
Tạm dừng
Đại Minh Vương Hầu
219
Chương
0
Lượt xem
298461
Đề cử
Giới Thiệu Đại Minh Vương Hầu Truyện Chữ
Dịch giả: Hùng Bá, Ares, Ryno_Nguyen, Tiểu Hận, Noland, Goncopius, Pearl, Tiểu Mạc Tà, Thanh Long, Ursawarrious, kimnambin, Lệ Vô Tình, Sói, Trảm Phong, Ikarus, Truyền Thuyết, nhatky, KGiang, Khuyết Danh
Đại Minh Vương Hầu là một bộ truyện cũng có mô típ như Cực Phẩm Gia Đinh, nhưng NVC không thể hiện một cách quá xuất sắc như Lâm Tam. Truyện không quá dài, nên có đôi chổ bố cục chưa hợp lý lắm, những nút thắt không được tác giả khai thác triệt để nên một vài người có thể nhận xét là không hay. Nhưng về độ hài, độ bựa thì khá ổn. Ta làm truyện này để chia sẽ với mọi người những nụ cười, hy vọng sau những giây phút căng thẳng sẽ xả được chút stress.
Tóm lại đọc giải trí thì tốt, còn đòi hỏi cao siêu thì ta chịu. Chén đi nào.
Ví dụ một đoạn VP cho mọi người đọc thử:
Khó khăn lắm đến đầu tường cung tiễn tầm bắn biên giới, Chu Lệ ghìm chặt ngựa, giơ lên roi ngựa vẻ mặt nộ sắc chỉ vào đầu tường, quát to: "Ngột cái kia gian tặc Tổng binh quan Tiêu Phàm, đi ra đáp bổn vương mà nói!"
Cũng không lâu lắm, Tiêu Phàm một thân ngân bạch áo giáp, xuất hiện tại đầu tường, ngưng mắt hướng dưới cổng thành nhìn lên, thần sắc không khỏi cực kỳ thất vọng.
"Vương gia, ngươi. . . Không chết?"
Chu Lệ giận dữ: "Ngươi cứ nói đi?"
Tiêu Phàm đần độn nói: "Không biết Vương gia có gì chỉ giáo?"
"Tiêu Phàm ngươi cái thằng chó này, lén lén lút lút lên không được mặt bàn, tối hôm qua phái người tập (kích) ta đại doanh, tạc ta doanh trướng, làm tổn thương ta quân sĩ vô số, bổn vương trước không so đo với ngươi những...này, tựu hỏi ngươi một câu. . ."
Tiêu Phàm vội vàng khiêm tốn chắp tay: "Không dám không dám, Vương gia khen trật rồi, không biết Vương gia có chuyện gì hỏi?"
Chu Lệ nhìn xa trên đầu thành Tiêu Phàm cái kia trương cực kỳ chán ghét mặt, gương mặt kìm lòng không được hung hăng run rẩy liễu~ vài cái, bi phẫn nói: "Bổn vương tựu hỏi ngươi một câu. . . Tập (kích) doanh cũng không sao, tạc bổn vương hầm cầu làm cái gì? Ta soái trướng bên cạnh hầm cầu chiêu ngươi chọc giận ngươi rồi hả?"
Đại Minh Vương Hầu là một bộ truyện cũng có mô típ như Cực Phẩm Gia Đinh, nhưng NVC không thể hiện một cách quá xuất sắc như Lâm Tam. Truyện không quá dài, nên có đôi chổ bố cục chưa hợp lý lắm, những nút thắt không được tác giả khai thác triệt để nên một vài người có thể nhận xét là không hay. Nhưng về độ hài, độ bựa thì khá ổn. Ta làm truyện này để chia sẽ với mọi người những nụ cười, hy vọng sau những giây phút căng thẳng sẽ xả được chút stress.
Tóm lại đọc giải trí thì tốt, còn đòi hỏi cao siêu thì ta chịu. Chén đi nào.
Ví dụ một đoạn VP cho mọi người đọc thử:
Khó khăn lắm đến đầu tường cung tiễn tầm bắn biên giới, Chu Lệ ghìm chặt ngựa, giơ lên roi ngựa vẻ mặt nộ sắc chỉ vào đầu tường, quát to: "Ngột cái kia gian tặc Tổng binh quan Tiêu Phàm, đi ra đáp bổn vương mà nói!"
