
Tạm dừng
Đã Trùng Sinh Rồi Ai Mà Còn Thi Công Chức Nữa
896
Chương
0
Lượt xem
332355
Đề cử
Giới Thiệu Đã Trùng Sinh Rồi Ai Mà Còn Thi Công Chức Nữa Truyện Chữ
Ở tuổi ba mươi lăm, Trần Trứ đã là phó điều của một cơ quan cấp tỉnh, một vị trí mà người ngoài nhìn vào đều ngưỡng mộ là "lãnh đạo trẻ tuổi tài cao". Nhưng chỉ mình anh biết những đắng cay phía sau: một chiếc xe cũ, một căn nhà trả góp, những đêm dài tăng ca và những cuộc xem mắt mệt mỏi với những kẻ chỉ biết lợi dụng. Anh hối hận, giá như năm đó mình không thi vào biên chế, có lẽ cuộc đời đã khác.
Và rồi, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cho anh cơ hội làm lại.
Trần Trứ tỉnh dậy trong phòng học quen thuộc, xung quanh là những gương mặt non nớt của tuổi mười tám. Tấm bảng đen ghi rõ: "Còn 99 ngày nữa là đến kỳ thi đại học!"
Anh đã thật sự trùng sinh.
Mang trong mình linh hồn của một "lão làng" chốn công sở, Trần Trứ nhìn lại cậu thiếu niên nhút nhát, chỉ biết cắm đầu vào sách vở của kiếp trước mà mỉm cười. Lần này, mọi thứ sẽ khác. Lời ăn tiếng nói, cách đối nhân xử thế, những mối quan hệ từng bỏ lỡ... tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Khi một chậu cây "phát tài" của thầy giáo bị chết, trong khi người khác còn đang an ủi một cách vụng về, Trần Trứ đã buột miệng theo phản xạ: "Thầy ơi, cây chết rồi thì chỉ còn lại 'phát tài' thôi. Em thấy đây là điềm báo thầy sắp phát tài lớn đó ạ!"
Một câu nói khéo léo xuất phát từ "phản xạ cơ bắp" của nhiều năm làm công chức đã mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới. Đã trùng sinh rồi, ai mà còn ngu ngốc bước vào con đường cũ nữa!
Và rồi, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cho anh cơ hội làm lại.
Trần Trứ tỉnh dậy trong phòng học quen thuộc, xung quanh là những gương mặt non nớt của tuổi mười tám. Tấm bảng đen ghi rõ: "Còn 99 ngày nữa là đến kỳ thi đại học!"
Anh đã thật sự trùng sinh.
Mang trong mình linh hồn của một "lão làng" chốn công sở, Trần Trứ nhìn lại cậu thiếu niên nhút nhát, chỉ biết cắm đầu vào sách vở của kiếp trước mà mỉm cười. Lần này, mọi thứ sẽ khác. Lời ăn tiếng nói, cách đối nhân xử thế, những mối quan hệ từng bỏ lỡ... tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Khi một chậu cây "phát tài" của thầy giáo bị chết, trong khi người khác còn đang an ủi một cách vụng về, Trần Trứ đã buột miệng theo phản xạ: "Thầy ơi, cây chết rồi thì chỉ còn lại 'phát tài' thôi. Em thấy đây là điềm báo thầy sắp phát tài lớn đó ạ!"
Một câu nói khéo léo xuất phát từ "phản xạ cơ bắp" của nhiều năm làm công chức đã mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới. Đã trùng sinh rồi, ai mà còn ngu ngốc bước vào con đường cũ nữa!
