
Tạm dừng
Đã Trùng Sinh Rồi Ai Mà Còn Thi Công Chức Nữa
896
Chương
0
Lượt xem
332355
Đề cử
Giới Thiệu Đã Trùng Sinh Rồi Ai Mà Còn Thi Công Chức Nữa Truyện Chữ
Ở tuổi ba mươi lăm, Trần Trứ đã là phó điều của một cơ quan cấp tỉnh, một vị trí mà người ngoài nhìn vào đều ngưỡng mộ là "lãnh đạo trẻ tuổi tài cao". Nhưng chỉ mình anh biết những đắng cay phía sau: một chiếc xe cũ, một căn nhà trả góp, những đêm dài tăng ca và những cuộc xem mắt mệt mỏi với những kẻ chỉ biết lợi dụng. Anh hối hận, giá như năm đó mình không thi vào biên chế, có lẽ cuộc đời đã khác.
Và rồi, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cho anh cơ hội làm lại.
Trần Trứ tỉnh dậy trong phòng học quen thuộc, xung quanh là những gương mặt non nớt của tuổi mười tám. Tấm bảng đen ghi rõ: "Còn 99 ngày nữa là đến kỳ thi đại học!"
Anh đã thật sự trùng sinh.
Mang trong mình linh hồn của một "lão làng" chốn công sở, Trần Trứ nhìn lại cậu thiếu niên nhút nhát, chỉ biết cắm đầu vào sách vở của kiếp trước mà mỉm cười. Lần này, mọi thứ sẽ khác. Lời ăn tiếng nói, cách đối nhân xử thế, những mối quan hệ từng bỏ lỡ... tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Khi một chậu cây "phát tài" của thầy giáo bị chết, trong khi người khác còn đang an ủi một cách vụng về, Trần Trứ đã buột miệng theo phản xạ: "Thầy ơi, cây chết rồi thì chỉ còn lại 'phát tài' thôi. Em thấy đây là điềm báo thầy sắp phát tài lớn đó ạ!"
Một câu nói khéo léo xuất phát từ "phản xạ cơ bắp" của nhiều năm làm công chức đã mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới. Đã trùng sinh rồi, ai mà còn ngu ngốc bước vào con đường cũ nữa!
Và rồi, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cho anh cơ hội làm lại.
Trần Trứ tỉnh dậy trong phòng học quen thuộc, xung quanh là những gương mặt non nớt của tuổi mười tám. Tấm bảng đen ghi rõ: "Còn 99 ngày nữa là đến kỳ thi đại học!"
Anh đã thật sự trùng sinh.
Mang trong mình linh hồn của một "lão làng" chốn công sở, Trần Trứ nhìn lại cậu thiếu niên nhút nhát, chỉ biết cắm đầu vào sách vở của kiếp trước mà mỉm cười. Lần này, mọi thứ sẽ khác. Lời ăn tiếng nói, cách đối nhân xử thế, những mối quan hệ từng bỏ lỡ... tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Khi một chậu cây "phát tài" của thầy giáo bị chết, trong khi người khác còn đang an ủi một cách vụng về, Trần Trứ đã buột miệng theo phản xạ: "Thầy ơi, cây chết rồi thì chỉ còn lại 'phát tài' thôi. Em thấy đây là điềm báo thầy sắp phát tài lớn đó ạ!"
Một câu nói khéo léo xuất phát từ "phản xạ cơ bắp" của nhiều năm làm công chức đã mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới. Đã trùng sinh rồi, ai mà còn ngu ngốc bước vào con đường cũ nữa!
