
Còn tiếp
Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt
84
Chương
0
Lượt xem
311766
Đề cử
Giới Thiệu Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt Truyện Chữ
Trên thế giới luôn có một nhóm công như vậy, bọn họ yêu sâu đậm vai chính thụ của mình.
Có lẽ vì tự ti nhút nhát, có lẽ vì chậm chạp chất phác, hoặc có lẽ vì lòng tự tôn cao, kiêu ngạo…
Tóm lại chính là không mở miệng nói.
Trải qua hết tầng này đến tầng khác hiểu lầm, nghi kỵ lẫn nhau, khiến tình yêu giữa hai người vốn nên nóng bỏng như lửa thì lại nguội lạnh, rách nát, chia lìa, dừng lại.
Vì thế, để giúp những đôi có tình đi đến kết cục tốt đẹp, hệ thống Tiểu Thất trói định đám công không chịu mở miệng kia với “Hệ thống nói lời cợt nhả”.
Tiểu Thất: “Nếu không chịu mở miệng nói lời yêu, vậy thì để các người nói thẳng lời cợt nhả luôn.”
Giao diện thứ nhất: Công thành thật tự ti VS thụ ngạo kiều tạc mao.
Trần Khả Nhất từ nhỏ lớn lên trong một ngôi làng nghèo khó trên núi.
Ngay lúc sắp vì nghèo mà phải bỏ học, anh bất ngờ nhận được cơ hội lên thành phố lớn, trở thành trợ lý học tập cho cậu thiếu gia nhà giàu Ngôn Tụng.
Trước khi đến nơi, anh đã nghe nói tính tình Ngôn Tụng nóng nảy, bướng bỉnh, đánh nhau thường là một chọi ba. Vì vậy, Trần Khả Nhất tự nhắc mình phải chăm chỉ, thật thà, làm tốt bổn phận.
Không ngờ lần đầu tiên hai người gặp mặt, tim Trần Khả Nhất đập loạn, khuôn mặt đỏ bừng.
Anh vừa gặp đã yêu cậu thiếu gia này.
Nhưng Ngôn Tụng trong mắt anh là một hình tượng…thần thánh, không thể xâm phạm, không thể chạm tới, chỉ có thể yêu thầm.
Cho nên sau khi bị trói định hệ thống nói lời cợt nhả, anh bắt đầu hối hận vì mình không phải người câm.
Nhưng anh đấu không lại hệ thống, lời cợt nhả bắt buộc phải nói.
Một buổi sáng nọ, sau 20 năm sống thật thà, nội liễm, Trần Khả Nhất cắn đầu lưỡi, liều mạng, run run lắp bắp nói ra hai chữ “Em bé” với Ngôn Tụng.
Anh còn nghĩ cậu sẽ lập tức trừng anh, mắng anh ghê tởm.
Không ngờ Ngôn Tụng chỉ mất tự nhiên quay đầu đi, sau đó đi thật nhanh về phòng, còn xỏ đôi dép hoạt hình mà Trần Khả Nhất mua cho cậu.
Ngôn Tụng bị thương không tiện tắm, Trần Khả Nhất nhận lấy trách nhiệm ấy.
Anh không dám nhìn bậy, toàn bộ quá trình chỉ dám nhìn trừng trừng như chết vào trần nhà của phòng tắm, mắt thấy việc tắm rửa sắp kết thúc…
Trần Khả Nhất giãy giụa hơn mười phút trong lòng, cuối cùng cảm giác sống không còn gì luyến tiếc nữa liền nhìn trần nhà nói:
“Ngôn Tụng.”
“Em…bíp bíp em hồng quá.”
Anh còn tưởng nói câu này xong Ngôn Tụng sẽ đá anh ra khỏi phòng tắm.
Vì thế anh lập tức cúi đầu xin lỗi.
Ai ngờ vừa cúi đầu đã đối diện với khuôn mặt, lỗ tai và cổ đỏ bừng đến phát cháy của Ngôn Tụng.
Đêm đó Ngôn Tụng say rượu, được anh cõng về nhà. Nhìn thấy Ngôn Tụng đang nằm trên giường, hơi men còn chưa tan, Trần Khả Nhất ngồi xổm bên cạnh, cố gắng hạ thấp âm lượng, dè dặt hỏi:
“Em có thể ngồi lên mặt anh không?”
Anh còn nghĩ nói câu đó xong Ngôn Tụng sẽ đấm anh rụng hết răng.
Không ngờ Ngôn Tụng run run ngồi dậy từ trên giường, đôi mắt mơ hồ vì men rượu, đáp:
“Có cần cởi quần không?”
