
Còn tiếp
Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu Ngạo
198
Chương
0
Lượt xem
302378
Đề cử
Giới Thiệu Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu Ngạo Truyện Chữ
Thể loại: Sủng, sạch, 1vs1, HE
Số chương: Chưa rõ ( >150c )
Convert: Tàng thư viện + Trục Nguyệt
Editor: VinJR
Tần Ngu cứ cho là mình nắm mơ, nhưng bốn tháng sau, bác sĩ lại chắc như đinh đóng cột nói cho cô biết, ‘Tần tiểu thư cô đã mang thai một thời gian rồi.’ Tần Ngu bối rối...
Gặp lại Tống Mạc lần nữa chính là ở trong TV, lúc đó anh có rất nhiều scandal trong giới giải trí.
Cô xem tivi thấy anh trái ôm phải ấp, liền nhổ một ngụm nước miếng trên mặt anh, người đàn ông này thật không biết xấu hổ, sau khi ăn người ta sạch sẽ liền phủi đít rời đi.
Khi cô thật vất vả sắp cùng con trai nghênh đón cuộc sống tốt đẹp lần thứ hai, anh lạnh lùng giống như thiên thần xuất hiện ở trước mặt cô, một tờ chi phiếu ném trước mặt cô, "Tần Ngu, đây là một trăm triệu, cùng với vật nhỏ kia gả cho tôi, tôi sẽ cho cô làm Tống phu nhân!"
Chi phiếu quan trọng hay tự do quan trọng? Một trăm triệu liền muốn lừa gạt cô vào tay sao? Trò cười!
Tần Ngu cười lạnh đón nhận ánh mắt khinh thường của người đàn ông kia, "Thật ngại quá, Tống thiếu, tôi đã có vị hôn phu rồi."
"Vị hôn phu?" Người đàn ông kia cười như không đếm xỉa tới.
Hôm sau, Tần Ngu khổ sở khi trông thấy vị hôn phu của mình trở thành vị hôn phu của người khác.
Có tin đồn, anh lãnh khốc vô tình không gần nữ sắc.
Lại có tin đồn, anh nuôi tiểu mật* ở công ty.
Tiểu mật*: Tình nhân, người tình, vợ nhỏ.
Ban đêm, cô lười biếng dựa vào cửa nhìn anh, "Tống Mạc, nghe nói tôi chỉ là tiểu mật của anh?"
Hôm sau, cô từ tiểu mật trong miệng người khác trở thành Tống phu nhân ai ai cũng biết.
Khi kết hôn được năm năm, một người phụ nữ vênh váo tự đắc xuất hiện trước mặt cô, "Tần Ngu, vị trí Tống phu nhân này cô nên nhường lại cho tôi."
Tần Ngu khinh thường, "Vị tiểu thư này, cô biết có bao nhiêu người phụ nữ đã nói với tôi những lời này không?"
Cô gái kia giễu cợt, "Cô nghĩ rằng tôi giống như những cô gái kia sao? Tần Ngu, cô cũng quá coi thường tôi rồi."
Khi cô gái dẫn đến một đứa bé bộ dáng giống Tống Mạc như đúc xuất hiện trước mặt Tần Ngu, Tần Ngu choáng váng...
Anh - Tống Mạc vậy mà dám cắm sừng lên đầu Tần Ngu cô, cô nổi giận đùng đùng đi tìm anh làm rõ, vậy mà anh lại lạnh lùng giống như chưa bao giờ quen biết cô, một tờ thỏa thuận li hôn ném trước mặt cô, "Tần Ngu, chúng ta ly hôn."
Trong một đem cô mang theo con của anh biến mất không chút dấu vết, anh lại liều mạng đi tìm cô, tất cả mọi người đều nói, Tống thiếu điên rồi.
Lúc gặp lại cô, cô cũng sắp đón nhân cuộc sống tươi đẹp lần thứ ba, anh đến đập phá hôn lễ cướp cô dâu, “Tần Ngu, cô chỉ có thể gả cho tôi, người khác, đừng hòng mơ tưởng!”
