
Còn tiếp
Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung
201
Chương
0
Lượt xem
312246
Đề cử
Giới Thiệu Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung Truyện Chữ
【Cường thủ hào đoạt + truy thê hỏa táng tràng + nam chính điên cuồng như chó dữ】
Trước năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm là đích công chúa, được vạn người kính ngưỡng, cao quý đến mức không ai dám với tới.
Sau năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm trở thành con chim hoàng yến được Khương Quân nâng niu trong lòng bàn tay, có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi hắn.
Thế nhân đều ca tụng Thái tử điện hạ thanh cao sáng trong như gió mát sau mưa, là bậc quân tử ôn nhuận như ngọc, là người tốt hiếm có trên đời.
Nhưng chỉ có Khương Dung Âm biết, ẩn sâu trong cốt tủy hắn là sự cố chấp đến bệnh hoạn, là tuyệt tình và máu lạnh.
Mỗi khi đêm xuống, sự chiếm hữu điên cuồng của hắn, từng tiếng "hoàng huynh" nàng gọi ra, đều hóa thành chiếc lồng giam cầm nàng không lối thoát.
Người mở miệng giữ lại kẻ giả mạo như nàng là hắn.
Nhưng đến cuối cùng, người muốn giết nàng cũng chính là hắn.
Ngày ấy trên đại điện, tiểu vương gia của nước Đại Diệu mở lời cầu cưới Khương Dung Âm. Nàng đan mười ngón tay với người ấy, nói rằng hai người lưỡng tình tương duyệt, tình sâu không hối.
Tiếng áo giáp va chạm vang lên lạnh lẽo, nam nhân từng bước tiến tới.
Giọng hắn rét buốt, ẩn chứa cơn giận đang bị đè nén, tựa như giông bão sắp ập xuống.
"Lưỡng tình tương duyệt?"
"Nàng chính là dùng cách này để lừa cô sao?"
Khương Quân đương nhiên biết nàng lấy lòng hắn là vì điều gì. Vậy nên những lời nàng dịu dàng dỗ dành hắn, ngay từ đầu, hắn vốn chẳng tin lấy một chữ.
Trước năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm là đích công chúa, được vạn người kính ngưỡng, cao quý đến mức không ai dám với tới.
Sau năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm trở thành con chim hoàng yến được Khương Quân nâng niu trong lòng bàn tay, có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi hắn.
Thế nhân đều ca tụng Thái tử điện hạ thanh cao sáng trong như gió mát sau mưa, là bậc quân tử ôn nhuận như ngọc, là người tốt hiếm có trên đời.
Nhưng chỉ có Khương Dung Âm biết, ẩn sâu trong cốt tủy hắn là sự cố chấp đến bệnh hoạn, là tuyệt tình và máu lạnh.
Mỗi khi đêm xuống, sự chiếm hữu điên cuồng của hắn, từng tiếng "hoàng huynh" nàng gọi ra, đều hóa thành chiếc lồng giam cầm nàng không lối thoát.
Người mở miệng giữ lại kẻ giả mạo như nàng là hắn.
Nhưng đến cuối cùng, người muốn giết nàng cũng chính là hắn.
Ngày ấy trên đại điện, tiểu vương gia của nước Đại Diệu mở lời cầu cưới Khương Dung Âm. Nàng đan mười ngón tay với người ấy, nói rằng hai người lưỡng tình tương duyệt, tình sâu không hối.
Tiếng áo giáp va chạm vang lên lạnh lẽo, nam nhân từng bước tiến tới.
Giọng hắn rét buốt, ẩn chứa cơn giận đang bị đè nén, tựa như giông bão sắp ập xuống.
"Lưỡng tình tương duyệt?"
"Nàng chính là dùng cách này để lừa cô sao?"
Khương Quân đương nhiên biết nàng lấy lòng hắn là vì điều gì. Vậy nên những lời nàng dịu dàng dỗ dành hắn, ngay từ đầu, hắn vốn chẳng tin lấy một chữ.
