
Còn tiếp
Cười Lên, Rồi Mọi Chuyện Sẽ Ổn
47
Chương
0
Lượt xem
294304
Đề cử
Giới Thiệu Cười Lên, Rồi Mọi Chuyện Sẽ Ổn Truyện Chữ
Tác giả: Z. Cáo Giới Dương Quang
Thể loại: Bách Hợp, Đô Thị, OE, Thanh Xuân Vườn Trường
Dịch: joohyunlove
Nhân vật chính: Lam Nhiễm, Kha Tiểu Vũ
Văn án:
Một ngày đầu hạ nọ, gió thổi khá lớn vào buổi đêm, khiến ta cảm thấy lạnh đôi chút. Tôi đứng trước mặt cậu, ngây ngốc nhìn cậu suốt từ chiều tới chập tối với tấm thân run lẩy bẩy, "Cậu có thích mình hay không, có nguyện vì mình đời này không gả, còn mình nguyện đợi cậu đến năm ba mươi lăm tuổi giống như Nam Khang Bạch Khởi, như thế liệu cậu có thích mình không?"
Cậu ngẩn người chốc lát, rồi cúi đầu đáp lại, "Mình không ghét cậu."
Lúc đó không nhìn rõ nét mặt cậu, giờ nhớ lại, những lời tỏ tình thô thiểntôi thốt ra khi ấy cùng một khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, đến tôi cũng không địnhnghĩa được nó là thể loại gì nữa. Và hơn thế, ít ra lúc đó tôi nên ôm lấy cậu,sau đó cười một cái là ổn mà.
Lời ngỏ:
Đây là câu chuyện với những câu từ bình dị, có thể sẽ có điểm giống tuổi trẻ điên cuồng của ai đó, những nhân vật bình dị đến từ cuộc sống, không có khả năng hô mưa gọi gió, họ đơn giản chỉ là những người bình thường với những xúc cảm rung động hết sức bình thường, nhưng đặc biệt với chính họ.
Hi vọng khi vào đây sẽ giúp bạn tìm thấy một câu chuyện khiến bạn nhớ lại rằng, thời còn đi học bạn đã thầm thích một ai đó, dù đến hiện tại có trọn vẹn hay không. (Nhưng không thích ai hoặc không ai thích thì cũng không sao, tuy hơi tủi thân thật)
Vẫn là câu nói ấy, truyện được Việt hóa hoàn toàn và được dịch từ nguyên tác.
Thể loại: Bách Hợp, Đô Thị, OE, Thanh Xuân Vườn Trường
Dịch: joohyunlove
Nhân vật chính: Lam Nhiễm, Kha Tiểu Vũ
Văn án:
Một ngày đầu hạ nọ, gió thổi khá lớn vào buổi đêm, khiến ta cảm thấy lạnh đôi chút. Tôi đứng trước mặt cậu, ngây ngốc nhìn cậu suốt từ chiều tới chập tối với tấm thân run lẩy bẩy, "Cậu có thích mình hay không, có nguyện vì mình đời này không gả, còn mình nguyện đợi cậu đến năm ba mươi lăm tuổi giống như Nam Khang Bạch Khởi, như thế liệu cậu có thích mình không?"
Cậu ngẩn người chốc lát, rồi cúi đầu đáp lại, "Mình không ghét cậu."
Lúc đó không nhìn rõ nét mặt cậu, giờ nhớ lại, những lời tỏ tình thô thiểntôi thốt ra khi ấy cùng một khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, đến tôi cũng không địnhnghĩa được nó là thể loại gì nữa. Và hơn thế, ít ra lúc đó tôi nên ôm lấy cậu,sau đó cười một cái là ổn mà.
Lời ngỏ:
Đây là câu chuyện với những câu từ bình dị, có thể sẽ có điểm giống tuổi trẻ điên cuồng của ai đó, những nhân vật bình dị đến từ cuộc sống, không có khả năng hô mưa gọi gió, họ đơn giản chỉ là những người bình thường với những xúc cảm rung động hết sức bình thường, nhưng đặc biệt với chính họ.
Hi vọng khi vào đây sẽ giúp bạn tìm thấy một câu chuyện khiến bạn nhớ lại rằng, thời còn đi học bạn đã thầm thích một ai đó, dù đến hiện tại có trọn vẹn hay không. (Nhưng không thích ai hoặc không ai thích thì cũng không sao, tuy hơi tủi thân thật)
Vẫn là câu nói ấy, truyện được Việt hóa hoàn toàn và được dịch từ nguyên tác.
Danh Sách Chương Cười Lên, Rồi Mọi Chuyện Sẽ Ổn TruyenChu
- #1Chương 1-1: Tiết tử: 2014, Bánh xe luân chuyển thời gian
- #2Chương 1-2
- #3Chương 2
- #4Chương 3
- #5Chương 4
- #6Chương 5
- #7Chương 6
- #8Chương 7
- #9Chương 8
- #10Chương 9
- #11Chương 10
- #12Chương 11
- #13Chương 12
- #14Chương 13
- #15Chương 14
- #16Chương 15
- #17Chương 16
- #18Chương 17
- #19Chương 18
- #20Chương 19
- #21Chương 20
- #22Chương 21
- #23Chương 22
- #24Chương 23
- #25Chương 24
- #26Chương 25
- #27Chương 26
- #28Chương 27
- #29Chương 28
- #30Chương 29
- #31Chương 30
- #32Chương 31
- #33Chương 32
- #34Chương 33
- #35Chương 34
- #36Chương 35
- #37Chương 36
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47