
Tạm dừng
Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta
79
Chương
0
Lượt xem
278023
Đề cử
Giới Thiệu Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta Truyện Chữ
Dưới áng tường vân vàng rực, ngàn dặm đất đỏ au, xương trắng phủ khắp cánh đồng, ác linh tràn ngập.
Loạn thế ở Đông Thổ đã kéo dài hai trăm ba mươi năm. Chư hầu tranh đấu không ngừng, bách tính ly tán, ngàn vạn tướng sĩ đều hóa thành oan hồn trên chiến trường, chưa đến gần đã có thể nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết trong mùi tanh của m.á.u, thuật lại nỗi oan khuất vạn kiếp khó mà siêu sinh.
Thành Hoàng run rẩy theo sau Chiết Y Tôn giả nửa bước, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng chẳng dám.
Phần đất y cai quản chỉ là một mảnh nhỏ này, là vì cấp trên tạm thời có việc, nên mới dặn y đến nghênh đón Khâm sai đại thần giáng trần từ Tây Thiên Diệu Cảnh, à không, là vị Tôn giả trước Phật. Vị Tôn giả này tương truyền là một ngọn đèn trường minh trước bảo tọa hoa sen của Di Lặc Phật Tổ, bởi từ khi Di Lặc phi thăng, y đã hầu cận bên cạnh, ngày ngày nghe Phật Tổ giảng kinh thuyết pháp, tự mình khai ngộ tạo hóa, nên tu thành Đại đạo, trở thành một vị Tôn giả từ bi đứng trên chúng sinh, dưới hàng La Hán. Lúc này Thành Hoàng lén nhìn, thấy vị Tôn giả kia hai vạt áo bay bay, tóc dài như mực, mày mắt thanh tú, ánh mắt trong suốt, thật sự là dáng vẻ còn tiên hơn cả tiên nhân, còn Bồ Tát hơn cả Bồ Tát.
Tương truyền ánh đèn của y có thể hóa giải mọi ác nghiệp, dứt bỏ mọi phiền não, gỡ bỏ mọi bụi trần. Tây Thiên đã phái y đến, vậy thì kiếp số của Đông Thổ ắt hẳn đã đến hồi kết, khí vận luân chuyển, chúng sinh cũng chẳng cần phải chịu khổ nữa…
Loạn thế ở Đông Thổ đã kéo dài hai trăm ba mươi năm. Chư hầu tranh đấu không ngừng, bách tính ly tán, ngàn vạn tướng sĩ đều hóa thành oan hồn trên chiến trường, chưa đến gần đã có thể nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết trong mùi tanh của m.á.u, thuật lại nỗi oan khuất vạn kiếp khó mà siêu sinh.
Thành Hoàng run rẩy theo sau Chiết Y Tôn giả nửa bước, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng chẳng dám.
Phần đất y cai quản chỉ là một mảnh nhỏ này, là vì cấp trên tạm thời có việc, nên mới dặn y đến nghênh đón Khâm sai đại thần giáng trần từ Tây Thiên Diệu Cảnh, à không, là vị Tôn giả trước Phật. Vị Tôn giả này tương truyền là một ngọn đèn trường minh trước bảo tọa hoa sen của Di Lặc Phật Tổ, bởi từ khi Di Lặc phi thăng, y đã hầu cận bên cạnh, ngày ngày nghe Phật Tổ giảng kinh thuyết pháp, tự mình khai ngộ tạo hóa, nên tu thành Đại đạo, trở thành một vị Tôn giả từ bi đứng trên chúng sinh, dưới hàng La Hán. Lúc này Thành Hoàng lén nhìn, thấy vị Tôn giả kia hai vạt áo bay bay, tóc dài như mực, mày mắt thanh tú, ánh mắt trong suốt, thật sự là dáng vẻ còn tiên hơn cả tiên nhân, còn Bồ Tát hơn cả Bồ Tát.
Tương truyền ánh đèn của y có thể hóa giải mọi ác nghiệp, dứt bỏ mọi phiền não, gỡ bỏ mọi bụi trần. Tây Thiên đã phái y đến, vậy thì kiếp số của Đông Thổ ắt hẳn đã đến hồi kết, khí vận luân chuyển, chúng sinh cũng chẳng cần phải chịu khổ nữa…
Danh Sách Chương Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50