Cũng không lâu lắm, Tiêu Phàm một thân ngân bạch áo giáp, xuất hiện tại đầu tường, ngưng mắt hướng dưới cổng thành nhìn lên, thần sắc không khỏi cực kỳ thất vọng.
"Vương gia, ngươi. . . Không chết?"
Chu Lệ giận dữ: "Ngươi cứ nói đi?"
Tiêu Phàm đần độn nói: "Không biết Vương gia có gì chỉ giáo?"
"Tiêu Phàm ngươi cái thằng chó này, lén lén lút lút lên không được mặt bàn, tối hôm qua phái người tập (kích) ta đại doanh, tạc ta doanh trướng, làm tổn thương ta quân sĩ vô số, bổn vương trước không so đo với ngươi những...này, tựu hỏi ngươi một câu. . ."
Tiêu Phàm vội vàng khiêm tốn chắp tay: "Không dám không dám, Vương gia khen trật rồi, không biết Vương gia có chuyện gì hỏi?"
Chu Lệ nhìn xa trên đầu thành Tiêu Phàm cái kia trương cực kỳ chán ghét mặt, gương mặt kìm lòng không được hung hăng run rẩy liễu~ vài cái, bi phẫn nói: "Bổn vương tựu hỏi ngươi một câu. . . Tập (kích) doanh cũng không sao, tạc bổn vương hầm cầu làm cái gì? Ta soái trướng bên cạnh hầm cầu chiêu ngươi chọc giận ngươi rồi hả?"
Danh Sách Chương Đại Minh Vương Hầu TruyenChu
- #51Chương 51: Hoàng Thái Tôn lại đến
- #52Chương 52: Tuyên truyền quảng cáo
- #53Chương 53: Tổ tôn đế vương
- #54Chương 54: Thái Sơn cho mời
- #55Chương 55: Bàn việc thành thân
- #56Chương 56: Thần cường quân nhược
- #57Chương 57: Cao sơn lưu thủy
- #58Chương 58: Cô nữ đến từ phương bắc
- #59Chương 59: Tuổi nhỏ tang thương
- #60Chương 60: Ngồibàn chuyện thương nhân
- #61Chương 61: Bái sư học nghệ
- #62Chương 62: Tịnh thân xuất mã
- #63Chương 63: Vấn đề sinh tồn
- #64Chương 64: Bán võ mưu sinh
- #65Chương 65: Chủ nhân của ta
- #66Chương 66: Hồng Vũ triệu kiến
- #67Chương 67: Cận mộ thiên nhan
- #68Chương 68: Công danh
- #69Chương 69: Không làm quân tử
- #70Chương 70: Kỳ bàn khí tử (vứt bỏ quân cờ trên bàn cờ)
- #71Chương 71: Thái Tôn gặp chuyện
- #72Chương 72: Tín ngưỡng trung thành
- #73Chương 73: Thần công sơ thành
- #74Chương 74: Vào kinh đi thi
- #75Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- #76Chương 76: Thiên cổ tài tử
- #77Chương 77: Thiên tử hạ chiếu
- #78Chương 78: Hoa rơi thêm hận
- #79Chương 79: Thăng quan, nhà mới
- #80Chương 80: Sư đồ ám chiến
- #81Chương 81: Thiên tử trừng phạt
- #82Chương 82: Kìm chế - Trọng dụng
- #83Chương 83: Trượng hạ trung thần
- #84Chương 84: Khôi phục Cẩm Y Vệ
- #85Chương 85: Lại thăng quan
- #86Chương 86: Con đường phát tài
- #87Chương 87: Lần đầu gặp Yến Vương
- #88Chương 88: Quốc sĩ cự hối
- #89Chương 89: Dùng gì báo ân
- #90Chương 90: Thần tử bất thần
- #91Chương 91: Mỹ nhân chốn thâm cung
- #92Chương 92: Tổ tôn mật đàm
- #93Chương 93: Cẩm Y phát uy
- #94Chương 94-1: Quân tử báo thù (1)
- #95Chương 94-2: Quân tử báo thù (2)
- #96Chương 95: Vương – Thần, ẩu đả
- #97Chương 96: Thánh ý khó dò
- #98Chương 97: Chịu đòn nhận tội
- #99Chương 98: Phiền toái hương diễm
- #100Chương 99: Diễn trò khôi hài