
Còn tiếp
Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi
317
Chương
0
Lượt xem
298438
Đề cử
Giới Thiệu Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi Truyện Chữ
Editor: ThủyTrúc
"Tối nay, tôi là của anh......" Liên Hoa xinh đẹp quyến rũ dựa lên thân hình người đàn ông, lười biếng nói.
Tối nay, vốn là đêm tân hôn của cô, em gái cô - con gái của mẹ kế cô đã tặng cho cô một món quà, đó là sắp hình khiêu dâm giữa cô ấy và chồng sắp cưới của cô, mẹ kế của cô lại tặng cho cô một món quà, đó là lấy mất đi tất cả tài sản của cô, họ còn âm mưu muốn giết luôn cả cô;
Tối nay, cô muốn phóng túng bản thân mình, cô muốn ở quán bar này kết thúc sự trong trắng của mình.
Do ham vui nhất thời, cô liền xoay người đi lên chuyến máy bay tới nước pháp.
Năm năm sau, cô là chủ tịch của tập đoàn FL, cô dắt theo một bé trai bốn tuổi đẹp như hoa nhưng rất lạnh lùng xuống máy bay, lần này, cô sẽ đem món nợ mà họ đã nợ cô đòi lại gắp trăm ngàn lần.
Từ đó kế hoạch báo thù liền bắt đầu.
Bảo bối nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc nói: "Ông dám giành mẹ của tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi. Hừ, ông nhất định sẽ chết!"
Mở đầu
Đoạn thứ nhất
"Chị, chị phải giúp em...... Chị em xin lỗi chị, đều là lỗi của em...... Nếu như những tấm hình này được công bố ra ngoài, Liên gia và Đỗ gia sẽ mất hết mặt mũi!"
Những tấm hình rơi xuống đất, đập vào mắt của cô là những hình ảnh bần thỉu, toàn thân hai người đều không một mãnh vãi che thân, triềm miên ân ái, người phụ nữ đó là người đang quỳ trước mặt cô và cũng là con gái của mẹ kế cô, mà người đàn ông đó lại là chồng sắp cưới của cô!
"Thủ tục làm xong chưa? Không được chia cho Liên Hoa một đồng tiền nào cả?! Nhớ là phải làm cho cô ấy ra đi vĩnh viễn nha chưa, phải làm cho gọn gàng một chút đó!" Mẹ kế đang hưng phấn nói chuyện điện thoại với đầu dây bên kia.
Thì ra trong lúc vô tình đó, cô đã mất tất cả......
Đoạn thứ hai
"Người phụ nữ đáng chết này, tại sao cô để lại 5000 đồng, cô phải giải thích cho tôi!" Giọng nói của người đàn ông rất tức giận, cho dù đang nói chuyện điện thoại nhưng đầu dây bên kia vẫn nghe được rõ ràng.
"Giải thích cái gì, tình một đêm mà thôi, chẳng lẻ tối hôm qua anh chưa được hưởng thụ hay sao? Hay là anh chê tiền ít? Anh muốn bao nhiêu, tôi sẽ đưa cho anh?" Liên Hoa đang ngồi trong phòng chờ, chờ đợi máy bay cất cánh, lời nói ra khỏi miệng có phần trêu chọc.
"Cô!" Người đàn ông nổi giận, cắn răng nghiến lợi nói: "Không, cô đưa nhiều lắm rồi, tôi còn đang thiếu nợ cô một lần nữa! Cô nhất định phải trở lại đòi nha!"
"Được." Liên Hoa chờ đối phương cúp điện thoại, cô liền đem điện thoại ném vào thùng rác, sau đó đi lên máy báy.
Đoạn thứ ba
Gặp nhau lần nữa.
Người đàn ông nhìn người phụ nữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này, đè nén lửa giận, hừ lạnh nói: "Người phụ nữ này, cô còn nhớ năm năm trước cô đã đưa cho tôi 5000 đồng không! Cô có nhớ tôi còn thiếu cô một lần nữa không?!"
Cô nhìn anh ngồi trên xe lăn, nhún vai mỉm cười nói: "Triển công tử, anh muốn trả nợ cho tôi thì ít nhất anh phải ‘đứng lên’, thì lúc đó anh mới có quyền nói chuyện với tôi." Ánh mắt mập mờ của cô nhìn anh từ phần eo trở xuống bắp đùi rồi trở lên bộ vị của anh.