Giao diện thứ hai: Công cà lơ lất phất VS vợ thụ thanh, tao lạnh nhạt.
Tag: Đô thị, yêu sâu sắc, thiên chi kiêu tử, hệ thống.
Vai chính góc nhìn Trần Khả Nhất,tương tác Ngôn Tụng, vai phụ Thẩm Kiệt.
Khác: Công thành thật bỗng nhiên bị sửa thành công nói lời cợt nhả.
Một câu tóm tắt: Công thành thật nhưng bị trói định hệ thống nói lời cợt nhả.
Lập ý: Tích cực tiến về phía trước, không sợ tương lai.
Có lẽ vì tự ti nhút nhát, có lẽ vì chậm chạp chất phác, hoặc có lẽ vì lòng tự tôn cao, kiêu ngạo…
Tóm lại chính là không mở miệng nói.
Trải qua hết tầng này đến tầng khác hiểu lầm, nghi kỵ lẫn nhau, khiến tình yêu giữa hai người vốn nên nóng bỏng như lửa thì lại nguội lạnh, rách nát, chia lìa, dừng lại.
Vì thế, để giúp những đôi có tình đi đến kết cục tốt đẹp, hệ thống Tiểu Thất trói định đám công không chịu mở miệng kia với “Hệ thống nói lời cợt nhả”.
Tiểu Thất: “Nếu không chịu mở miệng nói lời yêu, vậy thì để các người nói thẳng lời cợt nhả luôn.”
Giao diện thứ nhất: Công thành thật tự ti VS thụ ngạo kiều tạc mao.
Trần Khả Nhất từ nhỏ lớn lên trong một ngôi làng nghèo khó trên núi.
Ngay lúc sắp vì nghèo mà phải bỏ học, anh bất ngờ nhận được cơ hội lên thành phố lớn, trở thành trợ lý học tập cho cậu thiếu gia nhà giàu Ngôn Tụng.
Trước khi đến nơi, anh đã nghe nói tính tình Ngôn Tụng nóng nảy, bướng bỉnh, đánh nhau thường là một chọi ba. Vì vậy, Trần Khả Nhất tự nhắc mình phải chăm chỉ, thật thà, làm tốt bổn phận.
Không ngờ lần đầu tiên hai người gặp mặt, tim Trần Khả Nhất đập loạn, khuôn mặt đỏ bừng.
Anh vừa gặp đã yêu cậu thiếu gia này.
Nhưng Ngôn Tụng trong mắt anh là một hình tượng…thần thánh, không thể xâm phạm, không thể chạm tới, chỉ có thể yêu thầm.
Cho nên sau khi bị trói định hệ thống nói lời cợt nhả, anh bắt đầu hối hận vì mình không phải người câm.
Nhưng anh đấu không lại hệ thống, lời cợt nhả bắt buộc phải nói.
Một buổi sáng nọ, sau 20 năm sống thật thà, nội liễm, Trần Khả Nhất cắn đầu lưỡi, liều mạng, run run lắp bắp nói ra hai chữ “Em bé” với Ngôn Tụng.
Anh còn nghĩ cậu sẽ lập tức trừng anh, mắng anh ghê tởm.
Không ngờ Ngôn Tụng chỉ mất tự nhiên quay đầu đi, sau đó đi thật nhanh về phòng, còn xỏ đôi dép hoạt hình mà Trần Khả Nhất mua cho cậu.
Ngôn Tụng bị thương không tiện tắm, Trần Khả Nhất nhận lấy trách nhiệm ấy.
Anh không dám nhìn bậy, toàn bộ quá trình chỉ dám nhìn trừng trừng như chết vào trần nhà của phòng tắm, mắt thấy việc tắm rửa sắp kết thúc…
Trần Khả Nhất giãy giụa hơn mười phút trong lòng, cuối cùng cảm giác sống không còn gì luyến tiếc nữa liền nhìn trần nhà nói:
“Ngôn Tụng.”
“Em…bíp bíp em hồng quá.”
Anh còn tưởng nói câu này xong Ngôn Tụng sẽ đá anh ra khỏi phòng tắm.
Vì thế anh lập tức cúi đầu xin lỗi.
Ai ngờ vừa cúi đầu đã đối diện với khuôn mặt, lỗ tai và cổ đỏ bừng đến phát cháy của Ngôn Tụng.
Đêm đó Ngôn Tụng say rượu, được anh cõng về nhà. Nhìn thấy Ngôn Tụng đang nằm trên giường, hơi men còn chưa tan, Trần Khả Nhất ngồi xổm bên cạnh, cố gắng hạ thấp âm lượng, dè dặt hỏi:
“Em có thể ngồi lên mặt anh không?”
