
Còn tiếp
Dâng Trào
133
Chương
0
Lượt xem
284062
Đề cử
Giới Thiệu Dâng Trào Truyện Chữ
Tên Hán Việt: Phiên dũng (翻涌)
Thể loại: Hiện đại, Vườn trường, Gương vỡ lại lành, 1v1, HE
Editor: Finoary
Tình trạng bản gốc: Hoàn 96 chương + 27 ngoại truyện
Nhân vật chính: Trần Nghiên x Tống Tịnh Nguyên
Văn án
Trần Nguyên là một người có tiếng trong trường trung học phổ thông Kỳ Nguyên, một nam sinh phản nghịch, chuyên gây chuyện thị phi, không tuân theo quy tắc gì.
Hắn tựa như cuồng phong, thổi quét qua mà đi, không lưu lại chút gì, càng không để người bắt giữ được.
Còn Tống Tịnh Nguyên thì ngoan ngoãn trầm lặng, tính tình trong sáng, tuân theo quy củ, chỉ dám lén lút nhìn bóng lưng của hắn trong đám đông.
Họ như hai thái cực, không ai nghĩ sẽ ở bên nhau.
Trong một lần xảy ra tai nạn, cô tưởng hắn bị thương nên lo lắng chạy đến đưa thuốc đến cho hắn, lại bị hắn chặn ở góc phòng khách.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi đầy trời, sợi dây chuyền màu đen trên cổ hắn va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh, Trần Nghiên áp sát vào tai cô, cười tà mị: "Quan tâm tôi nhiều như vậy? Thích tôi sao?"
Nhiều năm sau đó, hai người tái hợp trong một quán bar.
Tống Tịnh Nguyên đi nhầm phòng, nhìn thấy Trần Nghiên đang uể oải dựa vào ghế sô pha, vẻ mặt không đổi, trên tay là điếu thuốc đang cháy dở, không chút để ý nói qua loa với người bên cạnh.
Khi ánh mắt hắn rơi vào người cô, nét mặt bình tĩnh thờ ơ, sau đó thu lại trong giây lát, như thể hai người chưa từng quen biết.
Cũng trong đêm đó, khi Tống Tịnh Nguyên bị kẻ xấu đeo bám, không biết từ đâu, Trần Nghiên đã thô bạo lôi cô vào một con hẻm nhỏ.
Tống Tịnh Nguyên cực kỳ bình tĩnh: "Trần Nghiên, chúng ta đã chia tay rồi."
Hai mắt Trần Nghiên đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi tố cáo cô: "Tống Tịnh Nguyên, rốt cuộc em xem tôi là cái loại gì? Rõ ràng chính em là người trêu chọc tôi trước. Cho nên em không có tư cách rời khỏi tôi."
– Bạn có tin vào phép màu không?
+ Trần Nghiên là phép màu của tôi.
"Cuối cùng tôi cũng biến thanh xuân của mình thành cô ấy." Trần Nghiên
Trần Nghiên × Tống Tịnh Nguyên,
Lưu manh xấu xa × Yên lặng trầm tính
Thể loại: Hiện đại, Vườn trường, Gương vỡ lại lành, 1v1, HE
Editor: Finoary
Tình trạng bản gốc: Hoàn 96 chương + 27 ngoại truyện
Nhân vật chính: Trần Nghiên x Tống Tịnh Nguyên
Văn án
Trần Nguyên là một người có tiếng trong trường trung học phổ thông Kỳ Nguyên, một nam sinh phản nghịch, chuyên gây chuyện thị phi, không tuân theo quy tắc gì.
Hắn tựa như cuồng phong, thổi quét qua mà đi, không lưu lại chút gì, càng không để người bắt giữ được.
Còn Tống Tịnh Nguyên thì ngoan ngoãn trầm lặng, tính tình trong sáng, tuân theo quy củ, chỉ dám lén lút nhìn bóng lưng của hắn trong đám đông.
Họ như hai thái cực, không ai nghĩ sẽ ở bên nhau.
Trong một lần xảy ra tai nạn, cô tưởng hắn bị thương nên lo lắng chạy đến đưa thuốc đến cho hắn, lại bị hắn chặn ở góc phòng khách.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi đầy trời, sợi dây chuyền màu đen trên cổ hắn va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh, Trần Nghiên áp sát vào tai cô, cười tà mị: "Quan tâm tôi nhiều như vậy? Thích tôi sao?"
Nhiều năm sau đó, hai người tái hợp trong một quán bar.
