
Còn tiếp
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh
192
Chương
0
Lượt xem
281111
Đề cử
Giới Thiệu Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Cung đình hầu tước, Kim bài đề cử
Văn án:
Năm thứ ba mươi, dưới đêm trăng sáng, non sông gấm vóc, trăng tròn soi tỏ hồ sen.
Công chúa Vĩnh An, Lý Doanh, nổi tiếng dịu dàng lương thiện, nhưng năm mười sáu tuổi lại bất ngờ đuối nước bí ẩn trong hồ sen của hoàng cung. Hoàng đế vì cái chết của công chúa mà đau lòng tột độ, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng thì phát hiện ra chính phò mã đã đẩy công chúa xuống hồ. Hoàng đế nổi trận lôi đình, tru di cửu tộc nhà phò mã. Phò mã vốn xuất thân từ môn phiệt thế gia bậc nhất, trải qua sự kiện này, các gia tộc lớn tổn thương nguyên khí, mở ra con đường cho các sĩ tử hàn môn nhập vào quan trường, cũng từ đó, những chính sách mới dưới thời Thái Xương mới bắt đầu được thực thi.
Sau khi hoàng đế băng hà, sử sách ghi nhận ngài là Thánh chủ Trung Hưng nhờ chính sách Thái Xương. Khương phi, mẫu thân của Lý Doanh cũng nhờ con gái mà từ một cung nữ được phong thành quý phi, hoàng hậu rồi ngồi lên ngôi vị hoàng đế, được tôn xưng là “Nhị Thánh” cùng với Thái Xương. Mọi vinh quang mà “Nhị Thánh” có được đều bắt nguồn từ cái chết của ái nữ Lý Doanh.
Ba mươi năm sau, trong thời thịnh thế thái bình, hoa nở rực rỡ khắp trời, dân chúng vừa tiếc thương công chúa đoản mệnh, vừa cảm thấy may mắn vì cái vận số ngắn ngủi của nàng. Nhưng hồn phách của nàng công chúa bé nhỏ vẫn luẩn quẩn chốn nhân gian, khoác trên mình bộ váy lụa lục la nàng mặc vào hôm chết đuối, khuôn mặt vẫn dừng lại ở vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của năm mười sáu tuổi. Nàng tìm đến vị Thiếu khanh tàn nhẫn, khét tiếng nhưng bệnh tật triền miên của Sát Sự Thính là Thôi Tuần, nói với y: “Ta muốn nhờ ngài điều tra một vụ án.”
Nàng nói: “Ta muốn nhờ ngài điều tra xem là ai đã giết ta.”
Người ác hơn ma, đã thành ma rồi, hà tất phải thành Phật?
*
Thôi Tuần, Thiếu khanh của Sát Sự Thính, là một kẻ dùng sắc đẹp để tranh quyền, là một gian thần tàn ác chuyên dệt nên những vụ án oan, là một tướng phản quốc tham sống sợ chết, tội ác nhiều không kể xiết, khiến thiên hạ căm ghét, chỉ mong được cắn thịt xé nát xương y. Theo lẽ thường, sau khi thất thế, y sẽ bị trói đưa ra pháp trường, chịu tội lăng trì, bị dân chúng chia nhau máu thịt, xương cốt thành tro.
Nhưng trong lúc bị tra khảo đến nỗi toàn thân thương tích, gục ngã trong ngục tù, y lại thấy nàng mặc váy lụa xanh như lần đầu gặp gỡ.
Y bị tra tấn đến mơ màng, giọng khàn khàn hỏi nàng: “Sao nàng không đi?”
Nàng chỉ nói: “Có chuyện chưa xong.”
“Chuyện gì chưa xong?”
“Vì quân, cải mệnh.”
*
Đọc nhắc nhở: Song hướng cứu rỗi, hư cấu, bối cảnh phỏng theo thời Đường
Tag: Cung đình hầu tước, tình yêu sâu sắc, huyền huyễn, nghịch tập, phương Đông
Nhân vật chính: Lý Doanh, Thôi Tuần
Tóm tắt: tiểu công chúa bạc mệnh x nịnh thần đẹp mã nhưng bệnh trạng yếu ớt
Lập ý: Chính nghĩa sẽ chiến thắng tà ác
– Truyện được viết theo quan điểm của Đạo giáo. Trong đó “ma” (魔) và “quỷ” (鬼) là hai khái niệm có liên quan nhưng không hoàn toàn giống nhau, được hiểu trong bối cảnh tín ngưỡng và triết lý của Đạo giáo như sau:
– “Ma” thường được coi là hiện thân của những thế lực tà ác, hỗn loạn và phá hoại. Chúng có thể không phải là linh hồn của người đã khuất mà là những thực thể siêu nhiên, tà lực hoặc năng lượng tiêu cực xuất hiện để thử thách hoặc làm hại con người. Trong khi “Quỷ” thường là linh hồn của người đã khuất, không được siêu thoát hoặc vì một lý do nào đó mà vẫn lưu lại trong cõi trần. Theo Đạo giáo, các linh hồn này có thể trở thành quỷ do chết oan, không được thờ cúng, hoặc bị ràng buộc bởi những oán hận.
