
Còn tiếp
Cổ Tình - Hà Dục
87
Chương
0
Lượt xem
278603
Đề cử
Giới Thiệu Cổ Tình - Hà Dục Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Niên hạ , Cường thủ hào đoạt , Ngôi thứ nhất , Mỹ công
Giới thiệu
Thiếu niên người Miêu ấy đã bảo rằng cậu không hề hạ cổ.
Trong vô số đêm trằn trọc như có sâu bọ gặm nhấm, tôi buộc phải thừa nhận một điều: hình như tôi đã yêu Thẩm Kiến Thanh, cậu thiếu niên người Miêu lạnh lùng, tuấn mỹ kia.
——
Tất cả bất hạnh bắt đầu từ chuyến du lịch tự lái đó.
Giữa đám đông tấp nập trong thôn người Miêu, tôi thoáng thấy một góc áo trường bào xanh lam[1] bay ngang qua — đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Kiến Thanh. Cậu thiếu niên lạnh lùng như rắn độc ẩn trong góc tối, ánh mắt tham lam khiến tôi không khỏi lạnh sống lưng.
Lúc đó tôi vẫn chưa biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể rời khỏi thôn Miêu này được nữa.
Cả đời tôi, tôi đã thấy cổ trùng của Thẩm Kiến Thanh ba lần.
Lần đầu tiên là khi tôi chỉ vào chén cổ dưới cửa sổ của nhà treo[2], cười hỏi hắn:
“Thẩm Kiến Thanh, trong này là cổ của cậu à?”
Cả người thiếu niên người Miêu đứng trong bóng tối ẩm thấp, trang sức bạc trên người cậu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo:
“Lý Ngộ Trạch, tôi không hạ cổ.”
——
Lần thứ hai là lúc tôi bị giam cầm trong vòng tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của thiếu niên, khóe mắt tôi liếc thấy chiếc chén cổ đen như mực. Tôi hỏi:
“Thẩm Kiến Thanh, cậu có hạ cổ không?”
Thiếu niên kề vào bên tai tôi, giọng nói ẩm ướt, dính dính:
“Lý Ngộ Trạch, em sẽ không hạ cổ đâu.”
——
Lần thứ ba, đó là một thời gian dài sau đó. Tôi run rẩy hai tay, từ từ mở chén cổ ra…
Vừa đẹp vừa điên chiếm hữu cao công (Thẩm Kiến Thanh) x tỉnh táo, hiền hoà, quật cường thụ (Lý Ngộ Trạch)
* Cảnh báo ngôi kể thứ nhất*
* Cảnh báo có tình tiết cưỡng ép tình cảm*
* Tất cả các thiết lập chỉ để phục vụ cốt truyện, hoàn toàn hư cấu, xin đừng áp dụng vào thực tế *
Giới thiệu
Thiếu niên người Miêu ấy đã bảo rằng cậu không hề hạ cổ.
Trong vô số đêm trằn trọc như có sâu bọ gặm nhấm, tôi buộc phải thừa nhận một điều: hình như tôi đã yêu Thẩm Kiến Thanh, cậu thiếu niên người Miêu lạnh lùng, tuấn mỹ kia.
——
Tất cả bất hạnh bắt đầu từ chuyến du lịch tự lái đó.
Giữa đám đông tấp nập trong thôn người Miêu, tôi thoáng thấy một góc áo trường bào xanh lam[1] bay ngang qua — đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Kiến Thanh. Cậu thiếu niên lạnh lùng như rắn độc ẩn trong góc tối, ánh mắt tham lam khiến tôi không khỏi lạnh sống lưng.
Lúc đó tôi vẫn chưa biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể rời khỏi thôn Miêu này được nữa.
Cả đời tôi, tôi đã thấy cổ trùng của Thẩm Kiến Thanh ba lần.
Lần đầu tiên là khi tôi chỉ vào chén cổ dưới cửa sổ của nhà treo[2], cười hỏi hắn:
“Thẩm Kiến Thanh, trong này là cổ của cậu à?”
Cả người thiếu niên người Miêu đứng trong bóng tối ẩm thấp, trang sức bạc trên người cậu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo:
“Lý Ngộ Trạch, tôi không hạ cổ.”
——
Lần thứ hai là lúc tôi bị giam cầm trong vòng tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của thiếu niên, khóe mắt tôi liếc thấy chiếc chén cổ đen như mực. Tôi hỏi:
“Thẩm Kiến Thanh, cậu có hạ cổ không?”
Thiếu niên kề vào bên tai tôi, giọng nói ẩm ướt, dính dính:
“Lý Ngộ Trạch, em sẽ không hạ cổ đâu.”
——
Lần thứ ba, đó là một thời gian dài sau đó. Tôi run rẩy hai tay, từ từ mở chén cổ ra…
Vừa đẹp vừa điên chiếm hữu cao công (Thẩm Kiến Thanh) x tỉnh táo, hiền hoà, quật cường thụ (Lý Ngộ Trạch)
* Cảnh báo ngôi kể thứ nhất*
* Cảnh báo có tình tiết cưỡng ép tình cảm*
* Tất cả các thiết lập chỉ để phục vụ cốt truyện, hoàn toàn hư cấu, xin đừng áp dụng vào thực tế *
Danh Sách Chương Cổ Tình - Hà Dục TruyenChu
- #51Chương 51: Quyết tâm thử
- #52Chương 52: Chạy về phía tự do
- #53Chương 53: Lòng người khó lường
- #54Chương 54: Chìm nổi giãy giụa
- #55Chương 55: Chẳng biết năm tháng
- #56Chương 56: Thời thế thay đổi
- #57Chương 57: Trái tim dao động
- #58Chương 58: Buổi tọa đàm tâm lý
- #59Chương 59: Tư vấn tâm lý
- #60Chương 60: Chữa tâm bệnh
- #61Chương 61: Bôn ba gặp nhau
- #62Chương 62: Quên lãng chốc lát
- #63Chương 63: Sóng gió lớp học
- #64Chương 64: Tạm thời hòa giải
- #65Chương 65: Trở về đúng quỹ đạo
- #66Chương 66: Tuyết ở thành phố phía Nam
- #67Chương 67: Đoàn tụ bạn bè cũ
- #68Chương 68: Danh xứng với thực
- #69Chương 69: Có nơi để về
- #70Chương 70: Dưới cổng thôn
- #71Chương 71: Nói hết tình ý
- #72Chương 72: Chương cuối: Cổ tình là gì
- #73Chương 73: Phiên ngoại: Đây là Tình cổ (phần 1)
- #74Chương 74: Phiên ngoại: Đây là Cổ tình (phần 2)
- #75Chương 75: Phiên ngoại: Đây là Tình cổ (phần 3)
- #76Chương 76: Phiên ngoại của Hồng Hồng: Như mùa xuân (một)
- #77Chương 77: Ngoại truyện của Hồng Hồng: Tựa như mùa xuân (phần hai)
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87