Danh Sách Chương Đã Trùng Sinh Rồi Ai Mà Còn Thi Công Chức Nữa TruyenChu
- #351Chương 351 - Sự Thay Đổi Của Hoàng Bách Hàm
- #352Chương 352 - Cùng Bạn Học Thời Niên Thiếu
- #353Chương 353 - Tình Yêu Là Chiếc Ô Sẽ Nghiêng Khi Che Mưa
- #354Chương 354 - Gặp Phụ Mẫu (Thượng)
- #355Chương 355 - Gặp Phụ Huynh (Hạ)
- #356Chương 356 - Hòa Hợp Như Người Một Nhà
- #357Chương 357 - Tin Tưởng Hắn Có Thể Bảo Vệ Con
- #358Chương 358 - Phiếu Điểm Cuối Kỳ Đại Học
- #359Chương 359 - Người Yêu Công Chức
- #360Chương 360 - Ai Mới Là Cao Thủ Âm Mưu Quỷ Kế
- #361Chương 361 - Tâm Cơ Huynh Muội
- #362Chương 362 - Một Sinh Nhật Khó Quên (Thượng)
- #363Chương 363 - Sinh Nhật Khó Quên Cả Đời
- #364Chương 364 - Sinh Nhật Khó Quên Cả Đời (Hạ)
- #365Chương 365 - Đổ Thêm Dầu Vào Lửa (Thượng)
- #366Chương 366 - Hỏa Hoạn Thu Nước (Trung)
- #367Chương 367 - Lửa Vừa Tới, Nước Sốt Sánh Lại (Hạ)
- #368Chương 368 - Nhận Nhầm Đường Tương Nguyệt
- #369Chương 369 - Người Mới Và Người Cũ
- #370Chương 370 - Chủ Nhiệm Trần Chân Thành Tốt Bụng
- #371Chương 371 - Đêm Giao Thừa Năm 2008
- #372Chương 372 - Chúc Mừng Năm Mới (1)
- #373Chương 373 - Giao Thừa Muôn Màu
- #374Chương 374 - Người Phụ Nữ Không Muốn Yêu Đương (1)
- #375Chương 375 - Đặng Chi, Một Người Phụ Nữ Không Muốn Kết Hôn (1)
- #376Chương 376 - Năm Bản Mệnh Dây Đỏ
- #377Chương 377 - Lễ Tình Nhân Của Tống Thì Vi (Thượng)
- #378Chương 378 - Du Huyền Ngày Lễ Tình Nhân (Hạ)
- #379Chương 379 - Cả Nhà Nó Chết Hết! (1)
- #380Chương 380 - Sự Bộc Phát Của Ngọn Núi Lửa Câm Lặng
- #381Chương 381 - Nụ Hôn Mong Đợi Từ Lâu (1)
- #382Chương 382 - Phúc Lợi Thật Sự Của Việc Trùng Sinh
- #383Chương 383 - Rốt Cuộc Cũng Hời Cho Chủ Nhiệm Trần
- #384Chương 384 - Kiên Trì Bền Bỉ, Ắt Họa Nên Bức Tranh Non Xanh Nước Biếc Lộng Lẫy
- #385Chương 385 - Kiến Thức Thực Tiễn Trong Chốn Công Sở (1)
- #386Chương 386 - Làm Sao Vay Được Một Trăm Triệu (1)
- #387Chương 387 - Làm Sao Vay Được Một Trăm Triệu (2)
- #388Chương 388 - Làm Sao Vay Được Một Trăm Triệu (3)
- #389Chương 389 - Làm Sao Vay Được Một Trăm Triệu (4)
- #390Chương 390 - Không Phải Lịch Sử Đen, Mà Là Con Đường Ta Đã Đi Qua (Thượng)
- #391Chương 391 - Không Phải Lịch Sử Đen, Mà Là Con Đường Ta Đã Đi Qua (Trung)
- #392Chương 392 - Không Phải Lịch Sử Đen, Mà Là Con Đường Ta Đã Đi Qua (Hạ)
- #393Chương 393 - Phấn Đấu Của Tiểu Nhân Vật (Thượng)
- #394Chương 394 - Phấn Đấu Của Tiểu Nhân Vật
- #395Chương 395 - Cuộc Phấn Đấu Của Tiểu Nhân Vật (Hạ)
- #396Chương 396 - Kỹ Thuật Hôn Kém Quá
- #397Chương 397 - Phóng Ngựa Đạp Hoa, Hướng Về Tự Do
- #398Chương 398 - Hoa Khôi Tống Phát Tờ Rơi (1)
- #399Chương 399 - Mọi Màn Thể Hiện Đều Bị Hoàng Bách Hàm Chiếm Trọn
- #400Chương 400 - Miếng Bánh Ngon Đại Hoàng