
Tạm dừng
Cuộc Sống Sau Khi Bị Hào Môn Mãnh Thú Cưới Về Nhà
44
Chương
0
Lượt xem
295268
Đề cử
Giới Thiệu Cuộc Sống Sau Khi Bị Hào Môn Mãnh Thú Cưới Về Nhà Truyện Chữ
Thả thính:
Đường Thanh nghe nói ân nhân gặp nạn, không chỉ sự nghiệp bị tổn hại mà còn bị mắng rất thảm, lập tức vác tay nải nhỏ chạy xuống núi báo ân.
Ánh mắt ân nhân kỳ quái, nhưng vẫn giữ cậu lại. Từ đó sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, mọi việc đều thuận lợi.
Đường Thanh cảm thấy đây là công lao của mình, biến về nguyên hình tới tìm ân nhân: “Em là mèo chiêu tài nè, ngạc nhiên không, vui mừng không?”
Ân nhân vuốt ve tai mèo của cậu, biến về nguyên hình: “Anh là Tỳ Hưu nè, ngạc nhiên không, vui mừng không?”
Đường Thanh: “???”
Mãi đến sau này, Đường Thanh mới phát hiện… trong nhà nuôi một đám Cẩm Lý* hàng thật giá thật, ngồi xổm trên bờ giếng chính là Kim Thiềm* còn sống rành rành, trong viện trồng cây phát tài hàng nghìn năm tuổi, ngay cả ân nhân cũng là vì bị thương nên đường tài vận mới có thể long đong lận đận như vậy.
Đường Thanh: “… Đệt!”
Đường Thanh cảm thấy mình thật vô dụng, vác tay nải nhỏ chuẩn bị rời đi.
Nào biết ân nhân khẽ nhướng mày, nghiêm túc nói: “Sao lại vô dụng được? Trời lạnh rồi, anh còn thiếu người làm ấm giường.”
Đường Thanh: “???”
Người đàn ông nào đó xoa xoa cục lông nhỏ sắp bùng nổ, bình tĩnh sửa miệng: “Anh nói là… anh có nhiều tiền như vậy, nhưng trên hộ khẩu còn thiếu người hỗ trợ phá sản.”
Đây là một câu chuyện xưa kể về một kẻ vốn tưởng rằng mình là đùi, lại trong lúc vô tình ôm được đùi vàng to hơn, hơn nữa bởi vì ôm quá thành công nên đi hông nổi nữa.
Đường Thanh nghe nói ân nhân gặp nạn, không chỉ sự nghiệp bị tổn hại mà còn bị mắng rất thảm, lập tức vác tay nải nhỏ chạy xuống núi báo ân.
Ánh mắt ân nhân kỳ quái, nhưng vẫn giữ cậu lại. Từ đó sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, mọi việc đều thuận lợi.
Đường Thanh cảm thấy đây là công lao của mình, biến về nguyên hình tới tìm ân nhân: “Em là mèo chiêu tài nè, ngạc nhiên không, vui mừng không?”
Ân nhân vuốt ve tai mèo của cậu, biến về nguyên hình: “Anh là Tỳ Hưu nè, ngạc nhiên không, vui mừng không?”
Đường Thanh: “???”
Mãi đến sau này, Đường Thanh mới phát hiện… trong nhà nuôi một đám Cẩm Lý* hàng thật giá thật, ngồi xổm trên bờ giếng chính là Kim Thiềm* còn sống rành rành, trong viện trồng cây phát tài hàng nghìn năm tuổi, ngay cả ân nhân cũng là vì bị thương nên đường tài vận mới có thể long đong lận đận như vậy.
Đường Thanh: “… Đệt!”
Đường Thanh cảm thấy mình thật vô dụng, vác tay nải nhỏ chuẩn bị rời đi.
Nào biết ân nhân khẽ nhướng mày, nghiêm túc nói: “Sao lại vô dụng được? Trời lạnh rồi, anh còn thiếu người làm ấm giường.”
Đường Thanh: “???”
Người đàn ông nào đó xoa xoa cục lông nhỏ sắp bùng nổ, bình tĩnh sửa miệng: “Anh nói là… anh có nhiều tiền như vậy, nhưng trên hộ khẩu còn thiếu người hỗ trợ phá sản.”
Đây là một câu chuyện xưa kể về một kẻ vốn tưởng rằng mình là đùi, lại trong lúc vô tình ôm được đùi vàng to hơn, hơn nữa bởi vì ôm quá thành công nên đi hông nổi nữa.
Danh Sách Chương Cuộc Sống Sau Khi Bị Hào Môn Mãnh Thú Cưới Về Nhà TruyenChu
- #1Chương 1: Nói là báo ân, mà sao lại nghe như đang bị sỉ nhục vậy?
- #2Chương 2: Rõ là hắn đang thèm thuồng đôi mắt của người ta!!!
- #3Chương 3: May mắn đầu tiên
- #4Chương 4: Anh rất kiên cường
- #5Chương 5: Nếu đôi mắt mèo này trước sau như một chỉ nhìn mình hắn…
- #6Chương 6: Nếu không, thử xem sao?
- #7Chương 7: Luận về không biết xấu hổ, Túc tổng số hai không ai số một
- #8Chương 8: Đường Thanh quật cường nói: "Tôi là 1.”
- #9Chương 9: Cưng ơi em ngọt ngào quá đi thôi ~
- #10Chương 10: Thăm dò
- #11Chương 11: Không buông được
- #12Chương 12: Cuộc chiến diễn trò đầy kịch tính
- #13Chương 13: Vận rủi loãng đi rồi!
- #14Chương 14: “Chủ tịch Túc không tin vào Tỳ Hưu à?”
- #15Chương 15: Trật eo rồi
- #16Chương 16: “Đã thoa rượu thuốc chưa? Có cần giúp không?”
- #17Chương 17: Học sinh tiểu học cãi nhau
- #18Chương 18: Cậu trẻ*
- #19Chương 19: “Thanh niên nên vận động nhiều hơn.”
- #20Chương 20: Cho ăn
- #21Chương 21: Phép thử
- #22Chương 22: Cũng xem như nghệ danh chứ nhỉ?
- #23Chương 23: Máy xúc
- #24Chương 24: Xin hỏi ngài đang tìm mèo rừng? Hay là mèo con màu đen? Hay là mèo con màu lam này?
- #25Chương 25: Chủ tịch Túc trở về rồi
- #26Chương 26: Tôi rất tò mò không biết cậu muốn trả ân gì?
- #27Chương 27: Nghe ý thì có vẻ… bé mèo này hình như là hậu duệ của cậu?
- #28Chương 28: “Cậu nên ngẫm lại xem nếu không phải là cậu ấy thì phải làm sao đây.”
- #29Chương 29: Bắt cá
- #30Chương 30: Ổ mèo
- #31Chương 31: “Tình cha con thật vĩ đại, tôi rất cảm động.”
- #32Chương 32: Gã ta bị trọc
- #33Chương 33: Ông đây đến đón mèo
- #34Chương 34: “Bố có quan hệ gì với Túc Thiên Dục vậy?”
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44