
Còn tiếp
Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
124
Chương
0
Lượt xem
305777
Đề cử
Giới Thiệu Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo Truyện Chữ
Hắn chính là đại thiếu tôn quý nhất đứng đầu thành phố A, bá đạo, tà ác.
Cô là đại tiểu thư của tập đoàn Diệp thị, lạnh lùng, bình tĩnh. Ngày ấy, cha cô qua đời, vị hôn phu cường ngạnh từ hôn, Diệp thị sắp phải đóng cửa. hắn lại đột nhiên nhảy ra dùng2000 vạn mua một đêm của cô.
Khủng hoảng kinh tế của Diệp thị giải trừ.
Ai ngờ? Sau một đêm dây dưa, hắn lại ầm ĩ muốn cô phải chịu trách nhiệm. cô nói: "Cho đến bây giờ, tôi cũng không thấy tôi là người có trách nhiệm."
Hắn nói: "Như vậy tôi chịu trách nhiệm với em nhé, được không?"
"Tôi không cần." cô rõ ràng ý thức được, người đàn ông này muốn đùa giỡ với cô
“Nhưng anh cần!” Miệng hắn khẽ cong, lộ ra một nụ cười làm điên đảo chúng sinh.
"Anh không phân rõ phải trái." cô gần như hờn dỗi nói.
"Cho tới bây giờ, anh luôn là một người không phân rõ phải trái."
Phải trái là cái gì, hắn không biết. Cho tới bây giờ hắn luôn là người lấy quyền lực cùng tài lực nói chuyện vơi người khác. "Anh không thể xằng bậy."
“Chịu trách nhiệm với em, đó không phải là xằng bậy."
"Rốt cuộc anh muốn như thế nào?" cô vô lực hỏi, gặp phải loại người không nói đạo lý, cô chỉ có thể thỏa hiệp.
"Cưới em." hắn nhìn cô một cách nghiêm túc.
"Tôi không lấy chồng."
Lên giường một lần đã nói muốn cưới cô, đây không phải là tình yêu, mà là xúc động.
"Không muốn gả cũng không sao, chúng ta có thể hẹn hò trước."
Hắn nở nụ cười vô lại, nhưng trên vẻ mặt lại tràn đầy vẻ cưng chiều.
Hắn run rẩy đưa tay về phía cô, không biết tại sao, lúc này rất khẩn trương.
"Anh không biết làm?" cô nhàn nhạt nhìn lướt qua bàn tay run rẩy của hắn.
Hắn thu tay về, cười nhẹ nhàng, "Lần đầu tiên, nên em sẽ chịu trách nhiệm?"
"Như nhau thôi, không ai thua thiệt ai." cô thản nhiên nhìn gương mặt cười đến quái dị của hắn.
Hắn có chút hưng phấn với đáp án như vậy, lấn thân mà lên.
Tiếp bên trong phòng truyền đến thanh âm làm cho người ta đỏ mặt.
không lâu sau đó, "Ách, anh nhẹ một chút đi."
một canh giờ sau, "Khốn kiếp, anh cút xuống cho tôi."
Đêm khuya, bạn nữ nào đó ngủ mê man tỉnh lại, "Cầm thú, anh lại muốn làm cái gì?"
Hắn thành cái bóng của cô, như hình với bóng. Ăn cơm đi theo cô, ngủ đi theo cô, đi làm cũng đi theo cô, và cả đi dạo phố cũng đi theo cô.
"Đi kiếm chỗ nào mát mẻ đi, đừng theo tôi." Nhìn gã đàn ông theo cô như cái bóng, , lạnh nhạt nói.
"Chỉ cần có em, chỗ nào cũng mát." hắn chỉ vào mặt trời nóng bỏng mồ hôi tuôn như suối, cười lưu manh, ở trước mắt cô lúc ẩn lúc hiện.
‘ Ách ------’ cô đen mặt, không biết mình có chức năng điều hòa không khí từ lúc nào.
Cô là đại tiểu thư của tập đoàn Diệp thị, lạnh lùng, bình tĩnh. Ngày ấy, cha cô qua đời, vị hôn phu cường ngạnh từ hôn, Diệp thị sắp phải đóng cửa. hắn lại đột nhiên nhảy ra dùng2000 vạn mua một đêm của cô.
Khủng hoảng kinh tế của Diệp thị giải trừ.
Ai ngờ? Sau một đêm dây dưa, hắn lại ầm ĩ muốn cô phải chịu trách nhiệm. cô nói: "Cho đến bây giờ, tôi cũng không thấy tôi là người có trách nhiệm."
Hắn nói: "Như vậy tôi chịu trách nhiệm với em nhé, được không?"
"Tôi không cần." cô rõ ràng ý thức được, người đàn ông này muốn đùa giỡ với cô
“Nhưng anh cần!” Miệng hắn khẽ cong, lộ ra một nụ cười làm điên đảo chúng sinh.
"Anh không phân rõ phải trái." cô gần như hờn dỗi nói.
"Cho tới bây giờ, anh luôn là một người không phân rõ phải trái."
Phải trái là cái gì, hắn không biết. Cho tới bây giờ hắn luôn là người lấy quyền lực cùng tài lực nói chuyện vơi người khác. "Anh không thể xằng bậy."
