
Tạm dừng
Đặc Công Cuồng Phi: Tà Vương Phúc Hắc Ta Không Lấy
46
Chương
0
Lượt xem
302484
Đề cử
Giới Thiệu Đặc Công Cuồng Phi: Tà Vương Phúc Hắc Ta Không Lấy Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không, nữ cường, nam cường, sủng, HE.
Converter: ngocquynh520
Editor: Tử Ngân, thuphương
Một buổi sáng xuyên qua, thiếu chút nữa nện vào cuộc một Vương Gia phúc hắc.
Vương gia phúc hắc khó được lần đầu tiên tốt bụng, thuận tay cứu nàng thiếu chút nữa té thành thịt vụn , vì vậy, nàng cũng thuận tay bắn giết mấy người.
Mỗ phúc hắc khi dễ: Giết mấy?
Vân Khinh Tiếu chợt hiểu: Được rồi, nàng nhớ lộn, là thuận tay giết mấy chục người, từ đó về sau, cả đời khó có thể cởi bỏ mối nghiệt duyên này.
Nghiệt duyên?
Mỗ phúc hắc khẽ nheo mắt lại, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm.
Vân Khinh Tiếu cả kinh, vì vừa bị "ăn" nhiều lần, toàn thân bủn rủn không có hơi sức đối kháng nên không thể làm gì khác là ngượng ngùng đổi lời nói: Không phải nghiệt duyên, là từ nay cùng nhau cả đời kết mối lương duyên.
Cả đời?
Mỗ phúc hắc liếm liếm khóe môi, Vân Khinh Tiếu kinh hãi, dắt chăn lần nữa đổi lời nói: Không phải cả đời, là đời đời kiếp kiếp khó có thể cởi bỏ mối lương duyên này.
Mỗ phúc hắc hài lòng xoay người, sai hạ nhân chuẩn bị bữa tối, nàng ăn no, hắn mới có thể "ăn no” .
Vân Khinh Tiếu cắn răng nghiến lợi, trợn trừng mắt mà nhìn bóng lưng mỗ phúc hắc, lớn tiếng rống giận: Ngươi nha cá chết phúc hắc! Ta cả đời này nằm trong tay ngươi đã chịu đủ rồi, ngươi còn vọng tưởng đời đời kiếp kiếp, ta đời sau đầu thai nhất định làm nam nhân, đè chết ngươi, đè chết ngươi, đè chết ngươi! balabalabala. . . . . .
Đoạn ngắn một
Vân Khinh Tiếu liếc nhìn bọn sát thủ đang hoảng sợ, môi đỏ mọng khẽ nâng lên, ác ý cười: “Thân môn đừng sợ, thứ trong tay ta gọi là súng lục, bị nó bắn trúng sẽ không đau, chỉ là trong chớp mắt liền đem các ngươi đưa đến Diêm La Điện thôi.”
Chân mày Tà vương nhíu lại, xem ra từ trên trời hạ phàm không nhất định là tiên nữ, Ma Nữ cũng có thể đó.
Đoạn ngắn hai
Sáng sớm tỉnh dậy, Tà Vương cất giọng nói trầm thấp khêu gợi mang theo vài phần hấp dẫn, đôi mắt tràn đầy nhu tình:
"Vân nhi, đứa bé của chúng ta đã hai tháng, có phải nàng nên gả cho ta hay không?”
“Đứa bé được hai tháng thì sao, đứa bé hai mươi tuổi ta cũng vẫn vậy. Không lấy.”
Vân Khinh Tiếu ngáp một cái, ngả đầu tiếp tục ngủ.
Converter: ngocquynh520
Editor: Tử Ngân, thuphương
Một buổi sáng xuyên qua, thiếu chút nữa nện vào cuộc một Vương Gia phúc hắc.
Vương gia phúc hắc khó được lần đầu tiên tốt bụng, thuận tay cứu nàng thiếu chút nữa té thành thịt vụn , vì vậy, nàng cũng thuận tay bắn giết mấy người.
Mỗ phúc hắc khi dễ: Giết mấy?
Vân Khinh Tiếu chợt hiểu: Được rồi, nàng nhớ lộn, là thuận tay giết mấy chục người, từ đó về sau, cả đời khó có thể cởi bỏ mối nghiệt duyên này.
Nghiệt duyên?
Mỗ phúc hắc khẽ nheo mắt lại, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm.
Vân Khinh Tiếu cả kinh, vì vừa bị "ăn" nhiều lần, toàn thân bủn rủn không có hơi sức đối kháng nên không thể làm gì khác là ngượng ngùng đổi lời nói: Không phải nghiệt duyên, là từ nay cùng nhau cả đời kết mối lương duyên.
