
Tạm dừng
Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Em Dám Bỏ Trốn
316
Chương
0
Lượt xem
296787
Đề cử
Giới Thiệu Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Em Dám Bỏ Trốn Truyện Chữ
Nội Dung Truyện:
"Không, van cầu em, không cần... chị là chị của em mà, sao em có thể đối xử với chị như vậy được?" Mắt cô rưng rưng, thanh âm run rẩy.
"Chị. Lạc Tích Tuyết, em đừng giả dối! Tới tận bây giờ tôi chưa hề coi em là chị, trong mắt tôi em chính là người con gái khiến tôi muốn đến phát điên". Ánh mắt hắn đỏ đậm, đó là dấu hiệu của dục vọng.
Hắn tàn nhẫn cởi quần áo của Tích Tuyết không còn một mảnh, không để ý cô giãy dụa cùng đau khổ van xin, dùng sức xuyên xỏ qua, hung hăng biến cô thành người con gái của hắn. Hắn quá yêu cô, yêu đến khắc cốt ghi tâm, năm hắn 9 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy Tích Tuyết, tâm đóng băng đã lau, nay lại vì cô mà trầm luân thật sâu... Mười ba năm, hắn vẫn vì cô mà chờ đợi đến cuồng dại, cam nguyện vì cô buông hết thảy thù hận, chỉ vì muốn một ngày nào đó quang minh chính đại đứng bên cạnh cô. Nhưng điều làm hắn tan nát cõi lòng là khi rốt cuộc hắn trở thành người đàn ông mà vạn người kính mộ, có thế lực khổng lồ sau lưng cơ hồ gần như một tay che trời thì cô lại gả cho người đàn ông khác.
"Lạc Tích Tuyết, vì tôi muốn có được em, tôi không tiếc bất cứ thủ đoạn nào để đoạt lấy." Hắn kéo Tích Tuyết từ trong lễ đường bước ra, buộc cô phải ký tên vào giấy đăng ký kết hôn.
"Lạc Thiên Uy, tôi hận anh, mặc dù anh có được thân thể của tôi nhưng vĩnh viễn anh sẽ không có được trái tim của tôi". Cô rưng rưng, con ngươi đầy phẫn hận nhìn hắn. Hắn khiến cha cô đang ốm đau trên giường vì tức mà chết, giết chết vị hôn phu của cô, chiếm đoạt hết tài sản của cô, giam cầm... Cứ thế lần lượt bị giữ lấy, cô bị ác ma vô tình dẫm đạp, bóp nát. Thiếu niên ôn nhu đã từng dốc lòng che chở cho cô nay đã biến thành ác ma thú tính điên cuồng đoạt lấy cô. Thì ra 10 năm này hắn ẩn nhẫn, bất quá chỉ là vì trò chơi trả thù nực cười này sao?
"Không, van cầu em, không cần... chị là chị của em mà, sao em có thể đối xử với chị như vậy được?" Mắt cô rưng rưng, thanh âm run rẩy.
"Chị. Lạc Tích Tuyết, em đừng giả dối! Tới tận bây giờ tôi chưa hề coi em là chị, trong mắt tôi em chính là người con gái khiến tôi muốn đến phát điên". Ánh mắt hắn đỏ đậm, đó là dấu hiệu của dục vọng.
Hắn tàn nhẫn cởi quần áo của Tích Tuyết không còn một mảnh, không để ý cô giãy dụa cùng đau khổ van xin, dùng sức xuyên xỏ qua, hung hăng biến cô thành người con gái của hắn. Hắn quá yêu cô, yêu đến khắc cốt ghi tâm, năm hắn 9 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy Tích Tuyết, tâm đóng băng đã lau, nay lại vì cô mà trầm luân thật sâu... Mười ba năm, hắn vẫn vì cô mà chờ đợi đến cuồng dại, cam nguyện vì cô buông hết thảy thù hận, chỉ vì muốn một ngày nào đó quang minh chính đại đứng bên cạnh cô. Nhưng điều làm hắn tan nát cõi lòng là khi rốt cuộc hắn trở thành người đàn ông mà vạn người kính mộ, có thế lực khổng lồ sau lưng cơ hồ gần như một tay che trời thì cô lại gả cho người đàn ông khác.
"Lạc Tích Tuyết, vì tôi muốn có được em, tôi không tiếc bất cứ thủ đoạn nào để đoạt lấy." Hắn kéo Tích Tuyết từ trong lễ đường bước ra, buộc cô phải ký tên vào giấy đăng ký kết hôn.