“Chịu trách nhiệm với em, đó không phải là xằng bậy."
"Rốt cuộc anh muốn như thế nào?" cô vô lực hỏi, gặp phải loại người không nói đạo lý, cô chỉ có thể thỏa hiệp.
"Cưới em." hắn nhìn cô một cách nghiêm túc.
"Tôi không lấy chồng."
Lên giường một lần đã nói muốn cưới cô, đây không phải là tình yêu, mà là xúc động.
"Không muốn gả cũng không sao, chúng ta có thể hẹn hò trước."
Hắn nở nụ cười vô lại, nhưng trên vẻ mặt lại tràn đầy vẻ cưng chiều.
Hắn run rẩy đưa tay về phía cô, không biết tại sao, lúc này rất khẩn trương.
"Anh không biết làm?" cô nhàn nhạt nhìn lướt qua bàn tay run rẩy của hắn.
Hắn thu tay về, cười nhẹ nhàng, "Lần đầu tiên, nên em sẽ chịu trách nhiệm?"
"Như nhau thôi, không ai thua thiệt ai." cô thản nhiên nhìn gương mặt cười đến quái dị của hắn.
Hắn có chút hưng phấn với đáp án như vậy, lấn thân mà lên.
Tiếp bên trong phòng truyền đến thanh âm làm cho người ta đỏ mặt.
không lâu sau đó, "Ách, anh nhẹ một chút đi."
một canh giờ sau, "Khốn kiếp, anh cút xuống cho tôi."
Đêm khuya, bạn nữ nào đó ngủ mê man tỉnh lại, "Cầm thú, anh lại muốn làm cái gì?"
Hắn thành cái bóng của cô, như hình với bóng. Ăn cơm đi theo cô, ngủ đi theo cô, đi làm cũng đi theo cô, và cả đi dạo phố cũng đi theo cô.
"Đi kiếm chỗ nào mát mẻ đi, đừng theo tôi." Nhìn gã đàn ông theo cô như cái bóng, , lạnh nhạt nói.
"Chỉ cần có em, chỗ nào cũng mát." hắn chỉ vào mặt trời nóng bỏng mồ hôi tuôn như suối, cười lưu manh, ở trước mắt cô lúc ẩn lúc hiện.
‘ Ách ------’ cô đen mặt, không biết mình có chức năng điều hòa không khí từ lúc nào.
Danh Sách Chương Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo TruyenChu
- #1Chương 1: Một đêm, hai trăm triệu
- #2Chương 2: Trẻ hư Thượng Quan Sở
- #3Chương 3: Cậu muốn chơi trò ba người sao
- #4Chương 4: Ân nhân chỉ nên dùng để hãm hại
- #5Chương 5
- #6Chương 6: Đẹp trai nhưng đầu óc bị hỏng, đáng tiếc!
- #7Chương 7: Em cứ nhìn sách, anh thì nhìn em!
- #8Chương 8: AA chế, hiểu không?
- #9Chương 9: Sở thiếu bao che khuyết điểm
- #10Chương 10: Tôi bị bệnh không nhẹ
- #11Chương 11
- #12Chương 12: Trợ lý tổng tài
- #13Chương 13: Thượng Quan Sên dính
- #14Chương 14: Các người có ám muội?
- #15Chương 15: Chuyện này có điều kỳ lạ
- #16Chương 16: Yêu nghiệt, đừng đi ra dọa người
- #17Chương 17: Đi dạo phố phong ba
- #18Chương 18
- #19Chương 19: Đổi trắng thay đen
- #20Chương 20: Gần quan được ban lộc
- #21Chương 21
- #22Chương 22: Nụ hôn mê loạn
- #23Chương 23: Cây si đại tiểu thư
- #24Chương 24: Thế lực không rõ
- #25Chương 25: Có thể trả góp không?
- #26Chương 26: Mặt dày mày dạn, quấn quít không buông
- #27Chương 27: Cổ đông của Diệp thị
- #28Chương 28: Muốn báo thù sao?
- #29Chương 29: Ôm một cái
- #30Chương 30: Tội cố ý đả thương người
- #31Chương 31: Bỏ tù hai năm
- #32Chương 32: Tình yêu đáng sợ
- #33Chương 33: Da mặt dày
- #34Chương 34: Trao đổi điều kiện
- #35Chương 35: Vị dấm chua thuần túy
- #36Chương 36: Tập kích ở hiệu sách
- #37Chương 37: Một phát đoạt mệnh
- #38Chương 38: Giải cứu
- #39Chương 39: Tổn thất
- #40Chương 40: Tên cảnh sát ẻo lả
- #41Chương 41: Muốn chết sao? Tôi giúp cô
- #42Chương 42: Đau lòng mà khóc
- #43Chương 43: Bỏ trốn
- #44Chương 44: Cảm giác khi cưỡng bức tên yêu nghiệt này thế nào?
- #45Chương 45: Ngang tài ngang sức
- #46Chương 46: Nợ tình
- #47Chương 47: Cuộc hẹn ba người
- #48Chương 48: Chúng ta hẹn hò đi
- #49Chương 49: Em đang câu dẫn anh sao?
- #50Chương 50: Gả cho anh, được không?