
Còn tiếp
Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
49
Chương
0
Lượt xem
326423
Đề cử
Giới Thiệu Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu Truyện Chữ
[Cửu biệt trùng phùng + Truy Thê Hỏa Tá Tràng + Song Phương Tính Cách Lạnh Lùng + Chênh Lệch Tuổi Tám Năm]
(Không phải song khiết, đọc trước phần giới thiệu dưới đây trước khi vào truyện! Nếu không thích xin đừng xem tiếp! Đánh giá ác ý sẽ làm giảm vận may đó!!!)
“Tổng tài cao ngạo, nghiêm nghị, lãnh đạm” - Chu Tùng Cẩn vs “Mỹ nhân thanh tao, bướng bỉnh, nhìn thấu thế sự” - Thẩm Nghi
Thẩm Nghi từ lâu đã rất rõ ràng, những người như Chu Tùng Cẩn là sự tồn tại mà tầng lớp bình thường không thể vọng tưởng.
Có bao nhiêu kẻ ở vị trí thấp khao khát vươn lên, lại có bao nhiêu kẻ ở vị trí cao sẵn lòng cúi mình?
Ánh mắt khinh thường lâu ngày cuối cùng sẽ sinh ra sự cao ngạo, những kẻ sinh ra ở vị trí cao từ trước đến nay đều phớt lờ sinh linh dưới chân mình.
Cô từng nghĩ rằng Chu Tùng Cẩn là một người đặc biệt. Anh cao quý, có giáo dưỡng, xa cách nhưng lại nhã nhặn…
Thẩm Nghi nghĩ, dù giữa hai người không thể gọi là người yêu, thì cũng có thể coi nhau như bạn bè.
Thế nhưng khi cô dẫn người cha chỉ còn sống được ba tháng đến gặp anh, từ ngoài phòng bao, cô chỉ nghe được giọng nói lạnh nhạt của anh với bạn bè:
“Nếu Đào Tân Tân có thể tìm tên đàn ông rẻ tiền, vậy tại sao tôi không thể tìm phụ nữ rẻ tiền?”
Cha cô cho đến tận giây phút lâm chung vẫn chìm trong u sầu và khó hiểu, tại sao người con gái mà ông luôn lấy làm tự hào lại trở thành “phụ nữ rẻ tiền” trong miệng Chu Tùng Cẩn?
Thẩm Nghi nhận ra rằng, Chu Tùng Cẩn và những kẻ ở tầng lớp thượng lưu khác rốt cuộc cũng chỉ là cùng một loại người.
Chỉ khác là anh giỏi che giấu hơn, sự cao ngạo của anh ngấm sâu vào tận xương tủy, nhưng lại được nguỵ trang bằng lớp vỏ giáo dưỡng.
Anh giỏi giả tạo hơn họ, anh… giả dối hơn họ!
(*Lưu ý: Nam chính là Chu Tùng Cẩn, sẽ không đổi nam chính. Sự ưu việt và cao ngạo trong bản chất của Chu Tùng Cẩn chính là trọng tâm bị chỉ trích trong tác phẩm này. Nếu đổi nam chính, tất cả ý nghĩa của sự phê phán sẽ trở nên vô nghĩa. Nếu không phù hợp, xin đừng tiếp tục đọc...*)
↑Phía trên là phần giới thiệu gốc của tác giả.
(Không phải song khiết, đọc trước phần giới thiệu dưới đây trước khi vào truyện! Nếu không thích xin đừng xem tiếp! Đánh giá ác ý sẽ làm giảm vận may đó!!!)
“Tổng tài cao ngạo, nghiêm nghị, lãnh đạm” - Chu Tùng Cẩn vs “Mỹ nhân thanh tao, bướng bỉnh, nhìn thấu thế sự” - Thẩm Nghi
Thẩm Nghi từ lâu đã rất rõ ràng, những người như Chu Tùng Cẩn là sự tồn tại mà tầng lớp bình thường không thể vọng tưởng.
Có bao nhiêu kẻ ở vị trí thấp khao khát vươn lên, lại có bao nhiêu kẻ ở vị trí cao sẵn lòng cúi mình?
