
Tạm dừng
Dấu Vết Ngày Dài - Kim Họa
102
Chương
0
Lượt xem
277690
Đề cử
Giới Thiệu Dấu Vết Ngày Dài - Kim Họa Truyện Chữ
Lâm Hy Quang xưa nay nổi tiếng với nhan sắc khuynh thành trong giới h.ào m.ôn ở khu cảng, khiến ai nấy đều muốn q.uỳ ph.ục dưới váy cô. Nhiều năm qua, số người th.eo đu.ổi cô không đếm xuể, hơn nữa toàn là những nhân vật qu.yền c.ao ch.ức tr.ọng.
Vì một sự cố ngoài ý muốn, Lâm Hy Quang buộc phải mượn danh của Sở Thiên Thư – người nắm qu.yền l.ực cực thịnh của nhà họ Sở ở Giang Nam – để thoát khỏi sự đ.eo b.ám đi.ên cu.ồng của đám người th.eo đu.ổi. Kể từ đó, số người vây quanh cô giảm đi đáng kể ——
Thế nhưng, giới th.ượng l.ưu lại bắt đầu truyền tai nhau những lời đồn đầy màu sắc về hai người, với đủ mọi phiên bản t.ình y.êu – th.ù h.ận được bàn tán say sưa. Ngay cả Sở Thiên Thư, vốn ẩn dật nơi xa xôi, cũng nghe thấy bên ngoài đang lưu truyền cho mình một món “n.ợ đ.ào h.oa”.
Về sau, khi Lâm Hy Quang đã đến độ tuổi kết hôn, cô vẫn chưa chọn được ai trong hàng loạt ứng cử viên trong giới h.ào m.ôn. Không ngờ chẳng bao lâu sau, Sở Thiên Thư – người đứng đầu thế hệ thứ ba nhà họ Sở – lại đích thân đến cửa, chỉ đích danh muốn li.ên h.ôn với cô.
Tại một buổi tiệc th.ương m.ại hết sức bình thường, Lâm Hy Quang vừa định rời đi thì bắt gặp bóng dáng cao lớn, tao nhã của một người đàn ông dưới bậc thang.
Đôi mắt Sở Thiên Thư mang theo ánh sáng lấp lánh như ánh đèn đêm, nhìn thẳng về phía cô: “Lâm Hy Quang?” “Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.”
Trích đoạn nhỏ: Lâm Hy Quang luôn nghĩ cuộc h.ôn nh.ân ngầm hiểu này chỉ là sự kết hợp vì lợi ích, giữa hai người chẳng mấy thấu hiểu nhau. Nhưng cô chưa từng ngờ rằng, sau khi cưới, đêm nào cô cũng m.ất ng.ủ vì bị anh “th.ăm d.ò” quá sâu.
Lâm Hy Quang nắm chặt cổ tay dài, lạnh trắng của anh, ư.ớt đ.ẫm: “Đủ sâu rồi, thật sự đủ rồi!”
Sở Thiên Thư lại cố chấp muốn để th.ân th.ể trắng muốt, hoàn mỹ ấy phủ đầy những d.ấu v.ết tươi mới của sự ch.iếm h.ữu, hơi thở n.óng b.ỏng vây lấy cô: “Ngoan, vẫn chưa tới tận cùng.”
Vì một sự cố ngoài ý muốn, Lâm Hy Quang buộc phải mượn danh của Sở Thiên Thư – người nắm qu.yền l.ực cực thịnh của nhà họ Sở ở Giang Nam – để thoát khỏi sự đ.eo b.ám đi.ên cu.ồng của đám người th.eo đu.ổi. Kể từ đó, số người vây quanh cô giảm đi đáng kể ——
Thế nhưng, giới th.ượng l.ưu lại bắt đầu truyền tai nhau những lời đồn đầy màu sắc về hai người, với đủ mọi phiên bản t.ình y.êu – th.ù h.ận được bàn tán say sưa. Ngay cả Sở Thiên Thư, vốn ẩn dật nơi xa xôi, cũng nghe thấy bên ngoài đang lưu truyền cho mình một món “n.ợ đ.ào h.oa”.
Về sau, khi Lâm Hy Quang đã đến độ tuổi kết hôn, cô vẫn chưa chọn được ai trong hàng loạt ứng cử viên trong giới h.ào m.ôn. Không ngờ chẳng bao lâu sau, Sở Thiên Thư – người đứng đầu thế hệ thứ ba nhà họ Sở – lại đích thân đến cửa, chỉ đích danh muốn li.ên h.ôn với cô.
Tại một buổi tiệc th.ương m.ại hết sức bình thường, Lâm Hy Quang vừa định rời đi thì bắt gặp bóng dáng cao lớn, tao nhã của một người đàn ông dưới bậc thang.
Đôi mắt Sở Thiên Thư mang theo ánh sáng lấp lánh như ánh đèn đêm, nhìn thẳng về phía cô: “Lâm Hy Quang?” “Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.”
Trích đoạn nhỏ: Lâm Hy Quang luôn nghĩ cuộc h.ôn nh.ân ngầm hiểu này chỉ là sự kết hợp vì lợi ích, giữa hai người chẳng mấy thấu hiểu nhau. Nhưng cô chưa từng ngờ rằng, sau khi cưới, đêm nào cô cũng m.ất ng.ủ vì bị anh “th.ăm d.ò” quá sâu.
Lâm Hy Quang nắm chặt cổ tay dài, lạnh trắng của anh, ư.ớt đ.ẫm: “Đủ sâu rồi, thật sự đủ rồi!”