“Giới thiệu: Tôi đi qua rất nhiều nơi, xem qua rất nhiều phong cảnh, thích qua rất nhiều người, đến cuối cùng xoay người lại mới phát hiện, chỉ có em mới là người tôi cần.”
Nam chính nữ chính cả người sạch sẽ, một chọi một, sủng văn.
Giới thiệu vắn tắc vô năng, mời đọc chính văn.
Số chương: Chưa rõ ( >150c )
Convert: Tàng thư viện + Trục Nguyệt
Editor: VinJR
Tần Ngu cứ cho là mình nắm mơ, nhưng bốn tháng sau, bác sĩ lại chắc như đinh đóng cột nói cho cô biết, ‘Tần tiểu thư cô đã mang thai một thời gian rồi.’ Tần Ngu bối rối...
Gặp lại Tống Mạc lần nữa chính là ở trong TV, lúc đó anh có rất nhiều scandal trong giới giải trí.
Cô xem tivi thấy anh trái ôm phải ấp, liền nhổ một ngụm nước miếng trên mặt anh, người đàn ông này thật không biết xấu hổ, sau khi ăn người ta sạch sẽ liền phủi đít rời đi.
Khi cô thật vất vả sắp cùng con trai nghênh đón cuộc sống tốt đẹp lần thứ hai, anh lạnh lùng giống như thiên thần xuất hiện ở trước mặt cô, một tờ chi phiếu ném trước mặt cô, "Tần Ngu, đây là một trăm triệu, cùng với vật nhỏ kia gả cho tôi, tôi sẽ cho cô làm Tống phu nhân!"
Chi phiếu quan trọng hay tự do quan trọng? Một trăm triệu liền muốn lừa gạt cô vào tay sao? Trò cười!
Tần Ngu cười lạnh đón nhận ánh mắt khinh thường của người đàn ông kia, "Thật ngại quá, Tống thiếu, tôi đã có vị hôn phu rồi."
"Vị hôn phu?" Người đàn ông kia cười như không đếm xỉa tới.
Hôm sau, Tần Ngu khổ sở khi trông thấy vị hôn phu của mình trở thành vị hôn phu của người khác.
Có tin đồn, anh lãnh khốc vô tình không gần nữ sắc.
Lại có tin đồn, anh nuôi tiểu mật* ở công ty.
Tiểu mật*: Tình nhân, người tình, vợ nhỏ.
Ban đêm, cô lười biếng dựa vào cửa nhìn anh, "Tống Mạc, nghe nói tôi chỉ là tiểu mật của anh?"
Hôm sau, cô từ tiểu mật trong miệng người khác trở thành Tống phu nhân ai ai cũng biết.
Khi kết hôn được năm năm, một người phụ nữ vênh váo tự đắc xuất hiện trước mặt cô, "Tần Ngu, vị trí Tống phu nhân này cô nên nhường lại cho tôi."
Tần Ngu khinh thường, "Vị tiểu thư này, cô biết có bao nhiêu người phụ nữ đã nói với tôi những lời này không?"
Cô gái kia giễu cợt, "Cô nghĩ rằng tôi giống như những cô gái kia sao? Tần Ngu, cô cũng quá coi thường tôi rồi."
Khi cô gái dẫn đến một đứa bé bộ dáng giống Tống Mạc như đúc xuất hiện trước mặt Tần Ngu, Tần Ngu choáng váng...
Anh - Tống Mạc vậy mà dám cắm sừng lên đầu Tần Ngu cô, cô nổi giận đùng đùng đi tìm anh làm rõ, vậy mà anh lại lạnh lùng giống như chưa bao giờ quen biết cô, một tờ thỏa thuận li hôn ném trước mặt cô, "Tần Ngu, chúng ta ly hôn."
Trong một đem cô mang theo con của anh biến mất không chút dấu vết, anh lại liều mạng đi tìm cô, tất cả mọi người đều nói, Tống thiếu điên rồi.