Cả đời?
Mỗ phúc hắc liếm liếm khóe môi, Vân Khinh Tiếu kinh hãi, dắt chăn lần nữa đổi lời nói: Không phải cả đời, là đời đời kiếp kiếp khó có thể cởi bỏ mối lương duyên này.
Mỗ phúc hắc hài lòng xoay người, sai hạ nhân chuẩn bị bữa tối, nàng ăn no, hắn mới có thể "ăn no” .
Vân Khinh Tiếu cắn răng nghiến lợi, trợn trừng mắt mà nhìn bóng lưng mỗ phúc hắc, lớn tiếng rống giận: Ngươi nha cá chết phúc hắc! Ta cả đời này nằm trong tay ngươi đã chịu đủ rồi, ngươi còn vọng tưởng đời đời kiếp kiếp, ta đời sau đầu thai nhất định làm nam nhân, đè chết ngươi, đè chết ngươi, đè chết ngươi! balabalabala. . . . . .
Đoạn ngắn một
Vân Khinh Tiếu liếc nhìn bọn sát thủ đang hoảng sợ, môi đỏ mọng khẽ nâng lên, ác ý cười: “Thân môn đừng sợ, thứ trong tay ta gọi là súng lục, bị nó bắn trúng sẽ không đau, chỉ là trong chớp mắt liền đem các ngươi đưa đến Diêm La Điện thôi.”
Chân mày Tà vương nhíu lại, xem ra từ trên trời hạ phàm không nhất định là tiên nữ, Ma Nữ cũng có thể đó.
Đoạn ngắn hai
Sáng sớm tỉnh dậy, Tà Vương cất giọng nói trầm thấp khêu gợi mang theo vài phần hấp dẫn, đôi mắt tràn đầy nhu tình:
"Vân nhi, đứa bé của chúng ta đã hai tháng, có phải nàng nên gả cho ta hay không?”
“Đứa bé được hai tháng thì sao, đứa bé hai mươi tuổi ta cũng vẫn vậy. Không lấy.”
Vân Khinh Tiếu ngáp một cái, ngả đầu tiếp tục ngủ.
Danh Sách Chương Đặc Công Cuồng Phi: Tà Vương Phúc Hắc Ta Không Lấy TruyenChu
- #1Chương 1: Ám sát
- #2Chương 2: Tùng Lâm ác chiến
- #3Chương 3: Muốn chết liền đi lên
- #4Chương 4: Đùa giỡn cực phẩm nam
- #5Chương 5: Dật Phong công tử
- #6Chương 6: Đi theo ân công sẽ có tiền
- #7Chương 7: Ta không sợ phiền toái
- #8Chương 8: Ta không có ý định ăn nhiều như vậy
- #9Chương 9: Nam nhân phúc hắc
- #10Chương 10: Phiền toái tới
- #11Chương 11: Giành bạc
- #12Chương 12: Cho Tà vương xem ảnh mặc áo tắm
- #13Chương 13: Chỉ lưu lại ảnh mặc quần lót
- #14Chương 14: Phơi bày hai chân
- #15Chương 15: Tùy tiện lừa dối hắn
- #16Chương 16: Hồ ly tinh giá lâm
- #17Chương 17: Dạy dỗ bản tiểu thư? Vậy phải trả giá đắt
- #18Chương 18: Bồi thường cho ta một chút bạc đi
- #19Chương 19: Thiên Thánh quả
- #20Chương 20: Câu dẫn người trong lòng của ngươi
- #21Chương 21: Tổn thất của Quận chúa
- #22Chương 22: Trừng phạt ngày hôm nay chính là ranh giới cuối cùng của ta
- #23Chương 23: Ta sẽ chống đỡ cho ngươi
- #24Chương 24: Soái ca lãnh khốc không đáng yêu
- #25Chương 25: Đưa cho ta một thanh chuỷ thủ tốt
- #26Chương 26: Thái tử này thật không khách khí
- #27Chương 27: Tinh thông nhất là quyền thuật chi đạo
- #28Chương 28: Nói chuyện với thái tử thật mệt mỏi
- #29Chương 29: Rình trộm, nghe lén
- #30Chương 30: Độc nhất chính là lòng dạ Vân Khinh Tiếu ta
- #31Chương 31: Vô Tình Cung chủ
- #32Chương 32: Ứng cử viên hàng đầu đoạt được Thiên Thánh quả
- #33Chương 33: Vô tình gặp gỡ Hoa Lạc Tình
- #34Chương 34: Yêu nghiệt đáng chết, cái đồ giả bộ thâm trầm
- #35Chương 35: Làm cho người khác muốn bóp chết nàng
- #36Chương 36: Tận lực đừng đến gần hắn
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46