Danh Sách Chương Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung TruyenChu
- #101Chương 101: Mời nàng ăn kẹo hồ lô
- #102Chương 102: Ta giúp nàng cược
- #103Chương 103: Sao tim đập nhanh như vậy?
- #104Chương 104: Khương Quân không phải người hoàng thất sao?
- #105Chương 105: Ai mới là con cá hắn muốn câu
- #106Chương 106: Cầu xin ngươi trả Thời Ngôn lại cho ta đi
- #107Chương 107: Ta muốn Khương Dung Âm chết không yên lành
- #108Chương 108: Muốn trốn đến chân trời góc biển
- #109Chương 109: Ngươi sao lại bạc bẽo đến vậy
- #110Chương 110: Đối với nàng rốt cuộc là vì công hay vì tư
- #111Chương 111: Nàng thông minh lắm
- #112Chương 112: Nàng mới không tin mấy trò tài tử giai nhân
- #113Chương 113: Là ngươi hãm hại Dung Âm đúng không
- #114Chương 114: Không ai cướp vị trí của ngươi
- #115Chương 115: Xem Khương Quân là món bánh thơm ngon sao?
- #116Chương 116: Người nhà họ Ngụy thật đáng chết
- #117Chương 117: Trước kia nàng và hắn cũng quen biết nhau
- #118Chương 118: Vậy vì sao nàng lại muốn giết hắn
- #119Chương 119: Trộm đồ của người khác, cuối cùng cũng phải trả
- #120Chương 120: Hắn chính là Thái tử của Đại Ung
- #121Chương 121: Tình lang của nàng đã trả một cái giá không nhỏ
- #122Chương 122: A Âm phải mong cô sống lâu trăm tuổi mới đúng
- #123Chương 123: Lấy lòng và mua vui là thủ đoạn của thị thiếp
- #124Chương 124: Nàng nghe lời hơn trước rồi
- #125Chương 125: Đại Nguyệt lại cầu cưới
- #126Chương 126: Nàng cứ không tình nguyện đến vậy
- #127Chương 127: Hoàng huynh, hay là phu quân
- #128Chương 128: Ta có vong thê
- #129Chương 129: Dưới mặt nước tĩnh lặng là dòng ngầm cuộn trào
- #130Chương 130: Ngươi còn nhớ thân phận của mình không?
- #131Chương 131: Ta có thể theo điện hạ đến Phạm Dương không?
- #132Chương 132: Điện hạ, người cũng biết sợ sao?
- #133Chương 133: Hoàng đế đang tra Khương Quân
- #134Chương 134: Kẻ thù của hắn nhiều đến đếm không xuể
- #135Chương 135: Bắt phò mã trốn hôn của ta
- #136Chương 136: Những ngày tháng của phu thê bình thường
- #137Chương 137: Dẫn điện hạ đến Phong Châu
- #138Chương 138: Mềm lòng chính là sơ hở lớn nhất
- #139Chương 139: Lời đùa của trưởng bối không thể tính là thật
- #140Chương 140: Kết bạn với Sa Tuyết Nhạn
- #141Chương 141: Sa Tuyết Nhạn có biết thân phận của nàng không
- #142Chương 142: Cẩn thận Khương Quân
- #143Chương 143: Sở thích của con người không biết nói dối
- #144Chương 144: Qua cô, nàng đang nhìn ai?
- #145Chương 145: Tất cả mọi người đều là quân cờ trong tay người
- #146Chương 146: Chạy thật xa, vĩnh viễn đừng quay đầu
- #147Chương 147: Ngọc bội uyên ương
- #148Chương 148: Mùi vị ngân điệp hoa thế nào?
- #149Chương 149: Nàng một đi không quay đầu, chạy về phía nam nhân khác
- #150Chương 150: Nàng dù chết cũng không muốn đi theo ngươi