– Lý Doanh là quỷ hồn, tức linh hồn của người đã khuất, nhưng trong quan điểm của người Việt Nam chúng mình thì có thể hiểu là “hồn ma”. Bản dịch sẽ sử dụng cả từ “hồn ma” lẫn “quỷ hồn”. Từ “hồn ma” này để phân biệt với các thế lực ma quái tà ác.
Văn án:
Năm thứ ba mươi, dưới đêm trăng sáng, non sông gấm vóc, trăng tròn soi tỏ hồ sen.
Công chúa Vĩnh An, Lý Doanh, nổi tiếng dịu dàng lương thiện, nhưng năm mười sáu tuổi lại bất ngờ đuối nước bí ẩn trong hồ sen của hoàng cung. Hoàng đế vì cái chết của công chúa mà đau lòng tột độ, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng thì phát hiện ra chính phò mã đã đẩy công chúa xuống hồ. Hoàng đế nổi trận lôi đình, tru di cửu tộc nhà phò mã. Phò mã vốn xuất thân từ môn phiệt thế gia bậc nhất, trải qua sự kiện này, các gia tộc lớn tổn thương nguyên khí, mở ra con đường cho các sĩ tử hàn môn nhập vào quan trường, cũng từ đó, những chính sách mới dưới thời Thái Xương mới bắt đầu được thực thi.
Sau khi hoàng đế băng hà, sử sách ghi nhận ngài là Thánh chủ Trung Hưng nhờ chính sách Thái Xương. Khương phi, mẫu thân của Lý Doanh cũng nhờ con gái mà từ một cung nữ được phong thành quý phi, hoàng hậu rồi ngồi lên ngôi vị hoàng đế, được tôn xưng là “Nhị Thánh” cùng với Thái Xương. Mọi vinh quang mà “Nhị Thánh” có được đều bắt nguồn từ cái chết của ái nữ Lý Doanh.
Ba mươi năm sau, trong thời thịnh thế thái bình, hoa nở rực rỡ khắp trời, dân chúng vừa tiếc thương công chúa đoản mệnh, vừa cảm thấy may mắn vì cái vận số ngắn ngủi của nàng. Nhưng hồn phách của nàng công chúa bé nhỏ vẫn luẩn quẩn chốn nhân gian, khoác trên mình bộ váy lụa lục la nàng mặc vào hôm chết đuối, khuôn mặt vẫn dừng lại ở vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của năm mười sáu tuổi. Nàng tìm đến vị Thiếu khanh tàn nhẫn, khét tiếng nhưng bệnh tật triền miên của Sát Sự Thính là Thôi Tuần, nói với y: “Ta muốn nhờ ngài điều tra một vụ án.”
Nàng nói: “Ta muốn nhờ ngài điều tra xem là ai đã giết ta.”
Người ác hơn ma, đã thành ma rồi, hà tất phải thành Phật?
*
Thôi Tuần, Thiếu khanh của Sát Sự Thính, là một kẻ dùng sắc đẹp để tranh quyền, là một gian thần tàn ác chuyên dệt nên những vụ án oan, là một tướng phản quốc tham sống sợ chết, tội ác nhiều không kể xiết, khiến thiên hạ căm ghét, chỉ mong được cắn thịt xé nát xương y. Theo lẽ thường, sau khi thất thế, y sẽ bị trói đưa ra pháp trường, chịu tội lăng trì, bị dân chúng chia nhau máu thịt, xương cốt thành tro.
Nhưng trong lúc bị tra khảo đến nỗi toàn thân thương tích, gục ngã trong ngục tù, y lại thấy nàng mặc váy lụa xanh như lần đầu gặp gỡ.
Y bị tra tấn đến mơ màng, giọng khàn khàn hỏi nàng: “Sao nàng không đi?”
Nàng chỉ nói: “Có chuyện chưa xong.”
“Chuyện gì chưa xong?”
“Vì quân, cải mệnh.”
