
Còn tiếp
Cuồng Vọng
55
Chương
0
Lượt xem
294696
Đề cử
Giới Thiệu Cuồng Vọng Truyện Chữ
Văn án
Ân Chi Dao yêu thầm anh trai cách vách đã lâu,
Cận thủy lâu đài sẽ có được trăng trước, so với những cô bé khác Ân Chi Dao có ưu thế hơn, chính là ở cách vách với anh trai ấy.
Leo tường trèo cây trở thành lẽ sống của cô, vì để nhìn thấy anh trai, cô không tiếc trả giá tất cả.
Chiều hôm ấy, Ân Chi Dao như thường lệ bò lên bờ tường hàng rào, ai dè không kịp đề phòng, bất ngờ đối diện với gương mặt khôi ngô của thiếu niên ấy.
Thiếu niên uể oải tựa vào tường rào, áo sơ mi trắng toát lên tư thái dịu dàng, nhưng lời lẽ lại suồng sã –
“Thích anh à?”
Trái tim Ân Chi Dao chợt giật thót, tựa như bí mật thầm che giấu bấy lâu bị phơi bày trước mọi người, thẹn quá hóa giận nói: “Có chó mới thích anh!”
Thiếu niên nghiêng người, Ân Chi Dao thấy anh nói vào điện thoại: “Nhóc con nhà bên nói chó mới thích anh, em là một cô bé tốt, không nên làm chó, cho nên, thật xin lỗi.”
Ân Chi Dao:???
*
Ân Chi Dao luôn biết, anh trai nhà bên sở hữu tất cả mọi thứ tốt đẹp khiến người ta phải ghen tỵ, vẻ ngoài đẹp trai, đầu óc thông minh, còn là người thừa kế của tập đoàn kỹ thuật tiếng tăm lừng lẫy cả nước.
Thiên chi kiêu tử, chính là như vậy.
Biết bao cô bé ưu tú hết lớp này đến lớp khác thổ lộ với anh. Mà cô, ngoại trừ vẻ ngoài xinh đẹp và chút tài hoa thì chỉ là một cô bé hai bàn tay trắng.
Thế nên cô mang lên lớp ngụy trang thật dày, bắt đầu giấu đi cảm xúc chân thật của mình.
Mà năm đó, Trình Vọng cự tuyệt hôn sự do gia đình sắp xếp, với lý do: “Đã có người bên ngoài rồi.”
Trình lão gia vì sự phản nghịch không nghe lời này của anh mà nổi trận lôi đình, đuổi ra khỏi nhà.
Đêm ấy trời mưa như trút, Ân Chi Dao từ thư viện trở về.
Nhìn thấy thiếu niên mà mình tâm tâm niệm niệm đội mưa lao tới, cô căng thẳng đến độ tay chân luống cuống, chỉ có thể vờ bày ra bộ dạng hung hăng: “Làm gì đấy!”
Trình Vọng tựa người vào cửa, châm một điếu thuốc: “Trong nhà bức anh kết hôn.”
Ân Chi Dao nghe thấy âm thanh trái tim mình vỡ vụn, lại càng hung hăng trừng anh: “Anh đi đi!”
Trình Vọng nở nụ cười toe toét, kề người sát đến gần cô: “Nhưng mà anh có người trong lòng rồi.”
“!”
“Cô ấy nói có chó mới thích anh, cô ấy không muốn làm chó, có lẽ anh thất tình rồi.”
Một lúc lâu sau, thiếu nữ níu góc áo, mặt đỏ bừng, mất tự nhiên kêu một tiếng – “Gâu”
Ân Chi Dao yêu thầm anh trai cách vách đã lâu,
Cận thủy lâu đài sẽ có được trăng trước, so với những cô bé khác Ân Chi Dao có ưu thế hơn, chính là ở cách vách với anh trai ấy.
Leo tường trèo cây trở thành lẽ sống của cô, vì để nhìn thấy anh trai, cô không tiếc trả giá tất cả.
Chiều hôm ấy, Ân Chi Dao như thường lệ bò lên bờ tường hàng rào, ai dè không kịp đề phòng, bất ngờ đối diện với gương mặt khôi ngô của thiếu niên ấy.
Thiếu niên uể oải tựa vào tường rào, áo sơ mi trắng toát lên tư thái dịu dàng, nhưng lời lẽ lại suồng sã –
“Thích anh à?”
Trái tim Ân Chi Dao chợt giật thót, tựa như bí mật thầm che giấu bấy lâu bị phơi bày trước mọi người, thẹn quá hóa giận nói: “Có chó mới thích anh!”
Thiếu niên nghiêng người, Ân Chi Dao thấy anh nói vào điện thoại: “Nhóc con nhà bên nói chó mới thích anh, em là một cô bé tốt, không nên làm chó, cho nên, thật xin lỗi.”
Ân Chi Dao:???
*
Ân Chi Dao luôn biết, anh trai nhà bên sở hữu tất cả mọi thứ tốt đẹp khiến người ta phải ghen tỵ, vẻ ngoài đẹp trai, đầu óc thông minh, còn là người thừa kế của tập đoàn kỹ thuật tiếng tăm lừng lẫy cả nước.
Thiên chi kiêu tử, chính là như vậy.
Biết bao cô bé ưu tú hết lớp này đến lớp khác thổ lộ với anh. Mà cô, ngoại trừ vẻ ngoài xinh đẹp và chút tài hoa thì chỉ là một cô bé hai bàn tay trắng.
Thế nên cô mang lên lớp ngụy trang thật dày, bắt đầu giấu đi cảm xúc chân thật của mình.
Mà năm đó, Trình Vọng cự tuyệt hôn sự do gia đình sắp xếp, với lý do: “Đã có người bên ngoài rồi.”
Trình lão gia vì sự phản nghịch không nghe lời này của anh mà nổi trận lôi đình, đuổi ra khỏi nhà.
Đêm ấy trời mưa như trút, Ân Chi Dao từ thư viện trở về.
Nhìn thấy thiếu niên mà mình tâm tâm niệm niệm đội mưa lao tới, cô căng thẳng đến độ tay chân luống cuống, chỉ có thể vờ bày ra bộ dạng hung hăng: “Làm gì đấy!”
Trình Vọng tựa người vào cửa, châm một điếu thuốc: “Trong nhà bức anh kết hôn.”
Ân Chi Dao nghe thấy âm thanh trái tim mình vỡ vụn, lại càng hung hăng trừng anh: “Anh đi đi!”
Trình Vọng nở nụ cười toe toét, kề người sát đến gần cô: “Nhưng mà anh có người trong lòng rồi.”
“!”
“Cô ấy nói có chó mới thích anh, cô ấy không muốn làm chó, có lẽ anh thất tình rồi.”
Một lúc lâu sau, thiếu nữ níu góc áo, mặt đỏ bừng, mất tự nhiên kêu một tiếng – “Gâu”
Danh Sách Chương Cuồng Vọng TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45: Chương kết
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50