Anh còn nghĩ nói câu đó xong Ngôn Tụng sẽ đấm anh rụng hết răng.
Không ngờ Ngôn Tụng run run ngồi dậy từ trên giường, đôi mắt mơ hồ vì men rượu, đáp:
“Có cần cởi quần không?”
Giao diện thứ hai: Công cà lơ lất phất VS vợ thụ thanh, tao lạnh nhạt.
Tag: Đô thị, yêu sâu sắc, thiên chi kiêu tử, hệ thống.
Vai chính góc nhìn Trần Khả Nhất,tương tác Ngôn Tụng, vai phụ Thẩm Kiệt.
Khác: Công thành thật bỗng nhiên bị sửa thành công nói lời cợt nhả.
Một câu tóm tắt: Công thành thật nhưng bị trói định hệ thống nói lời cợt nhả.
Lập ý: Tích cực tiến về phía trước, không sợ tương lai.
Danh Sách Chương Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt TruyenChu
- #1Chương 1: “Mau kêu cậu ấy là Em bé”
- #2Chương 2: Tiêu thụ nội bộ
- #3Chương 3: “Anh không phải muốn nhân lúc em ngủ trộm hôn em…
- #4Chương 4: “Em bé”
- #5Chương 5: “Chị là cô nhi sao?”
- #6Chương 6: “Anh thèm muốn em!”
- #7Chương 7: Phát hiện mặt Ngôn Tụng đỏ bừng như…
- #8Chương 8: “Trần Khả Nhất thổ lộ với tao.”
- #9Chương 9: “Là anh không rời khỏi em được”
- #10Chương 10: “Tôi tới đón Ngôn Tụng về nhà.”
- #11Chương 11: “Anh rất vui vẻ.”
- #12Chương 12: “Anh sẽ ngồi đây trông em.”
- #13Chương 13: “Anh không yêu đương, có phải vì……
- #14Chương 14: “Anh em tốt, anh em tốt.”
- #15Chương 15: “Ngủ chung một giường, có thể chứ?”……
- #16Chương 16: “Em có cảm thấy chật không?”
- #17Chương 17: Đắp chăn lên người
- #18Chương 18: Em sẽ đi làm gia sư giúp anh.
- #19Chương 19: “Sao thế, anh không tin em à?”
- #20Chương 20: “Anh muốn nghe giọng nói của em mỗi đêm.”
- #21Chương 21: “Bởi vì em thích anh!”
- #22Chương 22: Anh đã nói là anh thích em rồi.
- #23Chương 23: Tỏ tình
- #24Chương 24: Em muốn thử hôn không?
- #25Chương 25: Anh ấy là người chủ động; anh ấy ở trên .
- #26Chương 26: “Tôi chỉ muốn đi tiểu trước thôi!”
- #27Chương 27: “Tiếp tục hôn”
- #28Chương 28: “Em bé, để anh đút em nhé.……
- #29Chương 29: “Xin lỗi, tôi không có bạn gái.”
- #30Chương 30: “Anh dậy rồi à…?”
- #31Chương 31: Chia sẻ cuộc sống hàng ngày
- #32Chương 32: “Vậy còn việc tắm rửa thì sao?”
- #33Chương 33: “Tay…anh…lấy ra”
- #34Chương 34: “Nếu anh nhìn xuống nữa, em sẽ móc mắt anh ra!”
- #35Chương 35: “Có thoải mái không?”
- #36Chương 36: “Đàn ông các anh… cũng cần tránh thai sao?”
- #37Chương 37: Bữa tối ánh nến.
- #38Chương 38: “Nếu đau thì có thể cắn anh.”
- #39Chương 39: “Em không làm ra vẻ đến như thế.”
- #40Chương 40: “Mông của em còn đau không?”
- #41Chương 41: “Hôn như vậy… thích hơn.”
- #42Chương 42: Anh muốn ăn.
- #43Chương 43: “Trước hết, tôi là một người đàn ông.”
- #44Chương 44: “Em rất phản nghịch.”
- #45Chương 45: “Tối nay anh vẫn muốn giúp em.”
- #46Chương 46: “Thực ra, anh không nghĩ mình là người đồng tính.”
- #47Chương 47: Ngực nóng kinh khủng, Ngôn Tụng có thể cảm nhận rõ ràng ngay cả qua lớp quần áo.
- #48Chương 48: Tại sao bạn không thử xem?
- #49Chương 49: Dấu răng
- #50Chương 50: Liệu điều này có cản trở sự phát triển của mối quan hệ không?