhượng.
Vai phụ: Có rất nhiều
Danh Sách Chương Có Phải Cậu Chán Sống Rồi Không TruyenChu
- #1Chương 1: "Qua đây xem chuyện thú vị nè."
- #2Chương 2: “L đã vào phòng tự học của bạn.”
- #3Chương 3: “Ông có nghe thấy ai đang đánh chiêng không?”
- #4Chương 4: Kính cửa sổ trong văn phòng bể rồi
- #5Chương 5: “Giới thiệu một chút, con trai cô, Chu Lân Nhượng.”
- #6Chương 6: “Mẹ lén lút nuôi đứa con trai khác sau lưng con à?”
- #7Chương 7: Chỉ sợ người này không phải người dễ đối phó, lòng dạ đen tối.
- #8Chương 8: Chia nhóm
- #9Chương 9: Em gái Lân từ trên trời rơi xuống
- #10Chương 10: Áo khoác màu đen của chàng trai từ trên trời rơi xuống như mây đen dày đặc
- #11Chương 11: “Cô sẽ đi cáo trạng sao?”
- #12Chương 12: Lôi Phong sống
- #13Chương 13: Ngày mưa
- #14Chương 14: “Có phải cậu thích tôi không?”
- #15Chương 15: Ông ngoại
- #16Chương 16: Câu Câu
- #17Chương 17: Quà
- #18Chương 18: Chụp ảnh chung
- #19Chương 19: Cậu lẳng lơ quá
- #20Chương 20: “Đúng là có quen nhưng không thân.”
- #21Chương 21: Mùa thu vui vẻ
- #22Chương 22: Thi đấu
- #23Chương 23: Đoạt giải
- #24Chương 24: Tiền thưởng
- #25Chương 25: Chồ nhé…
- #26Chương 26: Tiệc tối
- #27Chương 27: Đồ lừa đảo
- #28Chương 28: Rung động
- #29Chương 29: Bị cảm
- #30Chương 30: Giao thừa
- #31Chương 31: “Theo đuổi thôi.”
- #32Chương 32: “Mặt cậu mềm quá.”
- #33Chương 33: Gặp mặt
- #34Chương 34: “Cua được đàn anh thì sao, tớ còn muốn cua đàn em đó.”
- #35Chương 35: Giải thưởng Trạng Nguyên
- #36Chương 36: Oan hơn Đậu Nga
- #37Chương 37: Đi dạo
- #38Chương 38: Lớp mười hai
- #39Chương 39: Học thêm
- #40Chương 40: “Tôi thua rồi.”
- #41Chương 41: Mưa
- #42Chương 42
- #43Chương 43: "Tốt nghiệp vui vẻ, Câu Câu.”
- #44Chương 44: Để lộ
- #45Chương 45: Nghỉ hè
- #46Chương 46: Chồng cũ
- #47Chương 47: Nút thắt
- #48Chương 48: Bị lộ
- #49Chương 49: “Anh yêu em.”
- #50Chương 50: Đại học