
Tạm dừng
Cực Phẩm Cuồng Thiếu
2235
Chương
0
Lượt xem
306070
Đề cử
Giới Thiệu Cực Phẩm Cuồng Thiếu Truyện Chữ
Truyện có rất nhiều tình tiết có thể nói là hài hước nhưng cũng có thể nói là bi thương. Nhân vật chính trong truyện là một câu thanh niên với nhiều điều kỳ lạ xảy ra xung quanh, có những điều mà không thể tìm được câu trả lời, vây quanh hắn là những xô bồ nhân thế mặc dù lòng chẳng hề vấn vương, một nhân vật lạ được tác giả Phong Cuồng; mời bạn đến với truyện đô thị này.
Kim lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long.
(Kim lân há là vật trong ao, một trận mưa gió liền hóa rồng.)
Một thiếu niên có thân thể không rõ ràng đi vào chốn phồn hoa đô thị, hắn chỉ mong sống một cuồng sống bình yên như mọi người nhưng lại phát hiện hồng phấn gian nhân, thế lực khắp nơi lao vào hắn giống thiêu thân lao đầu vào lửa.
Chuyện quốc gia, chuyện thiên hạ, từ xuất thế đến cứu thế, hắn giống như một đầu mãnh hổ xuống núi, một đường không gì cản nổi.
- Có rất nhiều kẻ muốn giết ta, có người đã sám hối trong Địa ngục, cũng có người đang trên đường xuống đó.
Diệp Phàm.
Tô Lưu Ly vốn không hợp mắt với Diệp Phàm, lúc này nghe Diệp Phàm nói như vậy thì nàng liền tức giận trừng mắt Diệp Phàm. Chử lão đầu không trị được nhưng tôi có thể trị.
Diệp Phàm nói. Chử thần y không chữa khỏi bệnh, hắn có thể trị? Lời nói của Diệp Phàm giống như là một đạo sét vang lên giữa trời xuân. Dưới ánh mặt trời, Phúc bá cũng tốt, Tô Lưu Ly cũng tốt, thậm chí ngay cả Tô Vũ Hinh cũng cảm thấy đầu óc của mình bị chập mạch. Bọn họ giống như pho tượng điêu khắc đứng ở đó, quên cả nói chuyện, chỉ là trừng to mắt nhìn vào Diệp Phàm. Cứ như vậy ngơ ngác mà nhìn.
Kim lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long.
(Kim lân há là vật trong ao, một trận mưa gió liền hóa rồng.)
Một thiếu niên có thân thể không rõ ràng đi vào chốn phồn hoa đô thị, hắn chỉ mong sống một cuồng sống bình yên như mọi người nhưng lại phát hiện hồng phấn gian nhân, thế lực khắp nơi lao vào hắn giống thiêu thân lao đầu vào lửa.
Chuyện quốc gia, chuyện thiên hạ, từ xuất thế đến cứu thế, hắn giống như một đầu mãnh hổ xuống núi, một đường không gì cản nổi.
- Có rất nhiều kẻ muốn giết ta, có người đã sám hối trong Địa ngục, cũng có người đang trên đường xuống đó.
Diệp Phàm.
Tô Lưu Ly vốn không hợp mắt với Diệp Phàm, lúc này nghe Diệp Phàm nói như vậy thì nàng liền tức giận trừng mắt Diệp Phàm. Chử lão đầu không trị được nhưng tôi có thể trị.
Diệp Phàm nói. Chử thần y không chữa khỏi bệnh, hắn có thể trị? Lời nói của Diệp Phàm giống như là một đạo sét vang lên giữa trời xuân. Dưới ánh mặt trời, Phúc bá cũng tốt, Tô Lưu Ly cũng tốt, thậm chí ngay cả Tô Vũ Hinh cũng cảm thấy đầu óc của mình bị chập mạch. Bọn họ giống như pho tượng điêu khắc đứng ở đó, quên cả nói chuyện, chỉ là trừng to mắt nhìn vào Diệp Phàm. Cứ như vậy ngơ ngác mà nhìn.
Danh Sách Chương Cực Phẩm Cuồng Thiếu TruyenChu
- #101Chương 101: Người muốn chết là bọn mày
- #102Chương 102: Trả nợ
- #103Chương 103: Toàn bại
- #104Chương 104: Đây không phải là mơ
- #105Chương 105: Diệp Văn Hạo hiện thân
- #106Chương 106: Chuyện giang hồ, giang hồ
- #107Chương 107: Lời hứa hẹn đầu tiên
- #108Chương 108: Kinh động
- #109Chương 109: Giết !!
- #110Chương 110: Muốn chết sớm
- #111Chương 111: Nhổ hết răng
- #112Chương 112: Đột phá Tiên Thiên nhập môn
- #113Chương 113: Giãy dụa
- #114Chương 114: Giết chết thiên tài Hồng Vũ môn
- #115Chương 115: Không hối hận
- #116Chương 116: Trong lòng như vẽ giang sơn
- #117Chương 117: Âm hiểm
- #118Chương 118: Cầu hôn
- #119Chương 119: Ủy khuất
- #120Chương 120: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- #121Chương 121: Quyết nghị cuối cùng
- #122Chương 122: Diệp Phàm ra mặt
- #123Chương 123: Nói thật mà không ai tin
- #124Chương 124: Anh nguyện vì em mà phá lệ
- #125Chương 125: Khinh người quá đáng
- #126Chương 126: Không để nó chịu ủy khuất
- #127Chương 127: Trò hay bắt đầu
- #128Chương 128: Cơn Ác Mộng
- #129Chương 129: Có Chuẩn Bị Mà Đến
- #130Chương 130: Ma Hậu Cường Thế
- #131Chương 131: Chuộc lỗi
- #132Chương 132: Thấy gió, cao thủ thay đổi sắc mặt
- #133Chương 133: Trèo càng cao, té càng đau
- #134Chương 134: Sớm biết như thế, tội gì phải làm
- #135Chương 135: Mất bò mới lo làm chuồng, thì đã trễ
- #136Chương 136: Cảm ơn anh, thủ hộ thần của em
- #137Chương 137: Em muốn ở trên
- #138Chương 138: Bí mật, uy hiếp
- #139Chương 139: Khúc nhạc dạo
- #140Chương 140: Điên cuồng qua đi, Bán Bộ Tiên Thiên
- #141Chương 141: Cha con gặp mặt, tạo hóa trêu người
- #142Chương 142: Bố cục cùng mong đợi
- #143Chương 143: Lưu Ly, Nhược Thủy
- #144Chương 144: Hiểu Lầm, Ủy Khuất
- #145Chương 145: Ngang ngược càn rỡ
- #146Chương 146: Ảo tưởng là một loại bệnh
- #147Chương 147: Tự tác đa tình
- #148Chương 148
- #149Chương 149: Sáng Lập Truyền Thuyết, Trở Thành Trò Cười
- #150Chương 150: Oan Gia Ngõ Hẹp