"Cô! Cô chờ đó cho tôi! Qua một thời gian nữa tôi sẽ làm cho cô biết rằng tôi có ‘đứng lên’ được hay không!!"
Anh quyết định anh muốn mau chóng hồi phục! Dù chỉ là lên giường với người phụ nữ này, anh cũng muốn anh mau ‘đứng lên’!
Đoạn thứ tư
"Liên Hoa, cô dám cướp con trai của tôi đi, cô còn muốn lừa gạt tôi nữa sao!" Người đàn ông nhìn đứa bé có khuôn mặt giống như mặt, giận dữ đến phát run.
"Người đàn ông này, người đang ở trong lòng của ông, là người phụ nữ của tôi, ông mau buông mẹ tôi ra!"
"Tiểu quỷ, mẹ của con chẳng lẽ không nói cho con biết, ta là người đàn ông của cô ấy, là cha của con sao!"
"Ông dám giành mẹ với tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi! Hừ, ông nhất định sẽ chết!"
"Tối nay, tôi là của anh......" Liên Hoa xinh đẹp quyến rũ dựa lên thân hình người đàn ông, lười biếng nói.
Tối nay, vốn là đêm tân hôn của cô, em gái cô - con gái của mẹ kế cô đã tặng cho cô một món quà, đó là sắp hình khiêu dâm giữa cô ấy và chồng sắp cưới của cô, mẹ kế của cô lại tặng cho cô một món quà, đó là lấy mất đi tất cả tài sản của cô, họ còn âm mưu muốn giết luôn cả cô;
Tối nay, cô muốn phóng túng bản thân mình, cô muốn ở quán bar này kết thúc sự trong trắng của mình.
Do ham vui nhất thời, cô liền xoay người đi lên chuyến máy bay tới nước pháp.
Năm năm sau, cô là chủ tịch của tập đoàn FL, cô dắt theo một bé trai bốn tuổi đẹp như hoa nhưng rất lạnh lùng xuống máy bay, lần này, cô sẽ đem món nợ mà họ đã nợ cô đòi lại gắp trăm ngàn lần.
Từ đó kế hoạch báo thù liền bắt đầu.
Bảo bối nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc nói: "Ông dám giành mẹ của tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi. Hừ, ông nhất định sẽ chết!"
Mở đầu
Đoạn thứ nhất
"Chị, chị phải giúp em...... Chị em xin lỗi chị, đều là lỗi của em...... Nếu như những tấm hình này được công bố ra ngoài, Liên gia và Đỗ gia sẽ mất hết mặt mũi!"
Những tấm hình rơi xuống đất, đập vào mắt của cô là những hình ảnh bần thỉu, toàn thân hai người đều không một mãnh vãi che thân, triềm miên ân ái, người phụ nữ đó là người đang quỳ trước mặt cô và cũng là con gái của mẹ kế cô, mà người đàn ông đó lại là chồng sắp cưới của cô!
"Thủ tục làm xong chưa? Không được chia cho Liên Hoa một đồng tiền nào cả?! Nhớ là phải làm cho cô ấy ra đi vĩnh viễn nha chưa, phải làm cho gọn gàng một chút đó!" Mẹ kế đang hưng phấn nói chuyện điện thoại với đầu dây bên kia.
Thì ra trong lúc vô tình đó, cô đã mất tất cả......
Đoạn thứ hai
"Người phụ nữ đáng chết này, tại sao cô để lại 5000 đồng, cô phải giải thích cho tôi!" Giọng nói của người đàn ông rất tức giận, cho dù đang nói chuyện điện thoại nhưng đầu dây bên kia vẫn nghe được rõ ràng.
"Giải thích cái gì, tình một đêm mà thôi, chẳng lẻ tối hôm qua anh chưa được hưởng thụ hay sao? Hay là anh chê tiền ít? Anh muốn bao nhiêu, tôi sẽ đưa cho anh?" Liên Hoa đang ngồi trong phòng chờ, chờ đợi máy bay cất cánh, lời nói ra khỏi miệng có phần trêu chọc.
"Cô!" Người đàn ông nổi giận, cắn răng nghiến lợi nói: "Không, cô đưa nhiều lắm rồi, tôi còn đang thiếu nợ cô một lần nữa! Cô nhất định phải trở lại đòi nha!"
"Được." Liên Hoa chờ đối phương cúp điện thoại, cô liền đem điện thoại ném vào thùng rác, sau đó đi lên máy báy.