"Lạc Thiên Uy, tôi hận anh, mặc dù anh có được thân thể của tôi nhưng vĩnh viễn anh sẽ không có được trái tim của tôi". Cô rưng rưng, con ngươi đầy phẫn hận nhìn hắn. Hắn khiến cha cô đang ốm đau trên giường vì tức mà chết, giết chết vị hôn phu của cô, chiếm đoạt hết tài sản của cô, giam cầm... Cứ thế lần lượt bị giữ lấy, cô bị ác ma vô tình dẫm đạp, bóp nát. Thiếu niên ôn nhu đã từng dốc lòng che chở cho cô nay đã biến thành ác ma thú tính điên cuồng đoạt lấy cô. Thì ra 10 năm này hắn ẩn nhẫn, bất quá chỉ là vì trò chơi trả thù nực cười này sao?
Danh Sách Chương Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Em Dám Bỏ Trốn TruyenChu
- #101Chương 101: Ngịch chuyển: người nào rơi xuống, vạn kiếp bất phục!
- #102Chương 102: Là mộng xuân hay là cơn ác mộng?: người nào rơi xuống, vạn kiếp bất phục!
- #103Chương 103: Cả đêm dây dưa
- #104Chương 104: Hậu quả của việc chọc giận hắn
- #105Chương 105: Không sao cả, dơ bẩn thì liền dơ bẩn đi
- #106Chương 106: Lăng nhục biến thái
- #107Chương 107: Dám đụng đến người phụ nữ của tôi, Chết! ! !
- #108Chương 108: Ác Ma Không Hơn Không Kém
- #109Chương 109: Chinh Phục Em
- #110Chương 110: Rời Đi Đi, Cùng Anh Đi
- #111Chương 111: Giải Vây Bí Ẩn Thân Thế
- #112Chương 112: Ác Ma Trở Về
- #113Chương 113: Không Ngoan Dịu Dàng Trừng Phạt
- #114Chương 114: Em Cùng Hắn Qua Đêm Rồi Hả
- #115Chương 115: Đau, Sẽ Làm Cho Em Nhớ Kỹ Ai Mới Đúng Là Người Đàn Ông Của Em
- #116Chương 116: Tình Yêu Nghẹt Thở, Đau Như Dao Cắt
- #117Chương 117: Nếu Như Đây Là Địa Ngục, Sẽ Để Cho Em Và Anh Cùng Nhau Rơi Xuống
- #118Chương 118: Cầm Thú Chỉ Vì Phát Tiết
- #119Chương 119: Em Mang Thai?
- #120Chương 120: Suối Nước Nóng
- #121Chương 121: Đứa Bé, Có Nên Muốn Hay Không?
- #122Chương 122: Chuộc Tội--- Đau, Đau, Đau!
- #123Chương 123: Rốt Cuộc Ác Ma Cũng Đồng Ý Buông Tay
- #124Chương 124: Tình Cảm Khó Tiếp Tục, Tất Cả Trở Về Số Không
- #125Chương 125: Thiên Uy, Anh Không Yêu Em Nữa Sao?
- #126Chương 126: Có Bao Nhiêu Hận, Thì Bấy Nhiêu Yêu!
- #127Chương 127: Rốt Cuộc Là Người Nào Tổn Thương Người Nào?
- #128Chương 128: Vậy Nuôi Bị Nhốt
- #129Chương 129: Quyết Định Rời Khỏi Hắn
- #130Chương 130: Sao Đọa Rồi Sao, Lạc Đường Rồi Sao?
- #131Chương 131: Quấy Rầy, Các Người Cứ Tiếp Tục
- #132Chương 132: Ý Loạn Tình Mê Trong Phòng Tắm
- #133Chương 133: Liều Chết Triền Miên Trước Khi Biệt Ly
- #134Chương 134: Cô Rời Đi Sao?
- #135Chương 135: Rốt Cuộc Cùng Thoát Khỏi Ác Ma
- #136Chương 136: Đánh Mất Tình Yêu
- #137Chương 137: Ông Ta Là Cha Ruột?
- #138Chương 138: Nghiệt Duyên, Sai Lầm Gặp Nhau!
- #139Chương 139: Tình Cừu - Không Đội Trời Chung
- #140Chương 140: Một Màn Làm Người Ta Đỏ Mặt Tim Nhanh
- #141Chương 141: Nhớ Nhung Điên Cuồng
- #142Chương 142: Là Kẻ Thù Hay Người Yêu?
- #143Chương 143: Mấy Tháng Sau, Cuối Cùng Cũng Gặp Lại.....
- #144Chương 144: Yêu Em, Yêu Đến Hết Thuốc Chữa
- #145Chương 145: Tích Tuyết, Cùng Anh Đi Đi
- #146Chương 146: Không Có Em, Thế Giới Của Anh Là Một Vùng Tăm Tối
- #147Chương 147: Giết Anh Đi, Tích Tuyết
- #148Chương 148: Chỉ Cần Em Bên Tôi Ngày Cuối Cùng Thôi!
- #149Chương 149
- #150Chương 150: Sinh Ly, Tử Biệt