Lúc gặp lại cô, cô cũng sắp đón nhân cuộc sống tươi đẹp lần thứ ba, anh đến đập phá hôn lễ cướp cô dâu, “Tần Ngu, cô chỉ có thể gả cho tôi, người khác, đừng hòng mơ tưởng!”
“Giới thiệu: Tôi đi qua rất nhiều nơi, xem qua rất nhiều phong cảnh, thích qua rất nhiều người, đến cuối cùng xoay người lại mới phát hiện, chỉ có em mới là người tôi cần.”
Nam chính nữ chính cả người sạch sẽ, một chọi một, sủng văn.
Giới thiệu vắn tắc vô năng, mời đọc chính văn.
Danh Sách Chương Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu Ngạo TruyenChu
- #101Chương 101-1: Mang theo tên nhóc kia gả cho tôi (1)
- #102Chương 101-2: Mang theo tên nhóc kia gả cho tôi (2)
- #103Chương 102-1: Một giấc mơ, một kết thúc? (1)
- #104Chương 102-2: Một giấc mơ, một kết thúc? (2)
- #105Chương 103: Người phụ nữ mạc danh kỳ diệu
- #106Chương 104: Cách người phụ nữ của tôi ra xa một chút
- #107Chương 105: Cô cứ chán ghét anh như vậy sao?
- #108Chương 106: Anh muốn hôn người phụ nữ này
- #109Chương 107: Vóc người không sai
- #110Chương 108: Chúng ta đi đăng ký kết hôn
- #111Chương 109: Chàng trai, sao anh có thể ngây thơ như thế?
- #112Chương 110: Này, em chết chắc rồi
- #113Chương 111: Tôi sẽ không ăn sạch cô
- #114Chương 112: Cô chuẩn bị ngủ ở trong phòng của tôi?
- #115Chương 113: Cô là vợ của Tống Mạc tôi
- #116Chương 114: Bị đội một cái nón xanh khổng lồ
- #117Chương 115: Xuân tâm nhộn nhạo
- #118Chương 116: Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi
- #119Chương 117: Như thế nào, động tâm sao?
- #120Chương 118: Lại nhớ tới người phụ nữ ngu ngốc kia
- #121Chương 119: Trong phòng có người
- #122Chương 120: Sợ tôi ăn cô có phải không?
- #123Chương 121: Thân thể của phụ nữ luôn thành thực hơn
- #124Chương 122: Cho nên bây giờ cô đang ghen tị sao?
- #125Chương 123
- #126Chương 124: Anh trúng đạn
- #127Chương 125: Lời chúc ngủ ngon cuối cùng
- #128Chương 126: Nhìn đủ rồi chưa?
- #129Chương 127: Sắc đẹp thay cơm
- #130Chương 128: Tại sao em lại hôn trộm anh?
- #131Chương 129: Em rất nóng sao?
- #132Chương 130: Phản ứng sinh lý bình thường
- #133Chương 131: Thực giống như tiểu bạch thỏ
- #134Chương 132: Ai quy định em không thể thích anh?
- #135Chương 133: Anh cầm tinh con chó sao?
- #136Chương 134: Ghen tị?
- #137Chương 135: Vài phút trên dưới mấy trăm vạn
- #138Chương 136: Đương nhiên là đi tắm rửa
- #139Chương 137: Anh muốn ăn em, không muốn ăn cơm
- #140Chương 138: Làm bạn gái của tôi đi
- #141Chương 139: Em hôn anh một cái
- #142Chương 140: Anh đòi hôn quá nhiều lần
- #143Chương 141: Anh biết chút xấu hổ được không?
- #144Chương 142: Lúc đó mình và Tống Mạc rất trong sáng
- #145Chương 143: Em muốn mang theo con trai anh chạy trốn
- #146Chương 144: Hồng hạnh xuất tường
- #147Chương 145: Một con sói dũng mãnh
- #148Chương 146: Tối hôm qua các người đã làm cái gì?
- #149Chương 147: Một đường tai to mặt lớn
- #150Chương 148: Mưu sát