Danh Sách Chương Đã Trùng Sinh Rồi Ai Mà Còn Thi Công Chức Nữa TruyenChu
- #51Chương 51 - Món Ngon Anh Ăn Trước
- #52Chương 52 - Dắt Tay
- #53Chương 53 - Đồ Đần Mỹ Nhân
- #54Chương 54 - Thi Đại Học Tổng Điểm 652
- #55Chương 55 - Trần Trứ Tặng Quà Như Thế Nào
- #56Chương 56 - Đường Chính Và Kinh Thương
- #57Chương 57 - Tống Thời Vi Cũng Muốn Đầu Tư Cổ Phiếu
- #58Chương 58 - Thanh Bắc Và Trung Đại
- #59Chương 59 - Hai Người Không Phải Là Vừa Tốt Nghiệp Đã Kết Hôn Đấy Chứ
- #60Chương 60 - Họp Lớp, Có Dẫn Bạn Trai Theo Không
- #61Chương 61 - Trần Trứ, Cậu Nhất Định Phải Ở Trung Đại
- #62Chương 62 - Nô Lệ Của Ánh Sáng
- #63Chương 63 - Anh Có Rảnh Thì Đến Quảng Mỹ Thăm Em Nha
- #64Chương 64 - Những Ấn Tượng Đầu Tiên Về Đại Học
- #65Chương 65 - Bạn Tốt Qq Của Tống Thời Vi
- #66Chương 66 - Có Em, Không Còn Cô Đơn
- #67Chương 67 - Tầm Vóc Của Lớp Trưởng
- #68Chương 68 - Ngao Cò Tranh Nhau
- #69Chương 69 - Cos Và Sweet
- #70Chương 70 - Trần Trứ Từ 0 Đến X
- #71Chương 71 - Trần Trứ Hài Hước Thích Nói Thật
- #72Chương 72 - Nỗi Nhớ Thầm Lặng, Nhưng Lại Đinh Tai Nhức Óc
- #73Chương 73 - « Tiểu Vi »
- #74Chương 74 - Chính Là Tống Thời Vi
- #75Chương 75 - Cảm Thấy Thú Vị
- #76Chương 76 - Ăn Cơm, Cậu Có Thể Trả Tiền Không
- #77Chương 77 - Đối Tượng Của Trần Trứ Béo Nục Béo Nịch
- #78Chương 78 - Cao Lĩnh Chi Hoa
- #79Chương 79 - Sức Nặng Của Chức Phó Phòng Cấp Tỉnh Ở Tuổi Ngoài 30
- #80Chương 80 - Chỉ Duyên Thân Ở Trong Núi Này
- #81Chương 81 - Gió Bốn Tháng, Thổi Tới Tháng Chín
- #82Chương 82 - Công Việc Làm Thêm Đầu Tiên
- #83Chương 83 - Du Huyền Em Là Quai Quai Của Anh~
- #84Chương 84 - Thế Giới Mà Chỉ Có Đại Hoàng Bị Tổn Thương
- #85Chương 85 - Cơ Hội Khởi Nghiệp Của Trần Trứ
- #86Chương 86 - Không Muốn Rửa Chén Sweet
- #87Chương 87 - Khói Lửa Nhân Gian Xoa Dịu Sự Dằn Vặt Trong Gia Đình
- #88Chương 88 - Nội Tình Của Trường Top 985 Danh Tiếng
- #89Chương 89 - Giản Tại Đế Tâm
- #90Chương 90 - Vòng Tay 5 Đồng
- #91Chương 91 - Cos Lãng Mạn
- #92Chương 92 - Con Đường Quật Khởi Của Trần Tiểu Các Lão
- #93Chương 93 - Các Người Cũng Quá Thấp Kém, Không Xứng Ngồi Cùng Bàn Ăn Cơm Với Ta
- #94Chương 94 - Tài Hoa Tựa Như Mang Thai
- #95Chương 95 - Tái Sinh Tôi Làm Phó Phòng Ở Trung Đại
- #96Chương 96 - Người Ngồi Trên Gọi Trần Trứ
- #97Chương 97 - Cậu Lập Dự Án, Tôi Phê Duyệt
- #98Chương 98 - 30 Năm Hà Đông, 30 Năm Hà Tây, Chớ Khinh Trần Trứ Nghèo
- #99Chương 99 - Nỗi Phiền Não Của Ngư Bãi Bãi
- #100Chương 100 - Tiểu Tu La Tràng