*
Đọc nhắc nhở: Song hướng cứu rỗi, hư cấu, bối cảnh phỏng theo thời Đường
Tag: Cung đình hầu tước, tình yêu sâu sắc, huyền huyễn, nghịch tập, phương Đông
Nhân vật chính: Lý Doanh, Thôi Tuần
Tóm tắt: tiểu công chúa bạc mệnh x nịnh thần đẹp mã nhưng bệnh trạng yếu ớt
Lập ý: Chính nghĩa sẽ chiến thắng tà ác
– Truyện được viết theo quan điểm của Đạo giáo. Trong đó “ma” (魔) và “quỷ” (鬼) là hai khái niệm có liên quan nhưng không hoàn toàn giống nhau, được hiểu trong bối cảnh tín ngưỡng và triết lý của Đạo giáo như sau:
– “Ma” thường được coi là hiện thân của những thế lực tà ác, hỗn loạn và phá hoại. Chúng có thể không phải là linh hồn của người đã khuất mà là những thực thể siêu nhiên, tà lực hoặc năng lượng tiêu cực xuất hiện để thử thách hoặc làm hại con người. Trong khi “Quỷ” thường là linh hồn của người đã khuất, không được siêu thoát hoặc vì một lý do nào đó mà vẫn lưu lại trong cõi trần. Theo Đạo giáo, các linh hồn này có thể trở thành quỷ do chết oan, không được thờ cúng, hoặc bị ràng buộc bởi những oán hận.
– Lý Doanh là quỷ hồn, tức linh hồn của người đã khuất, nhưng trong quan điểm của người Việt Nam chúng mình thì có thể hiểu là “hồn ma”. Bản dịch sẽ sử dụng cả từ “hồn ma” lẫn “quỷ hồn”. Từ “hồn ma” này để phân biệt với các thế lực ma quái tà ác.
Danh Sách Chương Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh TruyenChu
- #151Chương 151: Giết nàng, hay cứu nàng?
- #152Chương 152: Túi hương này từ đâu mà có?
- #153Chương 153: Bây giờ, ta đã có tư cách hôn nàng chưa?
- #154Chương 154: Đó là Minh Nguyệt Châu, con gái bà
- #155Chương 155: Hồ sen có lạnh lắm, có tối lắm không con?
- #156Chương 156: A nương, người muốn giết trẫm sao?
- #157Chương 157: Chắc không lâu nữa, a nương sẽ đăng cơ
- #158Chương 158: Chờ một người mãi chẳng thể chờ được
- #159Chương 159: Thập Thất lang, ta đến thăm chàng đây
- #160Chương 160: Cuối cùng nàng cũng hiểu mình đã chết thế nào
- #161Chương 161: Kết thúc chính văn
- #162Chương 162: Ngoại truyện luân hồi (1): Ngựa tre chàng cưỡi đến nơi; Đùa vui tung những trái mơ quanh giường
- #163Chương 163: Ngoại truyện luân hồi (2): Quả cầu này, xem như sính lễ
- #164Chương 164: Ngoại truyện luân hồi (3): Trạng nguyên lang
- #165Chương 165: Ngoại truyện luân hồi (4): Kết tóc
- #166Chương 166: Ngoại truyện luân hồi (5): Đèn tắt mười sáu năm, một vầng trăng sáng hiện
- #167Chương 167: Ngoại truyện luân hồi (6): Đêm nay trẫm đến, là để ban cho ngươi một đời vinh hoa
- #168Chương 168: Ngoại truyện luân hồi (7): Đại hôn
- #169Chương 169: Ngoại truyện luân hồi (8): A nương
- #170Chương 170: Ngoại truyện luân hồi (9): Hết Ngoại truyện luân hồi
- #171Chương 171: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Thượng)
- #172Chương 172: Ngoại truyện Thiên Uy quân: Một vài chuyện cũ (Hạ)
- #173Chương 173: Ngoại truyện Đế Hậu (1): Bước lên mây
- #174Chương 174: Ngoại truyện Đế Hậu (2): Sủng hạnh
- #175Chương 175: Ngoại truyện Đế Hậu (3): Phong hiệu
- #176Chương 176: Ngoại truyện Đế Hậu (4): “Sao nàng biết chỉ là diễn kịch chứ không phải thật lòng?”
- #177Chương 177: Ngoại truyện Đế Hậu (5): “Trẫm và nàng, thử một lần xem sao”
- #178Chương 178: Ngoại truyện Đế Hậu (6): Sinh nữ nhi
- #179Chương 179: Ngoại truyện Đế Hậu (7): Hết Ngoại truyện Đế Hậu
- #180Chương 180: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (1): Vọng Nguyệt Bút Ký*
- #181Chương 181: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (2): Kề tai tựa má, tình ý nồng nàn
- #182Chương 182: Ngoại truyện Công chúa – Phò mã (3): HOÀN TOÀN VĂN (có chút hiện đại)
- #183Chương 183
- #184Chương 184
- #185Chương 185
- #186Chương 186
- #187Chương 187
- #188Chương 188
- #189Chương 189
- #190Chương 190
- #191Chương 191
- #192Chương 192