Đoạn thứ ba
Gặp nhau lần nữa.
Người đàn ông nhìn người phụ nữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này, đè nén lửa giận, hừ lạnh nói: "Người phụ nữ này, cô còn nhớ năm năm trước cô đã đưa cho tôi 5000 đồng không! Cô có nhớ tôi còn thiếu cô một lần nữa không?!"
Cô nhìn anh ngồi trên xe lăn, nhún vai mỉm cười nói: "Triển công tử, anh muốn trả nợ cho tôi thì ít nhất anh phải ‘đứng lên’, thì lúc đó anh mới có quyền nói chuyện với tôi." Ánh mắt mập mờ của cô nhìn anh từ phần eo trở xuống bắp đùi rồi trở lên bộ vị của anh.
"Cô! Cô chờ đó cho tôi! Qua một thời gian nữa tôi sẽ làm cho cô biết rằng tôi có ‘đứng lên’ được hay không!!"
Anh quyết định anh muốn mau chóng hồi phục! Dù chỉ là lên giường với người phụ nữ này, anh cũng muốn anh mau ‘đứng lên’!
Đoạn thứ tư
"Liên Hoa, cô dám cướp con trai của tôi đi, cô còn muốn lừa gạt tôi nữa sao!" Người đàn ông nhìn đứa bé có khuôn mặt giống như mặt, giận dữ đến phát run.
"Người đàn ông này, người đang ở trong lòng của ông, là người phụ nữ của tôi, ông mau buông mẹ tôi ra!"
"Tiểu quỷ, mẹ của con chẳng lẽ không nói cho con biết, ta là người đàn ông của cô ấy, là cha của con sao!"
"Ông dám giành mẹ với tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi! Hừ, ông nhất định sẽ chết!"
Danh Sách Chương Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi TruyenChu
- #251Chương 236: Chặt cổ tay
- #252Chương 237: Đồ đê tiện
- #253Chương 238: Xem cho thật rõ!
- #254Chương 239: Bí mật che dấu
- #255Chương 240: Đi giám định đi
- #256Chương 241: Hai tin tức
- #257Chương 242: Chạy đi đâu
- #258Chương 243: Không thể đối xử với tôi như vậy
- #259Chương 244: Tìm tôi
- #260Chương 245: Cậu là nội ứng sao?
- #261Chương 246: Tình đầu
- #262Chương 247: Anh là đồ Tôn!
- #263Chương 248: Báu vật mất rồi lại được
- #264Chương 249: Cô ta còn chưa chết sao?
- #265Chương 250: Tôi còn sợ cái gì?
- #266Chương 252: Đánh cuộc một lần!
- #267Chương 253: Cha gạt người
- #268Chương 254: Nghi phạm phóng hỏa
- #269Chương 256: Thật xin lỗi
- #270Chương 257: Tôi nhớ ra rồi
- #271Chương 258: Đúng là sự thật!
- #272Chương 259: Người phụ nữ điên
- #273Chương 260: Vết thương nhỏ mà thôi
- #274Chương 261: Chứng minh như thế nào?
- #275Chương 262: Tố
- #276Chương 263: Cổ quái
- #277Chương 264: Điều tra rõ tất cả
- #278Chương 265: Mày mới là kẻ điên
- #279Chương 266: Báo thù thành công… Rồi sao?
- #280Chương 267: Kỳ tích
- #281Chương 268: Chúa tể
- #282Chương 269: Tôi và cô đánh cược
- #283Chương 270: Đau đớn sống lại
- #284Chương 271: Đứa bé có gene tốt
- #285Chương 272: Thu thập hàng mẫu
- #286Chương 273: Muốn giao ước mười năm với tôi không?
- #287Chương 274: Mùi nguy hiểm
- #288Chương 275: Thuốc
- #289Chương 276: Anh yêu em
- #290Chương 277: Anh ấy là của tôi
- #291Chương 278: Ông nói gà bà nói vịt
- #292Chương 279: Chờ em
- #293Chương 280: Ngược dòng thời gian
- #294Chương 281: Ơn huệ lớn bằng trời
- #295Chương 282: Thu vào dưới tay
- #296Chương 283: Là cô
- #297Chương 284: Đại Thủ Bút
- #298Chương 285: Đã lâu
- #299Chương 286: Hoan nghênh đến với thế giới của tôi
- #300Chương 287: Lễ đăng quang/Lên ngôi