
Tạm dừng
Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
35
Chương
0
Lượt xem
305164
Đề cử
Giới Thiệu Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta Truyện Chữ
Dịch giả: Thu Hường
"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh – con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô.
Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng.
Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thưở trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí.
Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn – việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến.
Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh.
Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học.
Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn “đừng đợi anh”.
Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Thanh Bồng – một chàng trai xuất thân danh giá, tuấn tú, đem lòng yêu cô từ lâu – một cơ hội, thì anh lại quay về…"
"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh – con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô.
Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng.
Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thưở trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí.
Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn – việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến.
Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh.
Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học.
Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn “đừng đợi anh”.
Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Thanh Bồng – một chàng trai xuất thân danh giá, tuấn tú, đem lòng yêu cô từ lâu – một cơ hội, thì anh lại quay về…"
Danh Sách Chương Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta TruyenChu
- #1Chương 1: Thuở còn thơ là khi hồ đồ nhất
- #2Chương 2: Sống trong hoài niệm
- #3Chương 3: Gặp gỡ đâu cần phải quen biết (1)
- #4Chương 4: Con gái theo đuổi con trai như cách núi Thái Sơn
- #5Chương 5: Bắt tù binh thật gian nan
- #6Chương 6: Anh lạnh lùng hơn cả Lệnh Hồ Xung
- #7Chương 7: Anh làm cả vũ trụ mất ngủ
- #8Chương 8: Tống Khinh Văn, đừng khóc!
- #9Chương 9: Cuộc đời không phải là tiểu thuyết, không nên quá quan tâm kết quả!
- #10Chương 10: Mặt trời trong bàn tay ta
- #11Chương 11: Hạnh phúc, người trên đường đều có thể bắt gặp!
- #12Chương 12: Một mình nhớ nhung
- #13Chương 13: Hãy hứa với em một lời
- #14Chương 14: Tình yêu đã mất, tự do muôn năm!
- #15Chương 15: Chưa phải là người tình!
- #16Chương 16: Biết anh sống không tốt, liệu em có yên lòng?
- #17Chương 17: Anh biết rằng, chúng ta đã không thể trở về ngày xưa được nữa!
- #18Chương 18: Thời gian qua như nước xuôi dòng, song vẫn không vượt qua được thời tuổi trẻ đó
- #19Chương 19: Anh sẽ yêu em thật nhiều!
- #20Chương 20: Trong tâm hồn, mỗi con người đều có một khoảng trời riêng!
- #21Chương 21: Vận mệnh thật trớ trêu
- #22Chương 22: Quyến luyến hạnh phúc!
- #23Chương 23: Nghi ngờ
- #24Chương 24: Trải lòng nơi đất khách
- #25Chương 25: Chúng ta kết hôn nhé!
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35