Ánh mắt khinh thường lâu ngày cuối cùng sẽ sinh ra sự cao ngạo, những kẻ sinh ra ở vị trí cao từ trước đến nay đều phớt lờ sinh linh dưới chân mình.
Cô từng nghĩ rằng Chu Tùng Cẩn là một người đặc biệt. Anh cao quý, có giáo dưỡng, xa cách nhưng lại nhã nhặn…
Thẩm Nghi nghĩ, dù giữa hai người không thể gọi là người yêu, thì cũng có thể coi nhau như bạn bè.
Thế nhưng khi cô dẫn người cha chỉ còn sống được ba tháng đến gặp anh, từ ngoài phòng bao, cô chỉ nghe được giọng nói lạnh nhạt của anh với bạn bè:
“Nếu Đào Tân Tân có thể tìm tên đàn ông rẻ tiền, vậy tại sao tôi không thể tìm phụ nữ rẻ tiền?”
Cha cô cho đến tận giây phút lâm chung vẫn chìm trong u sầu và khó hiểu, tại sao người con gái mà ông luôn lấy làm tự hào lại trở thành “phụ nữ rẻ tiền” trong miệng Chu Tùng Cẩn?
Thẩm Nghi nhận ra rằng, Chu Tùng Cẩn và những kẻ ở tầng lớp thượng lưu khác rốt cuộc cũng chỉ là cùng một loại người.
Chỉ khác là anh giỏi che giấu hơn, sự cao ngạo của anh ngấm sâu vào tận xương tủy, nhưng lại được nguỵ trang bằng lớp vỏ giáo dưỡng.
Anh giỏi giả tạo hơn họ, anh… giả dối hơn họ!
(*Lưu ý: Nam chính là Chu Tùng Cẩn, sẽ không đổi nam chính. Sự ưu việt và cao ngạo trong bản chất của Chu Tùng Cẩn chính là trọng tâm bị chỉ trích trong tác phẩm này. Nếu đổi nam chính, tất cả ý nghĩa của sự phê phán sẽ trở nên vô nghĩa. Nếu không phù hợp, xin đừng tiếp tục đọc...*)
↑Phía trên là phần giới thiệu gốc của tác giả.
Danh Sách Chương Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu TruyenChu
- #1Chương 1: Tái Ngộ
- #2Chương 2: Kính rượu
- #3Chương 3: Lên xe
- #4Chương 4: Tranh Giành
- #5Chương 5: Khảo Sát
- #6Chương 6: Ghế Phụ
- #7Chương 7: Tin Đồn
- #8Chương 8: Chắn Đường
- #9Chương 9: Bế Tắc
- #10Chương 10: Bạn thân
- #11Chương 11: Cố Ý
- #12Chương 12: Thang Máy
- #13Chương 13: Bữa Tối
- #14Chương 14: Khăn quàng cổ
- #15Chương 15: Câu chuyện chiếc túi
- #16Chương 16: Đáp Lễ
- #17Chương 17: Con gái tôi nhờ vào cậu
- #18Chương 18: Rẻ Mạt
- #19Chương 19: Tồi tệ
- #20Chương 20: Đám Đông
- #21Chương 21: Long trọng
- #22Chương 22: Tiệc chúc mừng.
- #23Chương 23: Bạn trai
- #24Chương 24: Rạn Nứt
- #25Chương 25: Mượn rượu giải sầu
- #26Chương 26: Giúp đỡ
- #27Chương 27: Quan hệ
- #28Chương 28: Thân Phận
- #29Chương 29: Cảnh cáo
- #30Chương 30: Trong xe
- #31Chương 31: Chỉ là tiện đường
- #32Chương 32: Thói quen hay quên đồ
- #33Chương 33: Manh Mối
- #34Chương 34: Tôi chỉ rảnh vào tối mai
- #35Chương 35: Đến ngồi vào vị trí của anh
- #36Chương 36: Đi thôi, anh đưa em về
- #37Chương 37: Giáng Sinh còn phải ăn cơm cùng bên A
- #38Chương 38: Quan trọng là người cùng ăn
- #39Chương 39: Đừng nghĩ mấy chuyện hoang đường
- #40Chương 40: Em căn bản không biết yêu
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50