Sở Thiên Thư lại cố chấp muốn để th.ân th.ể trắng muốt, hoàn mỹ ấy phủ đầy những d.ấu v.ết tươi mới của sự ch.iếm h.ữu, hơi thở n.óng b.ỏng vây lấy cô: “Ngoan, vẫn chưa tới tận cùng.”
Danh Sách Chương Dấu Vết Ngày Dài - Kim Họa TruyenChu
- #51Chương 51: Tình yêu của chúng ta cần được đưa ra ánh sáng
- #52Chương 52: Anh và cô khăng khít không rời, tình yêu tựa thác lũ cuộn trào.
- #53Chương 53: “Đồng Đồng không ngoan, gọi daddy đi.”
- #54Chương 54: Ngoại truyện: Đừng nhìn lũ chó hoang bên ngoài, để anh làm người si tình của em thôi
- #55Chương 55: Ngoại truyện: Nhật ký ghi lại những khoảnh khắc trân trọng vợ
- #56Chương 56: Ngoại truyện: Mối quan hệ của chúng tôi rất ổn định và chúng tôi đang cố gắng có con
- #57Chương 57: Ngoại truyện: Ngay cả khi tim Sở Thiên Thư bị xé toạc, anh cũng sẽ không thừa nhận điều đó…
- #58Chương 58: Ngoại truyện: Kết quả khám thai của cô
- #59Chương 59: Ngoại truyện: Sở Thiên Thư đọc sách nuôi dạy con trẻ
- #60Chương 60: Ngoại truyện: Ngày Hai mươi lăm tháng Năm, vui mừng có quý tử.
- #61Chương 61: Hãy thưởng thức “bữa tối” siêu ngon của vợ tôi nhé
- #62Chương 62: Ngoại truyện: Đứa bé đang bập bẹ trong vọng lâu Tinh Các
- #63Chương 63: Anh khẳng định chủ quyền đối với Lâm Hy Quang.
- #64Chương 64: Huấn luyện giảm sự mẫn cảm tâm lý phiên bản trẻ thơ
- #65Chương 65: Gen biến thái cường đại của Sở Thiên Thư
- #66Chương 66: Ngoại truyện: Uyên ương hờn dỗi
- #67Chương 67: Sở Thiên Thư: “Em mới chính là ý nghĩa tồn tại trong thế giới của anh.”
- #68Chương 68: Ngoại truyện: Lâm Hy Quang đã tìm thấy thánh địa hành hương của riêng mình.
- #69Chương 69: Ngoại truyện: Anh huyết khí phương cương, cứ hễ thấy vợ đẹp là lại không kìm lòng được
- #70Chương 70: Ngoại truyện: Chiếc cà vạt này chẳng khác nào sợi xích cổ
- #71Chương 71: Ngoại truyện: Ninh Thương Vũ luôn rất sùng bái người anh rể là tôi đây.
- #72Chương 72: Ngoại truyện: Bỏ tám trăm tỷ mua một hòn đảo, ba ngày hai đêm
- #73Chương 73: Ngoại truyện: Anh đàn cho em nghe một bản nhạc ngủ ngon nhé?
- #74Chương 74: Ngoại truyện: Thi triển cả trăm lần Vô Úy Ấn, bé sẽ rất bình an
- #75Chương 75: Ngoại truyện: Đứa trẻ là do Sở Thiên Thư cướp về, Lâm Hy Quang để anh tự nuôi
- #76Chương 76: Ngoại truyện: Bức thư sám hối của Sở Tịnh Các gửi về nhà
- #77Chương 77: Ngoại truyện "Bộ đồ này tôi ưng rồi, cởi ra đi."
- #78Chương 78: Ngoại truyện "Đức Phật từ bi, thành toàn cho tâm nguyện muốn thay bố của cậu bé."
- #79Chương 79: Ngoại truyện "Sở Thiên Thư là bố cháu
- #80Chương 80: Ngoại truyện: Em đưa anh về nhà bà ngoại lánh tạm, vui lắm đấy
- #81Chương 81: Ngoại truyện: Đang yên đang lành tới làm khách, bỗng dưng đổi tính muốn dỡ nhà người ta
- #82Chương 82: Ngoại truyện: Đứa trẻ hoang ở đâu ra, thật đúng là mặt dày vô sỉ
- #83Chương 83: Ngoại truyện: Quân tử ví đức mình như ngọc, thể diện của tôi rất cao quý
- #84Chương 84: Bùa bình an có thần lực, chính là thần lực từ tình yêu Lâm Hy Quang dành cho cô
- #85Chương 85: Ngoại truyện: Cậu là người kế vị tương lai của Giang Nam, nguyện ban cho mẹ sự tự do
- #86Chương 86: Sau này đều ở nhà thôi nhé, mẹ đi đâu cũng muốn mang con theo
- #87Chương 87: Ngoại truyện: Sở Tịnh Các đã cảm động trước lòng tốt của chính mình khi đồng ý làm giao kèo mười năm để chuộc
- #88Chương 88: Ngoại truyện: Ngày nào cũng phải đá mông người khác, con cũng thấy mệt rồi
- #89Chương 89: Ngoại truyện: Anh đã dành ba năm chuẩn bị cho đám cưới và tặng cô khu vườn hoa hồng từ thời niên thiếu
- #90Chương 90: Ngoại truyện: Sở Thiên Thư đã bế con gái của Thẩm Thước Ứng về nhà họ Sở và bỏ lại đứa con trai thứ của mình
- #91Chương 91: Ngoại truyện: Bố thích dùng thước ngọc thưởng cho cái miệng của con
- #92Chương 92: Ngoại truyện: Sở Phù Huyên ước nguyện sinh nhật: “Cầu mong thế giới hòa bình…”
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100