Tống Tịnh Nguyên đi nhầm phòng, nhìn thấy Trần Nghiên đang uể oải dựa vào ghế sô pha, vẻ mặt không đổi, trên tay là điếu thuốc đang cháy dở, không chút để ý nói qua loa với người bên cạnh.
Khi ánh mắt hắn rơi vào người cô, nét mặt bình tĩnh thờ ơ, sau đó thu lại trong giây lát, như thể hai người chưa từng quen biết.
Cũng trong đêm đó, khi Tống Tịnh Nguyên bị kẻ xấu đeo bám, không biết từ đâu, Trần Nghiên đã thô bạo lôi cô vào một con hẻm nhỏ.
Tống Tịnh Nguyên cực kỳ bình tĩnh: "Trần Nghiên, chúng ta đã chia tay rồi."
Hai mắt Trần Nghiên đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi tố cáo cô: "Tống Tịnh Nguyên, rốt cuộc em xem tôi là cái loại gì? Rõ ràng chính em là người trêu chọc tôi trước. Cho nên em không có tư cách rời khỏi tôi."
– Bạn có tin vào phép màu không?
+ Trần Nghiên là phép màu của tôi.
"Cuối cùng tôi cũng biến thanh xuân của mình thành cô ấy." Trần Nghiên
Trần Nghiên × Tống Tịnh Nguyên,
Lưu manh xấu xa × Yên lặng trầm tính
Danh Sách Chương Dâng Trào TruyenChu
- #51Chương 51: Anh nói không cần em bao giờ?
- #52Chương 52: Anh không thể không cần em
- #53Chương 53: Đan vòng tình duyên
- #54Chương 54: Đẩy hai người ra xa
- #55Chương 55: Đi tìm bạn gái
- #56Chương 56: Em không có nhà
- #57Chương 57: Cho em một tương lai
- #58Chương 58: Anh chỉ có cảm giác với em
- #59Chương 59: Khóc nhè rồi
- #60Chương 60: Đều tại em liên lụy đến anh
- #61Chương 61: Hãy quay trở lại nơi anh thuộc về
- #62Chương 62: Hãy ngừng liên lạc với nhau
- #63Chương 63: Không được phép vào thăm
- #64Chương 64: Bỏ học
- #65Chương 65: Núi cao sông xa, ngày tháng không dài
- #66Chương 66: Dường như anh ấy là một ngoại lệ
- #67Chương 67: Không phải nụ hôn triền miên
- #68Chương 68: Qua bao nhiêu năm cô cũng không bao giờ quên được
- #69Chương 69: Sao không giết anh luôn đi?
- #70Chương 70: Anh không có bạn gái
- #71Chương 71: Em đang quan tâm anh?
- #72Chương 72: Trần Nghiên học lại lớp 12 một năm
- #73Chương 73: Cô ấy không thích tôi lắm
- #74Chương 74: Xem ra anh vẫn chưa buông được cô ấy
- #75Chương 75: Anh còn cần em không?
- #76Chương 76: Lần sau sẽ điều chỉnh
- #77Chương 77: Vậy thì cô ấy không thích cậu
- #78Chương 78: Vì yêu mà cúi đầu cũng không có gì mất mặt
- #79Chương 79: Tối nay qua nhà anh nhé
- #80Chương 80: Hoà nhau
- #81Chương 81: Xé toạc vết thương
- #82Chương 82: Cả đời này của tôi chỉ thuộc về cô ấy mà thôi
- #83Chương 83: SJY&CY
- #84Chương 84: Tôi không thể sống thiếu cô ấy
- #85Chương 85: Anh rất nhớ em
- #86Chương 86: Anh đã khóc
- #87Chương 87: Chỉ cần tôi còn sống, không ai có thể bắt nạt cô ấy
- #88Chương 88: Trần Nghiên là phép màu của cô
- #89Chương 89: Người duy nhất cô có thể dựa vào
- #90Chương 90: Tôi không ngại ngồi tù vài năm đâu
- #91Chương 91: Nỗi tiếc nuối suốt thời thanh xuân
- #92Chương 92: Theo đuổi ánh sáng của riêng em
- #93Chương 93: Chồng yêu
- #94Chương 94: Chúng ta sẽ yêu nhau trong vô số cơn gió mùa hè
- #95Chương 95: Anh chưa bao giờ ngừng nghĩ về em
- #96Chương 96: Em là năm tháng của đời tôi
- #97Chương 97: California
- #98Chương 98: Giang Bắc
- #99Chương 99: Giao thừa
- #100Chương 100: Sinh nhật