
Còn tiếp
Đại Minh: Mở Đầu Tiết Lộ Quốc Vận, Chu Nguyên Chương Sụp Đổ
385
Chương
0
Lượt xem
344666
Đề cử
Giới Thiệu Đại Minh: Mở Đầu Tiết Lộ Quốc Vận, Chu Nguyên Chương Sụp Đổ Truyện Chữ
Tô Mộ xuyên không về thời Đại Minh, mở đầu đã trở thành tử tù trong Chiếu Ngục, nhưng lại bám được vào một người bạn tù bí ẩn ở phòng giam bên cạnh, bữa nào cũng có rượu có thịt. Khi rảnh rỗi trò chuyện nhắc tới quốc vận Đại Minh, hắn lớn mật khẳng định Đại Minh sắp gặp đại kiếp nạn. Nào ngờ Chu Nguyên Chương đang âm thầm nghe lén bên cạnh nháy mắt sụp đổ tâm lý, mà toàn bộ triều đường Đại Minh cũng từ đó nghiêng trời lệch đất!
Danh Sách Chương Đại Minh: Mở Đầu Tiết Lộ Quốc Vận, Chu Nguyên Chương Sụp Đổ TruyenChu
- #101Chương 101: Dọn cho sạch, một kẻ cũng không chừa, vĩnh viễn trừ hậu họa!
- #102Chương 102: Xây dựng cộng đồng văn hóa... Kinh tế gánh vác văn minh
- #103Chương 103: Đợi Thái tử đăng cơ, họa chăng mới thấy ánh mặt trời.
- #104Chương 104: Tự tin là bản lĩnh, tự phụ là ngắn nảy!
- #105Chương 105: Kẻ mạnh càng mạnh, kẻ yếu tất vong!
- #106Chương 106: Nghênh khó mà lên, chủ động phá cục!
- #107Chương 107: Không có chiến lợi phẩm làm đầy quốc khố, chung quy cũng chỉ là dã tràng xe cát!
- #108Chương 108: Có tiền, đường xa mấy cũng đi; không tiền, cửa nhà chẳng dời chân.
- #109Chương 109: Tâm vội chẳng nếm được cháo nóng
- #110Chương 110: Có thể diệt cường địch, có thể cứu nguy cục, có thể lật đổ đất trời!
- #111Chương 111: Đồ Long Thuật —— Quả nhiên danh bất hư truyền
- #112Chương 112: Đời này, chẳng sống được như ý mình
- #113Chương 113: Chết, ngược lại là một loại giải thoát
- #114Chương 114: Tận nhân lực, tri thiên mệnh
- #115Chương 115: Liên lụy quốc vận Đại Minh?
- #116Chương 116: Đây mới là bản sắc của kẻ làm nên đại sự!
- #117Chương 117: Kẻ mạnh thực sự phải hiểu đạo lý rồng rắn biến hóa
- #118Chương 118: Hoàng tuyền đường hẹp, một mình ta đi là đủ rồi
- #119Chương 119: Kẻ muốn Tô Mộ phải chết... thật sự quá nhiều!
- #120Chương 120: Sớm thả người chẳng phải xong rồi? Cứ thích dày vò làm gì!
- #121Chương 121: Quả nhiên không phụ danh tiếng "Sánh ngang Thánh hiền"!
- #122Chương 122: Có ơn tất trả, có thù tất báo!
- #123Chương 123: Có những việc, nói đến đó là đủ, bớt hỏi mới bình an
- #124Chương 124: Cẩn thận Chu Uẩn Văn!
- #125Chương 125: Càng ngẫm càng thấy lạnh sống lưng!
- #126Chương 126: Thua không lỗ vốn, thắng mới thống khoái!
- #127Chương 127: Thái tử nổi giận, chưa bao giờ là chuyện đùa!
- #128Chương 128: Nhẹ thì lỡ mất thời cơ; nặng thì toàn cục sụp đổ!
- #129Chương 129: Giữ vững trận thế, mưu tính xuất kích
- #130Chương 130: Khởi đầu đã sai lầm, còn mong nửa đường lật ngược thế cờ?
- #131Chương 131: Tô tiên sinh nhìn người quả nhiên chuẩn xác
- #132Chương 132: Thẳng thắn gặp gỡ, lấy lòng thành đổi chân tâm!
- #133Chương 133: Dân mọn chẳng thể ngược đãi, ý trời không thể dối lừa!
- #134Chương 134: Thắng thì sống, bại thì mất mạng!
- #135Chương 135: Chưa hẳn sẽ bừng tỉnh đại ngộ, ít nhất không đến mức trống đánh xuôi kèn thổi ngược.
- #136Chương 136: Tâm thuật thao túng thuật? Đây là danh mục mới mẻ gì?
- #137Chương 137: Ngày qua ngày kìm kẹp, len lỏi từng chút tiêm nhiễm.
- #138Chương 138: Hành động mới là tấm gương trung thực nhất của tư tưởng
- #139Chương 139: Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng
- #140Chương 140: Sao gọi là thánh nhân? Như Tô tiên sinh mới xứng!
- #141Chương 141: Mời lão gia tử nhà ngươi tới một chuyến
- #142Chương 142: Hồ Duy Dung muốn ra tay?
- #143Chương 143: Nhất tiễn hạ ba chim, sao lại không làm?
- #144Chương 144: Hoàng hậu nương nương đích thân tới cửa?
- #145Chương 145: Nàng đến tận cửa, vốn là muốn thỉnh giáo kinh nghiệm!
- #146Chương 146: Vừa có thể lập công danh, cũng có thể sống tự tại!
- #147Chương 147: Trung hiếu mới là sức nặng lớn nhất thế gian!
- #148Chương 148: Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng!
- #149Chương 149: Trai tài gái sắc, trời sinh một cặp, há chẳng viên mãn?
- #150Chương 150: Không phục thì đánh, đánh cho đến phục mới thôi!