
Còn tiếp
Đế Cuồng
2053
Chương
0
Lượt xem
432
Đề cử
Giới Thiệu Đế Cuồng Truyện Chữ
Thế gian có lời đồn rằng mỗi thời đại trước khi hủy diệt đều sẽ sản sinh ra những vị hào kiệt đội trời đạp đất, dùng sức bản thân thay đổi cả tạo hóa.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Danh Sách Chương Đế Cuồng TruyenChu
- #351Chương 351: Giằng co
- #352Chương 352: Rốt cuộc ai cứu ngươi đây?
- #353Chương 353: Thực sự rất lưu luyến
- #354Chương 354: Không đến một mình
- #355Chương 355: Kẻ diệt đạo thời đại này
- #356Chương 356: Sự thật
- #357Chương 357: Ta gọi là Tam Sinh
- #358Chương 358: Manh mối
- #359Chương 359: Nối thông trước thời hạn
- #360Chương 360: Từng gặp bên cầu?
- #361Chương 361: Vạn Yêu Mộ Địa
- #362Chương 362: Nếu đã không thể cất giấu...
- #363Chương 363: Thần chủng
- #364Chương 364: Có cá tính
- #365Chương 365: Quan tài nơi chân trời
- #366Chương 366: Nhi nữ tình trường
- #367Chương 367: Thăm dò lẫn nhau
- #368Chương 368: Không đoán ra nổi
- #369Chương 369: Ta nghe nhiều rồi
- #370Chương 370: Mỗi góc nhìn một nhận định
- #371Chương 371: Bức tranh thời cổ
- #372Chương 372: Thứ giúp bản thân trở nên khác biệt
- #373Chương 373: Vạn Trần Ai
- #374Chương 374: Lục bá vương tới!
- #375Chương 375: Rất quen thuộc
- #376Chương 376: Ngoạ Long lĩnh
- #377Chương 377: Thảm khốc
- #378Chương 378: Rút lui
- #379Chương 379: Ám ảnh về vô địch
- #380Chương 380: Đoạt thiên hạ chỉ cần mình ta là đủ
- #381Chương 381: Thiên cổ hùng ca
- #382Chương 382: Hư vô hắc ám
- #383Chương 383: Cửu phẩm liên hoa
- #384Chương 384: Tiên hay vu?
- #385Chương 385: Chỉ quan tâm đến người hữu dụng
- #386Chương 386: Nghịch Thương Khung
- #387Chương 387: Âm mưu của Tiên Hoàng
- #388Chương 388: Loạn!
- #389Chương 389: Mau giết nàng đi!
- #390Chương 390: Phương án hai
- #391Chương 391: Đuổi giết Kiếp Chủ
- #392Chương 392: Chiều tà như máu
- #393Chương 393: Chỉ là mở màn?
- #394Chương 394: Sát giả vô địch
- #395Chương 395: Huyết U Đoạt Sinh thuật
- #396Chương 396: Giữa muôn trùng vây
- #397Chương 397: Túc Lăng Hạ
- #398Chương 398: Quần long hội tụ
- #399Chương 399: Cổ chi vi kiếm
- #400Chương 400: Là ảo thuật