
Tạm dừng
Đế Trụ
149
Chương
0
Lượt xem
298565
Đề cử
Giới Thiệu Đế Trụ Truyện Chữ
Nhà Đường diệt vong mở đầu cho thời kỳ phiên trấn cát cứ Ngũ Đại Thập Quốc. Lưu Lăng tái sinh, trở thành Cửu Hoàng tử của Bắc Hán quốc.
Bắc Hán quốc tọa lạc tại Sơn Tây, là một quốc gia có diện tích vô cùng nhỏ bé, thiên tai quanh năm, đất đai cằn cỗi, dân chúng lầm than. Trong dòng sông lịch sử thênh thang chảy xiết, Bắc Hán xuất hiện như một bọt nước, một đóa hoa sớm nở tối tàn, một con đom đóm vụt sáng rồi tắt lịm, tồn tại duy hai mươi chín năm, nối ngôi qua bốn đời.
Liệu sự xuất hiện của Lưu Lăng có thể nghịch chuyển dòng chảy, cải biến vận mệnh của Bắc Hán quốc, biến đổi thế cục toàn diện của thời loạn thế Năm Triều Mười Nước?
– – – – – –
Nhân vật chính Lưu Lăng, kiếp trước hắn là một người bệnh tật, quanh năm suốt tháng nằm trên giường bệnh, cùng sách bầu bạn. Nhưng hắn vẫn rất may mắn, có được một gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu thương. Cũng chính nhân tố này đã tạo nên con người trọng tình ở Lưu Lăng.
Lần nữa mở mắt, trời ban cho hắn một cuộc đời mới, một thân phận hiển quý người người quỳ lạy. Trớ trêu thay, lại tước đi thứ hắn quý trọng nhất – tình thân.
“Sinh” ra trong nhà Đế Vương, hắn không thể không đấu, không thể không giết, không thể không kiên định.
Nhưng hắn tuyệt sẽ không giết vì khát máu, sẽ không giết vì ham muốn.
Hắn giết, là vì thủ hộ.
Hắn giết, là vì kiên trì.
Tay hắn dấy đầy máu tanh là bởi không muốn khắp cả đại địa chìm trong biển máu.
– – – – – –
Về đến thời đại này, Lưu Lăng vẫn nhớ mãi không quên cha mẹ kiếp trước của mình. Hắn tự tay họa một bức tranh chân dung của cha mẹ, rồi treo trong thư phòng, ngày ngày nhìn ngắm, những lúc bế tắc, hắn sẽ độc thoại như đang tâm sự thổ lộ cùng cha mẹ.
Một đoạn trích nhỏ, nhưng cũng đủ để nói lên con người của Lưu Lăng:
Lưu Lăng xoay người nhìn bức họa cha mẹ treo trên tường, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ấm áp. Hắn nhìn khuôn mặt quen thuộc trong bức họa, ánh mắt dịu dàng.
– Cha mẹ, con trai sắp phải ra chiến trường nữa rồi. Lần này không giống như lần trước, có lẽ vận số của Bắc Hán đã hết thật rồi. Cha mẹ, con trai đã làm đủ nhiều cho quốc gia này rồi, nhưng Bắc Hán thực sự quá nhỏ bé, rất khó cầu sinh tồn trong ngõ hẹp.
– Nhưng, con trai không thể buông tay mặc kệ! Nhị ca đối với con ân trọng như núi, nếu con không dốc toàn lực giúp huynh ấy bảo vệ giang sơn xã tắc này, quãng đời còn lại sẽ không thể thanh thản mà sống. Bất luận thế nào, con trai cũng phải ra sức thực hiện. Nếu con trai may mắn chiến thắng, nhất định là cha mẹ ở phương xa đang cầu nguyện cho con trai. Nếu con trai bại, chỉ có thể trách nhị ca sinh không gặp thời, một bụng tham vọng mà không thể thực hiện.
Lưu Lăng nhìn bức họa cha mẹ, tự lẩm bẩm một mình.
Với lối dẫn dắt lôi cuốn, hoành tráng, bí ẩn mà không kém phần hài hước, sắc màu rất điển hình của Đại thần Trí Bạch sẽ vẽ ra một câu truyện khiến bạn không cách nào rời mắt. Nếu đã từng thưởng thức qua hai tuyệt tác của Trí Bạch là Tướng Minh và Tranh Bá Thiên Hạ tất nhiên không thể bỏ qua Đế Trụ.
Bắc Hán quốc tọa lạc tại Sơn Tây, là một quốc gia có diện tích vô cùng nhỏ bé, thiên tai quanh năm, đất đai cằn cỗi, dân chúng lầm than. Trong dòng sông lịch sử thênh thang chảy xiết, Bắc Hán xuất hiện như một bọt nước, một đóa hoa sớm nở tối tàn, một con đom đóm vụt sáng rồi tắt lịm, tồn tại duy hai mươi chín năm, nối ngôi qua bốn đời.
Liệu sự xuất hiện của Lưu Lăng có thể nghịch chuyển dòng chảy, cải biến vận mệnh của Bắc Hán quốc, biến đổi thế cục toàn diện của thời loạn thế Năm Triều Mười Nước?
– – – – – –
Nhân vật chính Lưu Lăng, kiếp trước hắn là một người bệnh tật, quanh năm suốt tháng nằm trên giường bệnh, cùng sách bầu bạn. Nhưng hắn vẫn rất may mắn, có được một gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu thương. Cũng chính nhân tố này đã tạo nên con người trọng tình ở Lưu Lăng.
Lần nữa mở mắt, trời ban cho hắn một cuộc đời mới, một thân phận hiển quý người người quỳ lạy. Trớ trêu thay, lại tước đi thứ hắn quý trọng nhất – tình thân.
