
Còn tiếp
Đế Cuồng
2053
Chương
0
Lượt xem
432
Đề cử
Giới Thiệu Đế Cuồng Truyện Chữ
Thế gian có lời đồn rằng mỗi thời đại trước khi hủy diệt đều sẽ sản sinh ra những vị hào kiệt đội trời đạp đất, dùng sức bản thân thay đổi cả tạo hóa.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Danh Sách Chương Đế Cuồng TruyenChu
- #1851Chương 1851: Tam quỳ tam bái
- #1852Chương 1852: Tàn nhẫn
- #1853Chương 1853: Trăng sáng… hồng trần… giữ lại…
- #1854Chương 1854: Kẻ diệt đạo
- #1855Chương 1855: Ba phần đạo thống
- #1856Chương 1856: Pho tượng Bá Luân
- #1857Chương 1857: Có lẽ… ta nên có hình dáng như vậy…
- #1858Chương 1858: Cùng sinh cùng tử
- #1859Chương 1859: Hồng trần chìm nổi
- #1860Chương 1860: Bố cục thượng cổ
- #1861Chương 1861: Hồng trần khách
- #1862Chương 1862: Nhìn thấy chính mình
- #1863Chương 1863: Thực tại hỗn loạn
- #1864Chương 1864: Lục tộc nguy cơ
- #1865Chương 1865: Ta và Độc Cô Minh?
- #1866Chương 1866: Chiến sự rối ren
- #1867Chương 1867: Ám Dục tộc
- #1868Chương 1868: Cùng đến Cửu Thiên Thập Địa
- #1869Chương 1869: Thời đại của chúng ta đã trôi qua
- #1870Chương 1870: Chúng sinh hồn
- #1871Chương 1871: Tụ họp
- #1872Chương 1872: Chẳng qua chỉ là một cuộc đổi chác
- #1873Chương 1873: Kiếp của ta... là độc cô kiếp!
- #1874Chương 1874: Phe của ta
- #1875Chương 1875: Chỉ như vậy, đối với ta không đủ...
- #1876Chương 1876: Thương khung cửu kiếp
- #1877Chương 1877: Ngươi còn tự lừa mình nữa sao?
- #1878Chương 1878: Trong ảo cảnh kia, ta nhìn thấy ngươi…
- #1879Chương 1879: Hỗn Mang tái hiện
- #1880Chương 1880: Chút hữu tình cuối cùng
- #1881Chương 1881: Nghịch lý tu vi
- #1882Chương 1882: Chúng Sinh Vạn Biến!
- #1883Chương 1883: Các thủ hộ giả của nhân tộc
- #1884Chương 1884: Hoàn mỹ và khuyết thiếu
- #1885Chương 1885: Không phải say rượu, mà là say phiền muộn
- #1886Chương 1886: Tâm vong, tất vong
- #1887Chương 1887: Quy luật, sứ mệnh, cùng nhau
- #1888Chương 1888: Một quyền!
- #1889Chương 1889: Hai miếng vải mục nát
- #1890Chương 1890: Đổi nhà
- #1891Chương 1891: Đi đầu thai làm súc sinh đi!
- #1892Chương 1892: Tín nhiệm
- #1893Chương 1893: Các ngươi cứ làm anh hùng đi...
- #1894Chương 1894: Nếu như
- #1895Chương 1895: Tu sĩ mạnh nhất vòm trời, đội ngũ mạnh nhất vòm trời
- #1896Chương 1896: Chân Phàm tộc
- #1897Chương 1897: Vô Thường Kiếp Diệt
- #1898Chương 1898: Bình tĩnh, kiên nhẫn
- #1899Chương 1899: Người quen
- #1900Chương 1900: Lương tâm, theo thời gian đã sớm mục nát rồi