“Sinh” ra trong nhà Đế Vương, hắn không thể không đấu, không thể không giết, không thể không kiên định.
Nhưng hắn tuyệt sẽ không giết vì khát máu, sẽ không giết vì ham muốn.
Hắn giết, là vì thủ hộ.
Hắn giết, là vì kiên trì.
Tay hắn dấy đầy máu tanh là bởi không muốn khắp cả đại địa chìm trong biển máu.
– – – – – –
Về đến thời đại này, Lưu Lăng vẫn nhớ mãi không quên cha mẹ kiếp trước của mình. Hắn tự tay họa một bức tranh chân dung của cha mẹ, rồi treo trong thư phòng, ngày ngày nhìn ngắm, những lúc bế tắc, hắn sẽ độc thoại như đang tâm sự thổ lộ cùng cha mẹ.
Một đoạn trích nhỏ, nhưng cũng đủ để nói lên con người của Lưu Lăng:
Lưu Lăng xoay người nhìn bức họa cha mẹ treo trên tường, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ấm áp. Hắn nhìn khuôn mặt quen thuộc trong bức họa, ánh mắt dịu dàng.
– Cha mẹ, con trai sắp phải ra chiến trường nữa rồi. Lần này không giống như lần trước, có lẽ vận số của Bắc Hán đã hết thật rồi. Cha mẹ, con trai đã làm đủ nhiều cho quốc gia này rồi, nhưng Bắc Hán thực sự quá nhỏ bé, rất khó cầu sinh tồn trong ngõ hẹp.
– Nhưng, con trai không thể buông tay mặc kệ! Nhị ca đối với con ân trọng như núi, nếu con không dốc toàn lực giúp huynh ấy bảo vệ giang sơn xã tắc này, quãng đời còn lại sẽ không thể thanh thản mà sống. Bất luận thế nào, con trai cũng phải ra sức thực hiện. Nếu con trai may mắn chiến thắng, nhất định là cha mẹ ở phương xa đang cầu nguyện cho con trai. Nếu con trai bại, chỉ có thể trách nhị ca sinh không gặp thời, một bụng tham vọng mà không thể thực hiện.
Lưu Lăng nhìn bức họa cha mẹ, tự lẩm bẩm một mình.
Với lối dẫn dắt lôi cuốn, hoành tráng, bí ẩn mà không kém phần hài hước, sắc màu rất điển hình của Đại thần Trí Bạch sẽ vẽ ra một câu truyện khiến bạn không cách nào rời mắt. Nếu đã từng thưởng thức qua hai tuyệt tác của Trí Bạch là Tướng Minh và Tranh Bá Thiên Hạ tất nhiên không thể bỏ qua Đế Trụ.
Danh Sách Chương Đế Trụ TruyenChu
- #51Chương 48: Một cặp xứng đôi
- #52Chương 49-1: Thần y không thông minh (1)
- #53Chương 49-2: Thần y không thông minh (2)
- #54Chương 50-1: Vương tiểu ngưu đã trải qua (1)
- #55Chương 50-2: Vương tiểu ngưu đã trải qua (2)
- #56Chương 51: Phỏng đoán chân tướng
- #57Chương 52: Ấm áp, mềm mại
- #58Chương 53: Nói chuyện đàng hoàng
- #59Chương 54: Trận đấu thư hùng
- #60Chương 55: Nắm chắc phần thắng
- #61Chương 56: Ôm cây đợi tặc
- #62Chương 57: Vô cùng khẩn cấp
- #63Chương 58: Đại tướng quân vương
- #64Chương 59: Tiểu nhân cáo trạng
- #65Chương 60: Điều binh
- #66Chương 61: Khiển tướng
- #67Chương 62-1: Khách đến
- #68Chương 62-2: Khách đến (2)
- #69Chương 63: Kỳ tư diệu tưởng chu diên công
- #70Chương 64: Mong vương gia thành toàn!
- #71Chương 65: Trần tử ngư là thế
- #72Chương 66: Nhiếp thị huynh đệ
- #73Chương 67: Bỏ chạy
- #74Chương 68-1: Ngu ngốc (1)
- #75Chương 68-2: Ngu ngốc (2)
- #76Chương 69: Vận mệnh bi thảm của tạ đại thiện nhân
- #77Chương 70: Đùa giỡn?
- #78Chương 71: Có khách đến
- #79Chương 72: Nhà có con gái tốt
- #80Chương 73: Bồi thường cho ta!
- #81Chương 74: Mùa xuân đầu tiên
- #82Chương 75-1: Năm trăm (1)
- #83Chương 75-2: Năm trăm (2)
- #84Chương 76: Nữ nhân gan to bằng trời
- #85Chương 77: Chia quân
- #86Chương 78-1: Trêu trọc hắn chơi (1)
- #87Chương 78-2: Trêu trọc hắn chơi (2)
- #88Chương 79: Ngươi đi chết đi
- #89Chương 80: Loạn phủ viễn quân
- #90Chương 81-1: Thanh lý môn hộ (1)
- #91Chương 81-2: Thanh lý môn hộ (2)
- #92Chương 82: Rối bời
- #93Chương 83-1: Chu thế tông (1)
- #94Chương 83-2: Chu thế tông (2)
- #95Chương 84-1: Lâm trận trảm tướng (1)
- #96Chương 84-2: Lâm trận trảm tướng (2)
- #97Chương 85: Con đường đế vương của sài vinh
- #98Chương 86: Chiến đấu đến chết lặng
- #99Chương 87-1: Một chết một thương (1)
- #100Chương 87-2: Một chết một thương (2)